Công Tử Biến Bại Gia Tử

Chương 69: Chương 69




An Kim Thành lần đầu tiên chính thức biết được sự đáng sợ Kiều Sâm, xét về tuổi mà nói, hắn cũng chỉ nhỏ hơn Kiều Sâm 6-7 tuổi, nhưng bây giờ Kiều Sâm chỉ dùng một ánh mắt, đã khiến cho hắn một câu cũng nói không nên lời.

Kiều Sâm đối với em trai Kiều Cảnh An yêu thương vô hạn, là điều mọi người đều biết rõ, hôm nay anh ta biết mình động thủ với Kiều Cảnh An, có thể không ra tay trả thù mình, đã coi như là vận may của mình.

An Kim Lâm thấy thế, lúc này mới nhớ lại không lâu trước đó Tiểu Thành mang một thân chật vật về nhà, chẳng lẽ… chẳng lẽ là nó cùng với Kiều Nhị thiếu gia có xô xát? Nghĩ vậy, An Kim Lâm trong lòng giật mình, vội nói: “Tiểu Thành không hiểu chuyện, mong Kiều tổng đừng trách tội.”

Kiều Sâm cười lạnh trong lòng, nếu không phải Tiểu An không bị thương, hai chị em An gia các người còn có cơ hội ngồi ở đây sao, chỉ là trên mặt vẫn lộ ra vẻ mỉm cười: “Đâu có gì, người trẻ tuổi, tính khí hơi nóng nảy một chút, chỉ cần không gây ra sự tình gì là được.”

An Kim Lâm không ngốc, Kiều Sâm ngụ ý chính là đem việc này ra để cảnh cáo, cô đương nhiên sẽ không tiếp tục nhắc tới chuyện này, vội chuyển đề tài về cuộc sống đại học trước kia.

Mục đích của An Kim Lâm, Kiều Sâm rất rõ ràng, nếu nói về phụ nữ, anh rất thán phục những người như Lâm Thiến, cô mặc dù không có khí chất quý tộc như trên người An Kim Lâm, nhưng lại có thừa sự kiên cường cùng giỏi giang mà đàn ông cũng không có. Lâm Thiến tuy phản bội tình cảm giữa bọn họ, nhưng cũng không ảnh hưởng tới thiện cảm của anh đối với cô, không liên quan đến tình yêu nam nữ, mà là thiện cảm về nhân cách.

Bởi vì những gì Lâm Thiến có được, đều là dựa vào năng lực cùng tài hoa của chính mình, mà không phải nhờ những thứ khác, chỉ ở điểm này, An Kim Lâm đời này cũng so ra kém Lâm Thiến.

Thủ đoạn của An Kim Lâm ở trước mặt Kiều Sâm hoàn toàn vô lực thi triển, đến cuối cùng, Vương quản gia đã đi tới: “Thiếu gia, hiện tại sắp đến thời gian dùng bữa tối, có phải là nên đi gọi Nhị thiếu gia xuống dùng cơm?”

Thái độ này của Vương quản gia, đã biểu lộ sự không chào đón đối với hai chị em An gia, ông tuy đã già, nhưng còn chưa đến mức hồ đồ, mục đích của hai chị em này là gì, trong lòng ông vô cùng tinh tường, đáy lòng ông đang oán thầm, tưởng Kiều gia coi tiền như rác sao, muốn mượn là có sao? Nằm mơ đi.

“Ừm, được.” Kiều Sâm đứng lên, nói với hai chị em: “Hai vị cũng ở lại cùng dùng cơm cùng chúng tôi đi.”

Cơ hội tốt như thế An Kim Lâm đương nhiên sẽ không bỏ qua, cho nên sau khi khách sáo từ chối một phen liền ở lại.

An Kim Thành sau khi đến Thiên triều, cũng không phải là lần đầu tiên đến nhà người ta làm khách, nhưng đây là lần đầu tiên hắn chứng kiến người làm chủ nhân tín nhiệm một quản gia như thế, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy một quản gia dám nhắc nhở chủ nhân.



“Nhị thiếu gia, con cua đại áp này cậu không thể ăn nữa, đợi lát nữa tôi bảo phòng bếp làm đồ ăn khuya cho cậu, bây giờ cậu nên ăn nhiều rau một chút.” Vương quản gia có chút lễ phép cúi đầu đứng ở bên cạnh Kiều Cảnh An, chỉ là thần sắc trên mặt cho thấy trong chuyện này không có nửa phần thương lượng đường sống.

Kiều Cảnh An ngẩng đầu trừng mắt nhìn Vương quản gia, có chút tiếc nuối liếc qua cua đại áp.

“Nhị thiếu gia, kén ăn là rất xấu.” Vương quản gia nghiêng đầu nhìn về phía Kiều Sâm: “Thiếu gia, không thể quá chiều Nhị thiếu gia, gần đây Nhị thiếu gia có vẻ gầy.”

Gầy? Kiều Sâm tỉ mỉ đánh giá Kiều Cảnh An một phen, gầy đâu không thấy, ngược lại cảm thấy trên hai gò má Kiều Cảnh An nhiều hơn chút thịt, anh vội ho một tiếng, đối với bản lĩnh chỉ hươu bảo ngựa (nhìn thế này lại bảo thế khác) của lão nhân gia tỏ vẻ vô cùng hợp tác mà trầm mặc.

Kiều Cảnh An há mồm gặm một cọng rau Kiều Sâm chọn cho, sau đó tiếp tục ngoan ngoãn bới cơm, bất quá rất nhanh trong chén lại thêm mấy miếng nấm hương cậu thích.

Thế giới mà cậu đã từng sống kia, nấm hương rất ít, tuy cậu thích ăn, nhưng mỗi lần ăn đều rất ít, cái này coi như là đãi ngộ mà người nhà giàu mới có, một số nhà nghèo, đời này có thể ăn được hai ba miếng chỉ sợ cũng đã sướng lắm rồi, cho nên bây giờ có thể thoải mái có nấm hương ăn, Nhị thiếu gia liền cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

So sánh với hai anh em đang tự tại ăn cơm, hai chị em An gia ngược lại có chút ăn không vào. Trên bàn cơm không có nửa điểm thanh âm, hai người bọn họ vốn có việc cầu người, trong không khí an tĩnh này, cảm giác có loại bất an khó tả, tựa hồ chỉ cần Kiều Sâm mở miệng nói chuyện, sẽ là đáp án mà bọn họ sợ hãi.

Cơm nước xong, tráng miệng xong, bốn người lại ngồi trên ghế salon ở phòng khách, lần này Kiều Cảnh An không lên lầu, đáng tiếc cậu lại cầm một quyển [ Hồng Lâu Mộng ] ngồi ở bên cạnh Kiều Sâm, nửa người còn dựa vào Kiều Sâm, hiển nhiên là đến tham gia náo nhiệt nhưng lại mang vẻ mặc kệ thế sự.

“Kiều tổng, không biết chuyện hợp tác lần này…”

“Xoạt.” Kiều Cảnh An lật một trang sách trong tay, lông mày nhíu lại: “Sao em cảm thấy cuốn tái bản lần này và lần tái bản trước nội dung luôn có chút khác biệt.”

Kiều Sâm nghe vậy, sờ sờ đầu Kiều Cảnh An: “Sách này sau năm 40 trở lại đây không còn giữ được nguyên tác, các nhà xuất bản chỉ là dựa theo giải thích của chính mình mà ghi thành, khác biệt cũng là bình thường.”

“Thì ra là thế.” Kiều Cảnh An gật đầu, lại trầm mặc tiếp tục đọc sách.

An Kim Lâm thấy Kiều Sâm ôn hòa với Kiều Cảnh An như thế, lại nghĩ đến việc anh đối với chính mình lãnh đạm, tâm tình là ngũ vị tạp trần. Trong trí nhớ của cô, Kiều Sâm là một người lễ tiết nhưng đạm mạc, trừ vài người bạn của mình ra, người khác chỉ có thể nhìn thấy nụ cười xa cách của anh, ngay cả năm đó Lâm Thiến lúc ở bên anh, hai người cũng không phải tình yêu cuồng nhiệt, càng giống như mối quan hệ nam nữ khá hơn bạn bè bình thường một chút.

Có lẽ có những người chính là như vậy, đối với nhiều người đều rất đạm mạc, nhưng chỉ riêng với một người thì… lại đối xử tốt đến đào tâm đào phế. Có lẽ trong suy nghĩ của Kiều Sâm, chỉ có đứa em trai này mới đáng để anh đối tốt, cũng có lẽ anh em hai người này thật là chịu sự ràng buộc sâu sắc của huyết thống, thế cho nên mới có sự thân mật mà những người khác không thể có.

Không biết có phải là lỗi giác của An Kim Thành hay không, hắn cảm thấy sau khi Kiều Cảnh An ngồi ở đó, Kiều Sâm ngay cả tiếng nói cũng nhẹ xuống vài phần, trong lòng của hắn cảm thấy quái lạ, cùng là đàn ông, hắn đương nhiên hiểu khi một người đàn ông lộ ra một mặt sơ ý và chủ quan, chỉ trừ phi là lúc đối mặt với người mà chính mình yêu thương nhất. Khó trách bên ngoài đồn đại, Kiều Sâm đối với phụ nữ từ trước đến nay đều vô tình, thì ra tình cảm của anh ta đều đặt trên người em trai mình, chỉ là… giữa anh em, cũng có thể có thứ tình cảm này sao?

“Về chuyện hợp tác, chắc tôi không thể nhận thành ý của quý công ty, có lẽ tổng giám đốc Lâm Tông của Lâm gia nguyện ý hợp tác cùng quý công ty hơn, tôi sao có thể đoạt chuyện tốt của người khác.” Kiều Sâm một bên vuốt đầu Kiều Cảnh An, một bên mỉm cười nói: “Huống chi, Kiều gia hiện tại đang hợp tác cùng một công ty đa quốc gia của Mỹ, sợ là không đủ tài chính để đầu tư cho quý công ty.”

An Kim Lâm nghe vậy sắc mặt khẽ biến, chuyện thời gian này Kiều thị hợp tác cùng một công ty của Mỹ cô cũng được biết, hơn nữa còn biết rõ người đại diện khu vực châu Á của công ty này là bạn học đại học của Kiều Sâm, cùng công ty của Mỹ hợp tác, Kiều thị là lời, đích xác so với cùng An thị hợp tác có nhiều chỗ tốt hơn.

Chính là hiện giờ đang có nguy cơ tài chính toàn cầu, kinh tế của những nước lớn đều chịu ảnh hưởng, Thiên triều là quốc gia chịu ảnh hưởng nhỏ nhất, thậm chí còn có loại xu thế cầu thắng trong loạn, nếu như không phải không còn cách nào, An thị cũng sẽ không buông tha cho cơ nghiệp đã gây dựng suốt hai mươi năm tại Đại Quốc mà quay sang chiến trường Thiên triều.

Muốn đầu quân vào thị trường Thiên triều, phải có một mảnh đất, thứ tốt nhất có thể giúp An thị đứng vững gót chân chỉ có Kiều thị, nhưng đối phương hiển nhiên không muốn hỗ trợ.

“Kiều Sâm, chỉ cần anh có thế giúp An thị vượt qua cửa ải khó khăn này, anh đưa ra yêu cầu như thế nào cũng có thể.” An Kim Lâm có chút nóng nảy, chưa suy nghĩ đã vội nói ra.

Kiều Cảnh An nghe thanh âm sốt ruột như thế, thu hồi ánh mắt đặt ở trên sách, giống như cười mà không phải cười nhìn về phía An Kim Lâm, chậm rãi khép lại quyển sách trên tay, mới mở miệng nói: “An tiểu thư, cô cảm thấy có điều kiện gì có thể khiến cho Kiều thị giúp chuyện này?” Bán mình sao? Nhớ rõ kiếp trước những người muốn Đoàn gia hỗ trợ luôn đem con gái nhà mình gả cho người Đoàn gia làm thiếp. Nghĩ tới đây, Kiều Cảnh An nhíu mày, loại chuyện này nghĩ cũng đừng hòng nghĩ, nếu mình đã quyết định lấy ca ca, tuyệt đối không thể cho người khác bước vào.

An Kim Lâm không ngờ rằng Kiều Cảnh An lại đột nhiên mở miệng, thấy ánh mắt Kiều Cảnh An hơi có ý trào phúng, cô nhìn về phía Kiều Sâm, phát hiện đối phương căn bản đối với việc Kiều Cảnh An xen vào không có nửa phần mất hứng.

Kiều Sâm sao có thể dễ dàng tha thứ người khác xen vào lúc chính mình đang nói chuyện chính sự?

“Cùng An thị hợp tác đối với Kiều thị mà nói, cơ hồ là có cũng được mà không có cũng không sao, không nghĩ qua là còn phải gánh vác nguy nan hộ người khác.” Kiều Cảnh An hơi nhíu mày: “An thị trên thị trường không chiếm nửa phần tỉ lệ, tôi nghĩ An tiểu thư cô cũng biết rõ, An thị hiện tại không có bất luận ưu thế gì, nếu như không có Kiều thị hỗ trợ, An thị rất nhanh cái gì cũng không còn, như vậy cô cảm thấy điều kiện kiểu gì mới đáng để Kiều thị hỗ trợ, hay là…” Kiều Cảnh An đem sách đặt trên bàn trà, mỉm cười: “Hay là nói, An thị các người đã chuẩn bị được một cái giá rất tốt?”

An Kim Lâm miễn cưỡng cười: “Nhị thiếu gia, tôi nghĩ về chuyện của công ty, Kiều tổng tài hiểu rõ hơn cậu.”

“Chẳng lẽ tôi nói không đúng?” Kiều Cảnh An đối với loại châm ngòi này của An Kim Lâm hoàn toàn không để vào mắt: “Dù sao nếu tôi nói vụ hợp tác này không được, như vậy lập tức An thị vĩnh viễn cũng không thể cùng Kiều thị hợp tác, An tiểu thư tin những lời này của tôi không?”

Kiều Sâm thấy thái độ Kiều Cảnh An đột nhiên trở nên bén nhọn, thậm chí cả khí tức sắc bén trên người cũng không che dấu, biết rõ câu ‘điều kiện gì cũng có thể’ kia của An Kim Lâm đã chọc giận cậu, nghĩ đến đối phương vì mình mà ghen, tâm tình Kiều Sâm trở nên vô cùng tốt, vỗ vỗ đầu Kiều Cảnh An mới quay sang nói với An Kim Lâm: “An tiểu thư, Kiều thị không phải của một mình tôi, cũng là của Tiểu An, cho nên trong bất cứ chuyện gì, Tiểu An đều có quyền lên tiếng.”

An Kim Thành nghe xong những lời này, cau mày, Kiều Sâm lại không thèm để ý đến hành vi gần như là thất lễ này của Kiều Cảnh An? Hơn nữa ngay trong lúc đang bàn chuyện làm ăn của bọn họ thì nói như vậy, là có ý gì, chẳng lẽ là muốn khẳng định cho người ngoài biết địa vị của Kiều Cảnh An trong Kiều thị?

Mấy câu nói đó của Kiều Sâm, thành công làm cho một con sư tử đang nhe nanh duỗi vuốt được thuận mao (vuốt ve lông), lần nữa biến thành một con meo meo lười biếng. Vì vậy Kiều Nhị thiếu gia rất nhanh thu hồi khí tức sắc bén khó được xuất hiện trên người mình, dựa vào Kiều Sâm chuẩn bị tiếp tục đọc sách.

Khóe miệng Kiều Sâm lộ ra một tia giảo hoạt vui vẻ, làm vợ chồng, tài sản đương nhiên là thuộc về nhau, của anh sẽ là của em, của em cũng chính là của anh.

Tiếu dung của An Kim Lâm rốt cuộc không duy trì được nữa, giận tái mặt nói: “Kiều thị đã xem thường An gia chúng tôi, như vậy xin cáo từ.” Nói xong, đứng lên từ ghế salon, nhìn Kiều Cảnh An cười lạnh nói: “Tôi đây sẽ chờ để nhìn xem, Kiều Nhị thiếu gia có thể luôn luôn định đoạt chuyện của Kiều thị hay không. Kiều tổng tài có thể làm cho mẹ của cậu chết ngoài ý muốn, như vậy cũng có thể cho cậu ngoài ý muốn tử vong.” Nói xong lời này, cô giậm giày cao gót đi ra cửa chính của Kiều gia.

An Kim Thành nghe vậy sắc mặt biến biến, thấy Kiều Cảnh An cúi đầu, nhịn không được lên tiếng nói: “Chị tôi chỉ là nói nhảm, Kiều Cảnh An, cậu… cậu không nên tưởng thật.” Nói xong, cũng không dám xem sắc mặt Kiều Sâm, vội vàng theo đi ra ngoài.



“Chị, tại sao chị phải nói như vậy?” sau khi An Kim Thành đi theo An Kim Lâm lên xe, mới có chút không đồng ý nói: “Chị như vậy, không phải vạch rõ cùng Kiều Sâm đối nghịch ?”

“Kiều Sâm đã không muốn hỗ trợ, chúng ta cũng không cần cố kỵ anh ta.” An Kim Lâm cười lạnh: “Huống chi chuyện mẹ Kiều Cảnh An cũng không phải bí mật không tra ra được, tình cảm giữa hai anh em họ rốt cuộc tốt đến mức nào, chị muốn nhìn xem, sau khi Kiều Cảnh An biết rõ chân tướng sự tình, hai người họ sẽ như thế nào?”

An Kim Thành run lên, đáy lòng cũng không hy vọng việc này là thật, nếu như là sự thật, Kiều Cảnh An sẽ khổ sở cỡ nào? Hơn nữa chọc giận Kiều Sâm, An gia từ nay về sau sợ là càng thêm gian nan. Hắn vô ý thức nắm tay: “Chị, có lẽ Kiều Cảnh An sẽ không tin lời này.”

“Cậu ta có thể tin hay không chị không biết, nhưng chị biết rõ, một khi đã mất đi niềm tin, như vậy sẽ không chịu nổi sự thật tàn nhẫn.” An Kim Lâm mạnh giẫm chân ga, cười đến vô cùng châm chọc: “Anh em cùng cha khác mẹ trong đại gia tộc muốn thật sự hai bên đều có cảm tình tốt, không bằng đi tin ngày mai toàn bộ thế giới hòa bình.” Đối phương đã không nể mặt cô, cô cần gì phải lo cho đối phương.

An Kim Thành nghe lời này, cảm thấy toàn thân lạnh lẽo nói không nên lời, chị hắn từ khi nào thì biến thành cái bộ dáng như vậy?



Bưng đến một ly sữa, Vương quản gia lúc An Kim Lâm nói ra câu kia thì liền dừng bước, ông lo lắng nhìn hai anh em ngồi ở trên ghế sa lon, về cái chết của mẹ Kiều Cảnh An, trên thực tế cũng không phải như người ta đồn đại, nhưng nếu Nhị thiếu gia tin những lời kia thì làm sao bây giờ?

Kiều Cảnh An ngẩng đầu nhìn về phía Kiều Sâm, phát hiện Kiều Sâm cũng nhìn mình, đôi mắt đẹp thâm thúy như bầu trời đêm, làm trong lòng cậu có chút tư vị nói không nên lời. Vươn tay vòng qua cổ Kiều Sâm, Kiều Cảnh An rất kiên định nói: “Yên tâm, em sẽ không để cho những người kia cướp anh đi, em nói nhất định sẽ giữ lời.” Đã nói phải lấy anh, thi sẽ tuyệt đối không nuốt lời.

Về phần An Kim Lâm trước khi đi châm ngòi nói như vậy, trong tai Kiều Nhị thiếu gia, cũng chỉ là mây bay. Coi như là thật, đối với cậu mà nói, cũng cho là chuyện bình thường, dù sao những chuyện kiếp trước cậu đã gặp qua so với hiện tại còn hắc ám, còn huyết tinh hơn.

Vốn là trong lòng có một chút lo lắng, lúc lồng ngực chạm vào nhiệt độ cơ thể của Kiều Cảnh An, lập tức biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi, vươn tay ôm vòng eo mảnh khảnh của thiếu niên, Kiều Sâm thấp giọng cười nói: “Ừm, anh tin em.”

Khẽ ngửi ngửi mùi thơm cơ thể nhàn nhạt trên người thiếu niên, một người như vậy, anh làm sao có thể không động tâm?

Vương quản gia không hiểu ra sao nhìn cảnh hai anh em không sảo cũng không nháo ngược lại còn hữu hảo ôm nhau, chẳng lẽ nói, trong lòng Nhị thiếu gia tin tưởng thiếu gia?

Không hổ là Nhị thiếu gia, thật là một đứa trẻ tâm tư thiện lương, nhìn ly sữa trên tay, đã vậy, đêm nay liền phá lệ cho phép Nhị thiếu gia uống nước chanh a.

…………………………………….

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.