Công Cụ Trả Thù Của Ác Ma

Chương 16: Chương 16: Chương 8.1




Editor: Puck

Qua khoảnh khắc điên cuồng bên bờ biển, Lạc Dĩ Phương mơ mơ màng màng, mơ hồ biết được Đường Liệt ôm cô vào trong xe, hạ thấp ghế ngồi phía trước xuống, để cho cô nằm xuống nghỉ ngơi.

Mùi thuốc lá quanh quẩn bốn phía, anh đang hút thuốc bên cạnh cô.

Giờ phút này Lạc Dĩ Phương cực kỳ mệt mỏi, không thể mở lớn hai mắt, bằng không có thể nhìn thấy chói lọi kỳ dị lóe lên trong mắt Đường Liệt, giống như đang chăm chú nhìn bảo bối, lẳng lặng nhìn cô.

Lạc Dĩ Phương ngủ hồi lâu, đợi đến khi tỉnh táo lại, người đã trở lại trong tòa nhà lớn tinh xảo.

Trong phòng chỉ có một mình cô, cô lười biếng vén chăn ngồi dậy, mới phát hiện nửa người trên vẫn trần truồng, phần lưng và phía sau cổ còn dính chút cát mịn, làm cho giường dơ theo.

Trời ơi...

Cô đột nhiên nhớ lại tất cả phát sinh bên bờ biển, bản thân không thể tin được lại có thể biến thành dáng vẻ ấy, dưới tình dục thúc giục ép tới, tập trung vào trong hoan ái mạnh mẽ lại nóng bỏng.

Đôi tay vòng ôm lấy thân thể, mơ hồ còn cảm thấy cái ôm mạnh mẽ mà có lực của anh, đoạt lấy kinh người vẫn còn sót lại trong cơ thể cô, khiến cô nhớ lại không biết bao nhiêu lần, thế nào cũng không thể thoát được...

Xem ra, cô thật sự bị người đàn ông đáng ghét lại bá đạo đó in dấu ấn, anh đoạt lấy thân thể cô, lại còn cướp lòng cô đi. Lạc Dĩ Phương thở dài, chậm rãi rời khỏi giường lớn, đi về phía phòng tắm mới xây thêm.

Cởi quần áo còn lại trên người xuống, cô đứng trước gương lớn trong phòng tắm.

Trong gương phản chiếu lại một thân thể rất đẹp đẽ, trên da thịt hiện lên màu hoa hồng nhàn nhạt, bên gáy, trước ngực và thắt lưng in hết vết hôn mấy chỗ, đều là “Kiệt tác” của Đường Liệt.

Chỉ có điều nhìn mình như vậy, trong đầu cô lại hiện lên từng cảnh Đường Liệt đoạt lấy mình, lửa nóng kích tình tán loạn trong máu, cô thở khẽ một tiếng, vội vàng lắc lắc đầu.

Không nghĩ! Không thể còn nghĩ! Cô sợ mình sẽ trong lúc vô tình hoàn toàn trở thành độc chiếm của anh.

Vỗ vỗ hai gò má lấy lại thần trí, Lạc Dĩ Phương điều chỉnh hô hấp, đi vào trong bồn tắm tắm sạch thân thể và tóc.

Bốn mươi phút sau, cô bọc một chiếc khăn tắm lớn đi ra phòng tắm, gỡ một chiếc áo choàng tắm trên kệ bên tường, sau đó lấy khăn tắm xuông, thay đổi áo choàng tắm hơi rộng chút, lại dùng khăn tắm lau tóc dài ướt át, chậm rãi xoay người lại –

“A!” Cô thở nhẹ một tiếng, bởi vì Đường Liệt không biết xuất hiện từ lúc nào, đang lười biếng tựa vào bên cạnh cửa sổ, trong tay bưng một ly rượu.

Mới vừa rồi cô từ trong phòng tắm ra ngoài, vội vàng tìm áo choàng tắm mặc vào, thế nhưng lại không chú ý tới trong phòng có người khác.

“Bóng lưng của em rất đẹp.” Anh lạnh nhạt nói, nhấp một chút rượu, ánh mắt lộ ra ánh sáng âm u ý vị sâu xa.

Mặt Lạc Dĩ Phương trong nháy mắt sung huyết đỏ bừng.

Cô mới vừa đưa lưng về phía Đường Liệt thay áo choàng tắm, phần lưng trần trụi dĩ nhiên bị anh nhìn sạch bách rồi.

Mặc dù hai người đã xảy ra rất nhiều lần quan hệ thân mật, nên làm, không nên làm đã làm sạch toàn bộ, nhưng mỗi lần dưới cái nhìn soi mói của anh, cô chính là không nhịn được mà đỏ mặt tim đập mạnh, giống như cô gái nhỏ lần đầu tiên yêu.

Cô không nói lời nào, chỉ nắm vạt trước áo choàng tắm, lẳng lặng giằng co với anh.

Đường Liệt lắc lắc rượu trong ly, giọng nói hơi trầm xuống: “Đợi đến hè, chúng ta có thể đi lại một lần, cảm giác chắc chắn không giống nhau.”

Lạc Dĩ Phương trừng mắt nhìn: “Đi đâu?”

“Đi bờ biển chứ đâu.” Anh xấu xa nhếch môi, “Không phải nhanh như vậy em đã quên chứ?”

Cô làm sao có thể quên! Hai chân Lạc Dĩ Phương không khỏi run rẩy, cô vừa thẹn thùng vừa lúng túng, thật sự không biết nên làm gì anh bây giờ.

“Tôi, tôi còn lâu mới đi.” Ngượng ngùng quay mặt đi, tốc độ nhịp tim nhanh đến mức khiến cho cô cảm thấy choáng váng.

“Em sẽ đi.” Đường Liệt bình tĩnh nhếch môi.

“Tôi không đi.”

“Em sẽ đi.” Anh kiên định nói, cất bước chân đi về phía cô, động tác tao nhã như con báo đen.

“Anh, anh...” Lạc Dĩ Phương không nhịn được lắp bắp, đôi mắt đẹp trừng đến tròn sáng.

Nhưng đứng tại chỗ không thể động đậy, một giây kế tiếp, thân thể mềm mại đã bị kéo vào trong lồng ngực bền chắc ấm áp của phái nam.

“Uống rượu vào.” Một tay Đường Liệt nắm eo cô, một tay đưa ly rượu lại gần môi cô, nửa ra lệnh nói, khiến cô không thể không thuận theo.

“Thật khó uống...” Toàn bộ chân mày thanh tú của cô nhíu lại, không hiểu tại sao anh lại thích uống thứ chất lỏng đáng sợ này.

“Uống thêm chút nữa.” Đường Liệt ép cô uống bốn, năm ngụm rượu mạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức trở nên đỏ hơn, nhìn mềm mại, vốn chờ người đàn ông tới vuốt ve.

“Ghét... Không cần...” Lạc Dĩ Phương giằng co trong ngực anh, không phát hiện vạt áo choàng tắm đã kéo ra, lộ một mảng lớn da thịt thơm trơn, bộ ngực xuân sắc càng thêm tuyệt vời vô cùng.

Đường Liệt nuốt toàn bộ số rượu còn lại, bỏ cái ly sang, cúi đầu hôn cô, thừa dịp môi đỏ mọng của cô khẽ nhếch, lưỡi ấm áp tiến quân thần tốc mấy lần, tận tình chụp lấy ngọt ngào của cô.

“Ưmh... Anh... Đợi chút, không nên như vậy...” Lạc Dĩ Phương lại bắt đầu choáng váng hoa mắt, một khi bị người đàn ông này ôm lấy, cô giống như một khối băng dần dần hòa tan dưới ánh mặt trời, bất lực xụi lơ xuống.

Chẳng lẽ mỗi một lần đều không giãy thoát được, vĩnh viễn bị anh kiềm chế như vậy?

Giữa cô và anh, rốt cuộc cũng chỉ còn lại dục vọng sinh lý, trừ thứ đó ra, thật sự không tìm được thứ nào khác nữa?

Tâm trạng quá đau khổ, nhiệt độ thân thể lại không ngừng lên cao, cô hiểu được, nếu như lần này lại điên cuồng hô mưa gọi gió với anh, mặc anh ta cần ta cứ lấy, cũng mặc cho mình hòa tan dưới cái ôm kích tình của anh, khi cô tỉnh táo lại lần nữa nhất định lại sẽ phỉ nhổ mình, xem thường mình.

Nhưng cô có cách nào ngăn cản tất cả chứ?

Yêu anh, cô chưa bao giờ thu lại, cho dù luôn miệng nói hận anh, rốt cuộc chỉ là một đầu đà điểu nói dối lòng mình.

“Liệt...” Cô mê man gọi, nước mắt đau thương thấm ướt bộ mặt khi đang hôn, cũng chảy vào trong cánh môi của hai người đang dây dưa bú mút.

Nếm được nước mắt hơi mặn, Đường Liệt chậm rãi buông lỏng xâm lược, cánh mũi tuấn tú khẽ cạ cô, tròng mắt đen sâu thẳm thật gần, cũng ngắm nhìn cô mờ mịt thật gần trong mắt.

“Tại sao khóc?” Anh chống đỡ môi cô, khàn giọng hỏi.

Lạc Dĩ Phương nhẹ nhàng lắc lắc đầu, yếu ớt nói: “Không có...”

“Em cho rằng tôi mù sao?” Ngón tay anh lướt qua má mềm của cô, dính vào hơi ướt, “Nếu như em không khóc, vậy đây là cái gì?”

Anh rốt cuộc muốn cô như thế nào nữa! Ngay cả tự do khóc cũng bị anh tước đoạt sao?!

“Muốn khóc sẽ khóc, còn cần phải lý do gì.” Lạc Dĩ Phương lung tung cho có lệ, chỉ sợ khiến Đường Liệt phát hiện, cô vẫn không tự kiềm chế được mà yêu anh.

Ánh mắt của anh trầm xuống, đột nhiên ôm cô ngồi lên ghế sa lon, giam cầm cô trên đùi mình.

“Nói rõ ràng, tại sao khóc?”

Lạc Dĩ Phương cực kỳ tức giận anh truy cứu đến cùng.

Ngay cả quyền lợi cất giữ một điểm bí mật nho nhỏ cô cũng không có sao?

Anh đáng hận lại đáng ghét, bá đạo lại ác ma, còn dùng thủ đoạn bắt nạt cô, lừa cô, vốn không phải là một người tình tốt, nhưng mà... Cô chính là yêu anh như vậy!

Quả thật là đàn ông không hư thì phụ nữ không yêu sao?

Nước mắt ấm áp lại một lần nữa chảy xuống, rơi dọc theo gò má trắng nõn, dáng vẻ điềm đạm đáng yêu của cô, làm đau nhói thật sâu trái tim tự cho là nguội lạnh của Đường Liệt.

Đáng chết! Nước mắt của cô lại khiến anh cảm thấy vô cùng phiền não, ngực bị một cơn tức khó hiểu hung hăng chặn lại, bực bội cực kỳ khó chịu.

“Đừng khóc.” Giọng của Đường Liệt hơi thô lỗ, nhưng động tác lau nước mắt cho cô lại hết sức dịu dàng, đầu ngón tay thô ráp lại ấm áp mang theo yêu thương chưa từng phát hiện ra, tỉ mỉ lướt qua gương mặt cô.

Lạc Dĩ Phương không khỏi tim đập thình thịch, tình cảm giấu giếm sâu trong lòng cuồn cuộn, nhớ tới anh đã từng đối xử dịu dàng với cô, mặc dù biết lúc đó sở dĩ anh đối xử tốt với cô, là vì lừa gạt cả người cô, cho cô là công cụ để báo thù, nhưng cô vẫn giấu khoảng thời gian tốt đẹp đó ở sâu trong đáy lòng.

Thật là ngốc mà... Vì tình yêu bỏ ra tất cả, phấn đấu quên mình, cô thật là con ngốc, tuy nhiên không ngăn cản được mình ngốc như vậy.

“Tôi...” Lạc Dĩ Phương hít hít mũi, quyến luyến dịu dàng giờ phút này của anh, cũng cảm thấy đau lòng vì ôn tồn ngắn ngủi này, “Tôi chỉ muốn khóc, anh cần gì phải để ý đến tôi?”

Lòng của Đường Liệt cũng rối loạn theo.

Anh nhiều lần cảnh cáo mình, cô gái nhỏ xinh đẹp này chẳng qua là một công cụ để báo thù, mục đích bây giờ đã đạt tới, anh thành công để cho cô thân bại danh liệt, thậm chí bị đuổi ra khỏi nhà, mà sở dĩ anh chứa chấp cô và mẹ của cô, chỉ bởi vì... Anh thích thân thể cô, thích cô làm bạn, trừ nguyên nhân đó ra, không thể có nguyên nhân nào khác.

Anh rõ ràng nói như thế với mình, nhưng tại sao ý chí càng ngày càng không cách nào kiên định, càng ngày càng không cách nào coi thường từng cử động của cô, một cái nhăn mặt một nụ cười?

Chẳng lẽ... Anh dùng tình cảm thật với cô?!

Sẽ không! Anh tuyệt đối không cho phép mình mềm đi!

Cái anh muốn chỉ là thân thể xinh đẹp này, cô là vật phẩm điều kiện trao đổi, là vật sở hữu của anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.