Công Chúa Đại Phúc

Chương 38: Chương 38: Duyên nợ đã buộc không thể cởi, con gái đầu lòng không giống cha lại giống bá bá




Sau khi được Tiếp vương Lý Dịch chúc phúc, vợ chồng Địch vương rời khỏi kinh thành, đi về phía Bắc.

Mọi chuyện đã được Lý Phỉ giải thích.

Lý Dịch không phải hôn quân, hắn là vị quân vương lý trí.

Hắn cùng với Lý Phỉ hợp mưu, tính kế Cảnh Thân Uẩn, lừa mọi người, ngay cả Cảnh Vĩnh Phúc cũng lừa.

Lý Dịch bịa ra mâu thuẫn giữa hắn cùng với Lý Phỉ, dụ Cảnh Thân Uẩn vào tròng.

Hắn biết Cảnh Thân Uẩn nhát gan, sợ phải giao thủ cùng Lý Phỉ một lần nữa.

Vì vậy, chỉ có chính hắn mới có cơ hội diệt trừ Cảnh Thân Uẩn.

Lý Dịch võ công tu vi không bằng Lý Phỉ cùng Cảnh Thân Uẩn.

Lý Phỉ mỗi ngày dạy hắn kiếm thuật.

Khổ luyện nhiều ngày, Lý Dịch cuối cùng giết được Cảnh Thân Uẩn.

"Ta từng khuyên hắn, giết Hỉ vương còn có rất nhiều biện pháp.

Hơn nữa thời gian còn dài.

Nhưng hắn không nghe."

Lý Phỉ bình thản nói,

"Hắn không muốn làm cùng ta.

Hắn nói ta có thể làm thì hắn cũng có thể.

Hắn quả nhiên làm được ."

Còn đang tức giận, Cảnh Vĩnh Phúc lại cắn hắn một phen.

Lý Phỉ không hề nhăn mặt, bình thường nói tiếp:

"Cảnh Thân Uẩn không trừ, đối với ngươi hay Cảnh quốc thủy chung đều là tai họa.

Loại người âm mưu giết người này, ta cùng hắn đều không muốn cho ngươi dây vào.

Chuyện nam nhân để nam nhân giải quyết.

Cũng coi như cho hắn sảng khoái rời xa ngươi!"

Cảnh Vĩnh Phúc "Hừ" một tiếng, thu tay lại.

Ngày đó nhìn thấy Lý Phỉ, nàng liền đoán ra tám chín phần.

Lý Dịch nhận lấy nguy hiểm này, một vết kiếm trên mặt Lý Phỉ đã coi như phần thưởng.

Cũng là muốn lấy từ nàng một phen nước mắt.

Lý Phỉ cũng biết rõ, Lý Dịch là muốn quên nàng nhưng cũng là tìm một cơ hội.

Trong tẩm cung Tiếp vương chỉ cần nàng lựa chọn sai, nói sai một câu, Lý Dịch liền thật sự thực hiện được ý muốn của mình.

Vua của một nước lại lấy thân mạo hiểm vì nàng.

Nhưng Lý Dịch rốt cuộc vẫn là lý trí.

Hắn cần Địch vương giúp đỡ, lại càng không muốn nhìn Cảnh Vĩnh Phúc đổ máu.

Lúc Cảnh Vĩnh Phúc rút con dao ra, hắn đã thất bại thảm hại.

"Vương huynh ở trong lòng cũng muốn nghe lời thiệt tình của ngươi.

Còn ta thì tin tưởng ngươi."

Lý Phỉ sờ sờ cánh tay,

"Cho nên đợi đến đất phong rồi ta chỉ muốn … CẮN!"

Cảnh Vĩnh Phúc nghe xong nửa câu đầu, cảm thấy mình đặt cược không nhầm chỗ.

Nhưng khi nghe đến nửa câu sau, nhất thời mềm nhũn ở trên người hắn.

Lý Phỉ nhéo nhéo khuôn mặt nàng, cúi đầu cười nói:

"Chỉ cắn chỗ nào nhiều thịt."

Cảnh Vĩnh Phúc vỗ lại hắn một cái.

Trong xe ngựa, tiếng động càng ngày càng nhẹ.

Người ngoài xe ngựa nghe lén không trọn câu, hạ giọng hỏi:

"Bình cô ở đâu thịt nhiều?"

"Còn hỏi? Là mặt!"

"Vì sao là mặt?"

"Mặt dày!"

Tiểu Thúy và A Căn bật cười.

Hai năm sau, ở tướng quân phủ Tiếp Bắc.

Lý Phỉ cùng một gia định ở ngoài phòng sinh lo lắng chờ đợi.

"Sinh rồi..."

Tiểu Thúy ở trong phòng bỗng kêu lên.

Theo sau tiếng kêu của nàng là tiếng trẻ con khóc vang lên.

Lý Phỉ muốn đẩy cửa xông vào, lại bị Tiểu Thúy ngăn chặn.

Chờ trong phòng sửa sang lại một chút, Tiểu Thúy mới cho hắn vào.

"Trai hay gái?" A Căn hỏi Tiểu Thúy.

"Sinh một tiểu Bình cô!"

Tiểu Thúy nhấp nháy mắt nói.

Lý Phỉ không cần nam nữ.

Hắn bước nhanh đến bên người Cảnh Vĩnh Phúc.

Thấy nàng bình yên, lại thấy Bao Duyên Xuân bắt mạch xong thì gật đầu, hắn mới yên tâm.

"Sinh con gái."

Cảnh Vĩnh Phúc ngượng ngùng nói.

"Ừ."

Lý Phỉ chỉ nhìn nàng.

"Bộ dạng không giống ngươi."

Cảnh Vĩnh Phúc nhè nhẹ nói.

"Ừ."

"Bộ dạng cũng không giống ta."

Cảnh Vĩnh Phúc thanh âm càng thấp.

"Ừ."

A Căn một bên nhịn không được, chạy đến bên Nhược phu nhân, vừa thấy, không khỏi hỏi:

"Kia giống cái gì?"

Lý Phỉ phục hồi tinh thần, đón đứa trẻ từ tay Nhược phu nhân, liếc mắt một cái thì lại không khỏi nhíu mày.

Càng xem sắc mặt càng biến, cuối cùng hắn cắn răng nói:

"Sang năm sinh nữa!"

Đường xa mà đến, Ngô Tiên Tử ở phía sau Lý Phỉ cười rộ lên.

Cảnh Vĩnh Phúc cùng Lý Phỉ đồng thời liếc bà một cái.

Chỉ nghe bà cười to nói:

"Di truyền tốt! Không giống cha, không giống mẹ, cố tình giống bá bá!"

Hoàng cung Tiếp quốc, Tiếp vương nhận Tiếp Bắc mật báo.

Đọc xong lại đọc.

Cảnh Vĩnh Phúc sinh nữ nhi, rất giống hắn.

Lý Dịch thật sảng khoái.

Lại qua hai năm.

Cảnh Vĩnh Phúc sinh một bé trai, kế thừa chân mày của Lý Phỉ và hình dáng của Cảnh Vĩnh Phúc.

Gọi là Lý Nhiên, lập làm Địch vương thế tử.

Lý Bình quận chúa hai tuổi, lớn lên dung mạo không chỉ có giống Lý Dịch, càng rất giống tiền Tiếp vương Lý Cùng Dụ.

Nhìn Địch vương một nhà hạnh phúc mỹ mãn, Tiểu Thúy giờ đã thành mỹ nhân thường xuyên thất thần.

Ngày nọ nhận được tin báo từ cổng thành, nàng theo Lý Phỉ đi ra.

Đã thấy Bồ Bồ Nhi cưỡi con ngựa cao to, dẫn một hàng ngũ nghênh đón mà đến.

Hắn từ rất xa đã thấy Tiểu Thúy trên tường thành, liền quát:

"Tiểu Thúy, ta đến cưới ngươi !"

Lại là một hồi vui mừng với tiết mục đội khăn hỷ.

Tái ông mất ngựa lại có phúc?

Có lẽ thế gian đều là công bằng.

Ai dám chắc mất đi là thống khổ, nhận được là viên mãn.

Rất nhiều năm về sau, Lý Phỉ vì Cảnh Vĩnh Phúc từ bỏ dã tâm, từ bỏ sản nghiệp nhiều năm kinh doanh.

Nàng hỏi hắn vì sao?

Hắn đáp, làm Tiếp vương tất thích hợp với hắn.

Nhưng hắn còn muốn nhiều hơn thế.

Vì nàng, vì người nhà buông tay, như vậy mới có thể hạnh phúc.

Thế gian không có hạnh phúc hoàn mỹ, nhưng chúng ta có thể dùng cuộc đời chưa đầy trăm năm để đón nhận nó.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.