Công Chúa Quý Tính

Chương 35: Chương 35




Nhưng là ta còn là có điểm lo lắng, dù sao người bên cạnh ta sẽ chết, sau đó khiến cho người của hắn tử vong mà làm cho Bắc Xương quốc cùng Đông Nguyên quốc không thể khai chiến, chỉ có một mình Vô Mẫn Quân.

Vô Mẫn Quân thản nhiên nói: “Cô ta nói người kia mà chết, ngươi sẽ khóc hết nước mắt… Ta chết , ngươi sẽ khóc sao?”

Sau đó tiếp tục phân tích: “Là Ngô Ung còn không sai biệt lắm.”

Ta: “… Ta đã nói rất nhiều lần vớingươi, hiện tại ta đối với Ngô Ung… thật sự là… Ai.”

Vô Mẫn Quân cười cười: “Vậy ngươi sẽ vì ta khóc hết nước mắt?”

Ta không biết vì sao trở nên thật ngượng ngùng, lắp bắp nói: “Đương nhiên rồi, ngươi, ngươi là thân mình của ta…”

Vô Mẫn Quân gật đầu: “Nói cũng phải.”

Hắn vỗ vỗ bả vai của ta, an ủi nói: “Yên tâm, muốn ta chết, quá khó khăn .”

Giờ khắc này trong mắt của hắn dường như toát ra ý tứ khác, giống như đang nhớ lại một đoạn nào đó, ta thậm chí có thể đọc được ý tứ của hắn là “Ta từng có thời điểm khó khăn nhất, còn không phải giờ vẫn sống tốt sao” .

Lòng ta cũng rung động, cũng vỗ vỗ bờ vai của hắn: “Được, ta tin tưởng ngươi – hoán đổi trở lại là sống tốt rồi.”

Vô Mẫn Quân: “…”

“Ngươi cũng rất keo kiệt, hoán đổi trở lại thì sao nào, khiến ta lập tức chết sao?”

Ta cười ha ha, Vô Mẫn Quân không cười sau đó bỗng nhiên vươn tay kéo ta đi ra ngoài quán.

Ông chủ quán ở phía sau vội kêu to: “Không trả tiền sao! Ba bát đó! ! !”

Vô Mẫn Quân kiêu ngạo hô to: “Chính là ăn cơm bá vương, ai bảo ngươi đưa hơn một chén!”

Ông chủ quán đón gió lau nước mắt: “…”

Ta quay đầu nhìn thấy, nhịn không được cười ra tiếng, tiếng cười bay về phía ông chủ quán, đại khái khiến cho ông chủ quan phát điên…

Ta chạy được một đoạn với Vô Mẫn Quân, bỗng nhiên nhìn thấy phía trước có một thân ảnh nhỏ nhỏ, con chuột đáng yêu – đúng là Tư Đồ Hữu Tình.

Nàng nhàn nhã đi dạo , thấy ta và Vô Mẫn Quân, hoảng sợ, xoay người lại muốn chạy.

Lúc này ta có chuẩn bị, không nói hai lời phi thân tiến lên, ngăn đường đi của nàng lại.

Tư Đồ Hữu Tình khóc không ra nước mắt nhìn ta: “Ta thật sự không thể nhiều lời …”

Ta an ủi nàng: “Yên tâm, ta không phải tới hỏi ngươi này … Ta là muốn hỏi ngươi, nếu có hai người, bọn họ thân thể đổi , kia như thế nào đổi trở về?”

Vô Mẫn Quân cũng đi tiến lên đây, nghe thấy ta hỏi, biết ý của ta liền cũng gật gật đầu.

Tư Đồ Hữu Tình nghe xong, thoáng yên tâm, nói: “À, ý công tử nói là giống hai người như vậy sao?”

Ta cùng Vô Mẫn Quân: “…”

“Cô nương, cô nương khi nào thì biết được?” Ta kinh ngạc.

Tư Đồ Hữu Tình nghĩ nghĩ nói: “Lúc vừa nhìn thấy hai người.”

Ta ôm mặt: “Vậy sao cô không nói sớm… Nếu cô nương biết chuyện của chúng ta, vậy hẳn là cũng biết làm cho chúng ta hoán đổi trở về như thế nào?”

Tư Đồ Hữu Tình lắc đầu: “Lúc trước không nói là vì thiên cơ không thể tiết lộ… Phải, ta biết.”

Ta mừng rỡ: “Cái gì?”

Tư Đồ Hữu Tình nói: “Rất đơn giản a, chỉ cần các ngươi trải qua lễ nghĩa vợ chồng là có thể .”

Ta nghi hoặc hỏi: “Phải không? Thế nhưng chúng ta đã hành lễ rồi.”

Vô Mẫn Quân: “…”

Vô Mẫn Quân nói: “Không phải cái kia, là chỉ… Động phòng.”

Ta: “…”

Hóa ra là chỉ động phòng… Ta nghĩ tới lần động phòng đó, ta với Vô Mẫn Quân phát sinh đủ loại chuyện, cùng với việc bản thân mình nằm mơ kia… Thật sự là xấu hổ tột đỉnh, vì thế lập tức lắc đầu: “Không nên không nên, biện pháp này tuyệt đối không được.”

Vô Mẫn Quân cũng gật đầu: “Ta cũng cho rằng không được.”

“A?” Tư Đồ Hữu Tình có điểm buồn rầu bắt gãi đầu, sau đó vươn tay gãi gãi bánh bao ở bên cạnh, “Bánh bao, ngươi có biết còn có biện pháp nào không?”

Bánh bao: “Chi…”

Tư Đồ Hữu Tình: “Bánh bao cũng không biết, ta đây cũng không biết.”

Ta không nói gì: “… À, bánh bao… cũng không biết … Thôi quên đi.”

Tư Đồ Hữu Tình ngượng ngùng nói: “Lần sau đi, để cho ta tìm được sư phụ ta, ông ấy nhất định biết!”

Ta cho tới bây giờ cũng chưa từng gặp sư phụ của Tư Đồ Hữu Tình, càng cảm thấy tiểu đồ đệ này cũng chưa chắc đã tìm thấy được sư phụ, nhưng thấy khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng như quả táo của Tư Đồ Hữu Tình, chỉ có thể gật đầu: “Được, tốt.”

Tư Đồ Hữu Tình hướng ta cười cười, lại mang theo bánh bao rời đi.

Vô Mẫn Quân ở phía sau ta cười nhạo: “Nhãi con.”

Ta nói: “Cũng không thể nói như vậy… Nàng kỳ thật rất linh .”

Vô Mẫn Quân thản nhiên nói: “Ý của ta chính là, trước đây ta cùng vớinhiều nữ tử như vậy… À, cũng chưa từng tráo đổi cơ thể với người khác, đổi thân thể với ngươi cũng không làm chuyện như vậy. Nàng ta rõ ràng biết chúng ta không có khả năng cùng đối phương… lại nói như vậy. Đây rõ ràng là chiêu số của đám thầy bói ven đường.”

Ta xem như phát hiện, Vô Mẫn Quân đối với chuyện thần thần quỷ quỷ không hề tin tưởng, chỉ sợ những lời Tư Đồ Hữu Tình nói hắn sẽ chết hắn đều không thèm để ý, điều này cũng là một loại biểu hiẹn khác của kẻ nội tâm cường đại đi.

“Ai, quên đi, tóm lại… Trước cứ như vậy đi.” Ta thở dài.

Vô Mẫn Quân không nói cái gì nữa, trong lòng ta có tâm sự, thời gian sau đó đều không vui nữa.

Vô Mẫn Quân vẫn rất vui vẻ, đông xem tây xem, còn… òn đi chọn hai cây trâm ngọc.

Ta: “…”

Vô Mẫn Quân hỏi ta: “Đẹp không?”

Ta: “Ngươi điên rồi sao? … Chơi vui lắm sao?”

Vô Mẫn Quân phẫn nộ nói: “Nhìn ngươi xấu như vậy, tùy tiện giúp ngươi đỡ xấu một chút…”

Ta: “Ta cám ơn ngươi nga, ngươi mau bỏ xuống cho ta, ta cứ nghĩ tới trên đầu ngươi cài 2 cái trâm này đã không thoải mái !”

Vô Mẫn Quân bĩu môi, đem cây trâm thả lại chỗ cũ, ta cảm giác có người luôn nhìn ta, nghi hoặc quay đầu, vừa thấy, à, lại là ánh mắt ông chủ quán trang sức.

Hắn thấy ta nhìn về phía, ho nhẹ một tiếng, nói: “Vị công tử này, nương tử của ngài đeo rất đẹp, vì sao…”

Ta đang định giải thích, hắn lại nhẹ nhàng ho khan nói: “Khụ… Ta đi bán hàng lại kiếm không được vài quan tiền , bản thân lại có bệnh, trong nhà còn có mẹ già và con nhỏ… Khụ… …”

Hắn càng phát ra tiếng ho tê tâm liệt phế.

Vô Mẫn Quân nhìn cảm thấy buồn cười, vụng trộm cười hai tiếng, cũng diễn trò cùng: “Ai, ta tướng công … muốn để dành tiền đi mua rượu uống, không để tiền cho ta mua trang sức? Ôi ôi ôi ôi…”

Ta: “…”

Ta cầm một đống trâm lên cắm hết lên đầu Vô Mẫn Quân: “Cho ngươi hết, toàn mua cho ngươi, thích không?”

Trên đầu Vô Mẫn Quân cài vô số kim trâm ngọc trâm ngân trâm: “…”

Ta hỏi ông chủ: “Bao nhiêu tiền?”

Điếm lão bản cười ánh mắt đều mị đi lên, cũng không ho khan : “Khách quan ngài thực là đại thủ bút a! Đợi chút, ta đến tính tính toán.”

Hắn nâng bàn tính 噼 lý cách cách quên đi hồi lâu, sau đó ngẩng đầu đối ta cười cười: “Vốn là ba thỏi vàng và 1 nén bạc, nén bạc kia thì bỏ đi, ngài chỉ cần đưa ba thỏi vàng là được.”

… Ba thỏi vàng?

Quá đắt, ba thỏi vàng đủ cho cả gia đình bình thường ăn một năm… Trước kia ở trong cung, tiền tiêu vặt hàng tháng cũng chỉ được một lượng thôi.

Ta ném ra một xâu tiền: “Ngại quá, chỉ cầm theo có như vậy.”

Ông chủ: “…”

Vô Mẫn Quân cười rút một mớ cây trâm trên đầu xuống, sau đó chọn ra hai cay trâm bạch ngọc lúc đầu: “Bỏ đi, mua hai cây này.”

Ta liếc mắt một cái, ngọc là ngọc tốt, thợ khắc cũng cẩn thận, thấy ông chủ có biểu tình như thể sắp phun máu vào mặt ta, liền nhanh chóng đồng ý, cũng không chờ ông chủ quán phản ứng, cầm lấy trâm ngọc nói: “Đi, đi.”

Ông chủ: “… không tiễn.”

Ta cùng Vô Mẫn Quân lần này ra cung kỳ thật chỉ mang theo một xâu tiền, hiện tại lại dùng hết đi mua hai cây trâm ngọc, ta rất là không biết nói gì, Vô Mẫn Quân lại cười hì hì đem một cây thanh lịch cài cho ta: “Cây này nam tử mang trông rất đẹp, ngươi đeo đi.”

Sau đó đem một khác chỉ có khắc hoa mai cây trâm chính mình tùy tiện cắm xuống: “Cái này để cho ta đeo.”

Ta thật sự là mạc danh kỳ diệu: “Ngươi suy nghĩ cái gì… Ngươi không phát hiện ngươi càng ngày càng giống một nữ nhân chân chính sao?”

Vô Mẫn Quân nhìn ta: “Ngươi suy nghĩ nhiều quá. Ta chỉ là đang nghĩ, nếu chẳng may ta thật sự chết đi, tốt xấu gì cũng có thể cho người ít đồ vật.”

(Hix cái đoạn về tiền bạc bạn không rõ nên chém đại nhé =.= nếu bạn nào biết thì chỉ cho mình)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.