Công Chúa Quý Tính

Chương 69: Chương 69




Qua ước chừng khoảng nửa tháng sau, thật vất vả đến được biên thành, ta dùng đầu ngón tính tính nhẩm ta với Vô Mẫn Quân đã tách ra được hai tháng. Gió lửa khẩn cấp, hắn cũng không có cách nào khác viết thư trở về, ta càng không có cách nào khác viết thư đi qua, dù sao, hắn cũng là tấm gương, nếu toát ra cảm xúc tưởng niệm đô thành, như thế tất sẽ ảnh hưởng tới sĩ khí của tướng sĩ.

Ta không nghĩ nói ra, dù sao quả thật ta cũng có chút nhớ Vô Mẫn Quân .

Đội ngũ này của chúng ta chỉ có một vạn người, đối với cục diện của trận đấu mà nói cũng không có ảnh hưởng gì lớn, sau khi chúng ta tới ngay cả mặt Vô Mẫn Quân cũng không thấy được, Gì Khâm đi tới phân phối giúp chúng ta một chút, ta nháy mắt với ông ta nhưng ánh mắt ông ta quả thật không tốt chút nào, từ đầu tới cuối cũng không thấy ta.

Thế cục trước mắt cũng không tồi, Năm Văn quốc là kẻ tấn công trước nhưng binh lính bọn họ đã nảy sinh cảm xúc chán ghét chiến tranh, mà liên tiếp công thành thất bại khiến cho tin tưởng của bọn họ đã hoàn toàn mất hết. Mà Nam Văn với Tây ương có một phần tiếp giáp với nhau, Vô Mẫn Quân người điên này có đôi khi sau khi đánh địch xong lại dẫn dắt theo một đội thân binh nhỏ truy kích đối phương đến tận Nam Văn quốc, giống như một chuyện gần đây mà mọi người say sua nói chính là lần trước Vô Mẫn Quân chạy tới Cẩm thành của Nam Văn quốc, thả vào một mồi lửa… Cẩm thành, nghe tên có vẻ như là một chỗ tốt, mà hôm đó thời tiết nóng bức không chịu nổi, thế lửa không thể cứu vãn, dường như toàn bộ Cẩm thành đều bị hủy, sĩ khí Nam Văn quốc chưa gượng dậy nổi, lại mất đi một thành trú ngụ chẳng khác gì bị tát cho một cái thật mạnh.

Vô Mẫn Quân như vậy ta không thể nói rõ không đồng ý hành vi của hắn, nhưng cũng không thể không lập trường mà chỉ trích cái gì được. Hắn là đang đi đánh giặc, tuy rằng thủ đoạn có hơi chút tàn nhẫn, nhưng mà… Ta liếc mắt nhìn Lưu Hương bên cạnh, Năm Văn quốc bọn họ cũng chẳng hề thiện lương. Huống chi Vô Mẫn Quân chân chính đi đánh giặc, mà Nam Văn quốc lại dùng thủ đoạn đê hèn như vậy tới bắt nạt một … à, thiếu nữ là ta.

Khâm tướng quân ra đón chúng ta, như vậy Vô Mẫn Quân đang ở trong quân doanh của mình, ta đi cùng với những người khác ổn định trước, ăn một chút đồ ăn, sau đó cởi khôi giáp rất nặng trên người ra, cảm thấy hơi có chút gió lạnh.

Ai, tới nơi này, đã lâu rồi cũng chưa được tắm rửa …

Ta ở trong lòng yên lặng tính toán, đợi trễ một chút rồi có thể lén lút đi tới doanh trại của Vô Mẫn Quân, nói cho hắn biết về chuyện của Lưu Lương.

Dù sao xem ra, dường như Vô Mẫn Quân cũng không có gì không bình thường , đại khái không tin tưởng lời nói của ám thị đã bị khống chế.

Sắc trời cũng đã trễ, ta chờ những người khác đi ngủ, tự mình cũng nhắm mắt lại một chút giả bộ ngủ, trưởng binh biết thân phận của ta, đoán chừng cũng đoán ra được ta muốn làm gì vì thế cũng bảo mọi người mau đi ngủ sớm một chút, am dưỡng tinh thần, ta cảm thấy vị trưởng binh này thật sự là có mắt vô cùng, thể xác và tinh thần khoái trá.

Giả bộ ngủ trong chốc lát, ta thật sự mệt mỏi, không khỏi nhắm mắt lại thật, một chút sau chìm vào mộng đẹp…

Bỗng nhiên, bên ngoài truyền đến từng đợt hò hét tới tê gan tê phổi, sức nóng hỗn loạn truyền về phía chúng ta, ta đột nhiên bừng tỉnh, cùng mọi người chung quanh nhanh chóng mặc khôi giáp, cầm lấy vũ khí của chính mình ra khỏi doanh trại.

Vừa ra khỏi doanh trướng, ở phía đằng xa chính là sắc lửa hừng hực, sáng chói tới mức đau mắt người ta.

Ta có chút ngơ ngác, tùy tiện quay đầu hỏi người bên cạnh: “Làm sao vậy?”

Người nọ vừa chạy vừa nói: “Cháy !”

Ta: “…”

Việc này còn phải khiến ngươi nói sao…

Ta: “Cái gì bị cháy?”

Người đó nói: “Không biết! Cứ theo lẽ thường mà nói, hẳn là lương thảo!”

Ta: “…”

Đây là cái lẽ thường gì…

Ta cũng có chút sốt ruột, chạy về chỗ bị cháy, nhưng vừa mới chạy tới một chỗ đã bị người khác ngân lại, sau đó có một binh sĩ tướng tá cao lớn kêu to lên: “Chiêu này Hoàng Thượng sử dụng là gậy ông đập lưng ông! Mọi người yên tâm, cái bị cháy không phải là lương thảo!”

Chúng ta đợi ở bên ngoài trong chốc lát, chỉ thấy một đám người ăn mặc hoàn toàn khác so với chúng ta bị áp tải ra ngoài, rồi sau đó từng trưởng binh triệu tập binh lính thủ hạ của mình, trận địa sẵn sàng đón định nhưng mà ánh lửa kia vẫn vẫn chưa biến mất, ngược lại có xu hướng càng ngày càng lớn.

Binh trưởng quát: “Mọi người yên tâm! Cái bị cháy là củi gỗ chúng ta chặt từ trên núi xuống, bây giờ đợi người được phái tới gửi thư báo là chúng ta đi vòng sang phía sau, đánh úp!”

Mọi người trở nên rất hưng phấn, tiếp theo một chuyện vô cùng lạ xảy ra, trưởng binh để cho mỗi người chúng ta cầm một đống lớn cành cây hoặc cỏ khô, bảo là tới bờ bên kia, liền buông cỏ trong tay ra dùng sức vứt về phía Năm Văn ở bên kia.

Mọi người cầm cành cay với cỏ khô, đi vòng theo phía sau chỗ ánh lửa bùng phát kia lặng yên không một tiếng động mà đi, ở bên phía còn lại cũng có mấy đội vòng ra bên kia để đi, không lâu sau chúng ta đã thấy được binh lính Nam Văn, bởi vì đánh bất ngời cho nên cũng không có nhiều người, ước chừng chỉ có khoảng năm ngàn, mà mặt khác mấy đội tắc theo bên kia vòng đi qua, chậm rãi , chúng ta đều thấy được nam văn binh lính, bởi vì là đánh bất ngờ, nhân cũng không nhiều, ước chừng có năm ngàn nhân bộ dáng, mà người một nhà chúng ta lại càng thiếu, đội này của ta cũng chỉ có mấy trăm người, hơn nữa những đội ở bên kia, đoán chừng cũng mới có hai ba ngàn người.

Nam văn quốc còn cánh doanh trại của Tây Ương một cái đập dẫn tới một suối nước, chúng ta lội nước mà đi qua, từ từ tiếp cận với binh lính Năm Văn.

Bỗng nhiên truyền đến thanh âm ta quen thuộc, trầm ổn hô: “Tây Ương tướng sĩ, quẳng cỏ, tiến công!”

Là Vô Mẫn Quân.

Mọi người đều được ủng hộ phấn khởi, đem đống cành cây cùng gỗ mục ném về phía bên Nam Văn, sau đó tiến về phía đội binh lính mai phục Nam Văn không thành lại thành bị mại phục tiến lên, đương nhiên ta cũng ở trong đó.

Võ công ta cao cường, tính mạng ở chỗ hỗn chiến cũng không có vấn đề gì, nhưng dù sao đánh giặc dù sao cũng khác so với đánh nhau bình thường, không phải chỉ có một chọi một là được, ta không chỉ muốn bảo toàn tính mệnh mà còn phải chém giết binh lính Nam Văn, nhưng võ công của bọn họ đều không bằng ta, lúc ta xuống tay cũng có chút do dự, chẳng qua về sau ta lại phát hiện ra nếu ta do dự một chút lại tạo thành không tốt cho Tây Ương, dù sao nếu ta sớm từng bước giết chết bọn họ, bọn họ sẽ không có cơ hội giết những người khác.

Một đường đấu tranh anh dũng, tay phải cầm binh khí của ta có chút tê rần, một tên tiểu tử vẫn đi bên cạnh ta cùng nhau giết địch, hắn cũng không có võ công gì nhưng lực cánh tay lại rất mạnh, giết người cũng không nương tay chút nào.

Giải quyết xong một đám, ta thở dốc, tên tiểu tử kia lại còn sức mà đi tới cười nói: “Nhìn da thịt tiểu đệ ngươi mềm mại, không thể tưởng được có thể đánh như vậy!”

Ta: “…”

Nhìn kỹ rõ ràng, mới phát hiện hắn chính là cái kẻ lúc đầu nói “Cháy ” với ta…

Ta miễn cưỡng cười cười với hắn, nhịn không được lại nhìn Vô Mẫn Quân ở trên ngựa giết địch vài lần, hắn mặc bộ khôi giáp ta từnglau chùi giúp hắn kia, tay vung kiếm quay ngựa lại giải quyết một kẻ đang tiến tới.

Hắn so với trong tưởng tượng của ta còn lợi hại hơn rất nhiều, tuy rằng nếu luận về võ công, chúng ta tương xứng, nhưng thật sự nói tới đánh giặc, quả nhiên là hắn lợi hại hơn rất nhiều. Nhưng ta cũng không phải là không phục mà ngược lại lại có chút vui mừng.

Hơn nữa điều ngoài suy nghĩ của ta là ở đây chỉ có năm ngàn người, vốn tưởng hắn sẽ không tự thân xuất kích.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.