Công Tử Biến Bại Gia Tử

Chương 71: Chương 71




Từ lúc Kiều Cảnh An tới thế giới này, đây là lần đầu tiên cậu tham dự tiệc ở đây, tuy nói kiếp trước cậu đã từng tham dự các loại yến tiệc trong cung, cho dù phải diện kiến long nhan cũng không mắc nửa điểm thất lễ, nhưng trong lòng cậu cũng hiểu, quy củ ở mỗi nơi luôn khác nhau, cho nên khi đến đây, cậu chỉ cần trưng ra phong độ của mình, nhìn nhiều nói ít là được, chuyện làm ăn của Kiều Sâm, cậu cũng không biết nhiều, cho nên không thể bởi vì mình nhiều lời mà mang lại phiền toái cho anh.

“Tiểu An, đây cũng chỉ là một bữa tiệc bình thường, em không cần quá để ý đâu.” Kiều Sâm thấp giọng ghé vào bên tai Kiều Cảnh An nói một câu, cũng không muốn cậu bởi vì những người này mà phải chịu ủy khuất gì.

Mọi người nhìn thấy hai anh em sóng vai bước vào cửa, hơn nữa Kiều Sâm còn vừa ghé đầu nói gì đó vào tai Kiều Cảnh An, cả lời nói và hành động đều vô cùng thân mật, đủ biết những lời đồn đại gần đây không phải là giả, tự trong lòng họ đều đã có suy tính riêng.

Tuổi Kiều Sâm mặc dù không lớn, nhưng trên thương trường đã là một con hồ ly nổi danh(=.,=), có một số việc không thể ra tay với Kiều Sâm, như vậy chỉ còn có thể ra tay với Kiều Nhị thiếu gia, người trước kia chỉ biết ăn uống chơi bời, hiện tại lại đang được Kiều Sâm bảo vệ.

An Kim Lâm với cách ăn mặc chói lọi thấy hai anh em Kiều gia cùng nhau xuất hiện, sắc mặt thoáng thay đổi, dù cô đã cố che giấu, nhưng trong lòng cô không khỏi nghi ngờ, Kiều Cảnh An tuy thoạt nhìn không thích nhúng tay vào chuyện của Kiều gia, nhưng không phải một bao cỏ cái gì cũng không biết, chẳng lẽ thù giết mẹ còn không đủ để khiến hai anh em họ trở mặt thành thù?

“Xem kìa, có trò hay để xem rồi.” Xà Khương đứng bên cạnh Lâm Thư, hạ giọng nói: “Hành động lần này của Kiều Sâm, chỉ sợ là muốn để người của An gia nhìn, chỉ là không biết hai chị em An gia này đến tột cùng đã gây ra chuyện gì, khiến Kiều Sâm phải ra tay hung ác như vậy.”

Lâm Thư liếc mắt nhìn vẻ khiếp sợ trên mặt An Kim Lâm, nheo mắt, biểu hiện như vậy đối với chuyện hai anh em Kiều gia ngoài ý muốn đồng thời xuất hiện quả thực hơi phô trương, nghĩ lại tin tức sáng nay nói Kiều gia đoạt một vụ làm ăn của An gia, trong lòng Lâm Thư cũng có chút nghi hoặc, vụ làm ăn này đối với Kiều Sâm mà nói, cũng chẳng đáng gì, anh ta làm vậy, hiển nhiên là muốn dồn An gia vào chỗ chết, nhìn có vẻ như An gia đã đắc tội không nhỏ với Kiều Sâm.

Hai chị em An gia mặc dù không phải là người thông minh, nhưng cũng không phải là kẻ ngốc, sao lại có thể chọc giận Kiều Sâm đến mức độ này? Bằng không dựa vào trình độ giảo hoạt của Kiều Sâm, sao có thể làm ra hành vi trả thù trực tiếp nhưng chẳng mang lại bao nhiêu lợi ích cho mình như vậy?

Lúc Lâm Thư còn đang trái lo phải nghĩ, Kiều Sâm đã mang theo Kiều Cảnh An đến trước mặt lão nhân của An gia chào hỏi, thấy nụ cười cứng ngắc trên mặt An Minh Hiên, Kiều Sâm cười lạnh.

“Thì ra vị này chính là em trai của Kiều tổng, tôi thường được nghe người ta nhắc đến tài hoa của cậu ấy, hôm nay được gặp mặt, quả thực suất khí như lời đồn.” An Minh Hiên lắc đầu thở dài: “Chẳng bù cho tiểu tử nhà chúng tôi, cái gì cũng không biết, Nhị thiếu gia tài giỏi như vậy, sau này tốt nghiệp, nhất định có thể là cánh tay đắc lực của Kiều tổng.”

Đối với những lời âm thầm châm ngòi này của An Minh Hiên, Kiều Sâm cười mà không nói, ngược lại Kiều Cảnh An lại cười mở miệng: “Đa tạ An bá phụ đã khích lệ, tôi bất quá chỉ là chơi bời lêu lổng không lý tưởng thôi, đâu có thể so với quý công tử, nếu ca ca nguyện ý nuôi tôi cả đời tôi cũng không ngại.”

“Ha ha.” An Minh Hiên cười vỗ vỗ vai Kiều Cảnh An: “Người trẻ tuổi khiêm nhường như vậy thực khó mà có được.” Nói rồi, liếc mắt nhìn Kiều Sâm: “Kiều tổng là một người tài giỏi trên thương trường, ngay cả lão già khọm tôi đây so ra cũng không sánh bằng cậu ấy. Có một anh trai lợi hại như vậy, Nhị thiếu gia làm sao lại không phải là người tài giỏi.”

Kiều Cảnh An lắc đầu: “Có lẽ là tôi bị ca ca làm hư, bất quá nhà chúng tôi có ca ca lợi hại là đủ rồi, bản thân tôi chỉ muốn để ca ca nuôi cả đời thôi.”

An Minh Hiên thấy vẻ mặt thành thật của Kiều Cảnh An, trong lòng thầm nói, tên Kiều gia Nhị tiểu tử này là ngốc thật hay giả ngốc đây. Nếu là giả ngốc, vậy thật sự đã diễn quá giỏi, nếu là ngốc thật, vậy cũng chẳng có tiền đồ gì. Anh trai như vậy, làm em lại chỉ biết ăn không ngồi rồi, cũng không ngại người khác chỉ chỏ, chẳng lẽ không biết xấu hổ sao? Người trẻ tuổi nào cũng không thể chịu được việc bị người ta nói khích, như thế nào đem áp dụng lên người Kiều gia Nhị thiếu gia, lại khiến cho người ta cảm thấy vô lực?

An gia đương gia cho đến lúc này, cuối cùng đã biết được cảm giác bị knocout, nghĩ đến món lợi sáng nay bị Kiều Sâm cướp đi, trong lòng An Minh Hiên khó nguôi được tức giận, cách làm này của Kiều Sâm cũng thực quá tàn nhẫn.

Kiều Cảnh An nhìn người trước mắt, trong lòng lại âm thầm thở dài, dùng chút thủ đoạn như vậy đã muốn châm ngòi ly gián, những đại a đầu tranh đấu tình cảm trong Đoàn gia kia đều lợi hại hơn nhiều, xem ra người ở đây kỳ thật vẫn rất đơn thuần, xem vị đại bá này, châm ngòi ly gián cũng lộ liễu như vậy, còn đắc tội với ca ca, thật không có lời.

Kiều Sâm phát hiện ý đồng tình ở sâu trong đáy mắt Kiều Cảnh An, uống một ngụm champagne che dấu vui vẻ trên khóe miệng, liếc mắt sang bên cạnh lại thấy An Kim Thành đang đi về phía này, con mắt Kiều Sâm trở nên thâm sâu.

“Kiều tổng.” An Kim Thành cùng Kiều Sâm chạm ly, sau đó mới nhìn về phía Kiều Cảnh An, hắn chưa từng thấy Kiều Cảnh An mặc lễ phục chính thức, hôm nay thấy cậu mặc một thân vest trắng, đem đến cho người ta một loại cảm giác rất thoải mái, tựa như ốc đảo giữa sa mạc, tươi mát lại ôn hòa: “Hoan nghênh hai người đã đến.”

“Cảm ơn.” Kiều Sâm vươn tay nắm lấy vai Kiều Cảnh An, lễ phép cười với An Kim Thành.

An Kim Lâm không tin những lời của mình lại không có nửa phần tác dụng, nhưng làm diễn viên chính của bữa tiệc hôm nay, cô vẫn rất lễ phép đi đến bên cạnh hai người, khách khách khí khí nói lời cảm tạ.

“Rất cảm ơn hai người đã đến tham gia bữa tiệc sinh nhật của tôi.” An Kim Lâm cùng hai người chạm ly, đôi mắt đẹp quét qua, liền rơi trên người Kiều Cảnh An, thấp giọng cười nói: “Nhị thiếu gia quả nhiên có phong thái.” Không nghĩ tới Kiều gia Nhị thiếu gia này lại có thể bất hiếu đến mức này, ngay cả người đã giết mẹ mình, cũng có thể ở chung mà không hề lăn tăn.

“An tiểu thư quá khen, hôm nay cô mới là người rực rỡ nhất.” Kiều Cảnh An hơi gật đầu, cứ như đã quên những lời mà mấy ngày trước An Kim Lâm đã nói với mình.

Điều này làm cho An Kim Thành đứng ở một bên lại âm thầm kinh hãi, nếu như hắn là Kiều Cảnh An, giờ phút này nhất định sẽ không giữ được sắc mặt tốt như vậy mà nói chuyện với chị mình, không nghĩ tới Kiều Cảnh An lại biểu hiện được tự nhiên như vậy, chính là nếu Kiều Cảnh An có thể nhẫn nhịn như vậy, vì cái gì lại đem tất cả cổ phần công ty có trong tay giao lại cho Kiều Sâm, chẳng lẽ cậu ta không nghĩ gì tới chuyện sau này?

Kiều Sâm không muốn để cho Kiều Cảnh An cứ phải nghe mấy người An gia nói nhảm, huống chi tên thiếu gia An gia này tâm tư tựa hồ không trong sáng lắm, nghĩ vậy, Kiều Sâm ghé đầu nói với Kiều Cảnh An: “Em qua bên kia đi, anh thấy thiếu gia Lâm gia cùng Lương gia đang đứng ở đó, bọn em là bạn thân, có thể cùng nhau tâm sự.”

Sắc mặt An Kim Thành hơi thay đổi, lời này của Kiều Sâm là muốn nói mình không phải bạn của Kiều Cảnh An?

Nhẹ gật đầu, Kiều Cảnh An cười cười với ba người của An gia, liền đi về phía Xà Khương cùng Lâm Thư đang đứng ở góc, cậu đối với những người muốn đến kiếm chuyện kia cũng không có bao nhiêu hứng thú.

Đại sảnh có người thấy Kiều Cảnh An một mình rời đi, nhưng đều rất thông minh mà không tiến lên bắt chuyện, dù sao đây cũng là buổi tiệc của An gia.



“Ơ, cậu bị anh trai đuổi đi à?” Xà Khương thấy Kiều Cảnh An đi tới, cười đến nhìn có chút hả hê.

Kiều Cảnh An đặt ly lên bàn, ngồi xuống chiếc ghế chân cao bên cạnh Lâm Thư, nheo mắt nhìn đám người ăn mặc gọn gàng lịch sự trước mặt, cũng không để ý tới những lời này của Xà Khương, chỉ nói với Lâm Thư: “Cậu sẽ thắng.”

Lâm Thư cười cười, nhưng không khỏi bởi vì một câu đột ngột như vậy của Kiều Cảnh An mà cảm thấy nghi hoặc: “Cậu khẳng định như vậy?”

Kiều Cảnh An gật đầu, hạ giọng nói: “Người thông minh, sẽ biết rõ phải chọn đối tượng nào để hợp tác, người nông nổi, mới có thể để ý tới món lợi nhỏ trước mắt, cái nhìn của cậu so với hắn xa hơn.”

Xà Khương sau khi nghe được lời này của Kiều Cảnh An, trong mắt hiện lên một tia suy nghĩ sâu xa, hắn không ngờ Kiều Sâm lại thật sự sẽ giúp Lâm Thư, điều này làm hắn cảm thấy rất kinh ngạc, Kiều Sâm là hồ ly, một con hồ ly giảo hoạt, luôn đem lợi ích đặt lên hàng đầu, nhưng lần này Kiều Sâm lại không làm như vậy, chẳng lẽ tất cả chuyện này đều là bởi vì Kiều Cảnh An?

Nhớ tới một màn mà mình đã từng bắt gặp ở trường (hình như là cảnh Sâm ca lau miệng cho Tiểu An ), đôi mắt Xà Khương lóe lóe quang.

“Kiều Nhị thiếu gia.” Một giọng nam trầm thấp vang lên ở sau lưng, Kiều Cảnh An xoay người nhìn lại, đập vào mắt chính là một người đàn ông có dung mạo ba phần tương tự với Lâm Thư, cậu lại liếc mắt nhìn Lâm Thư, phát hiện đối phương mặt vô biểu tình, liền đoán được người trước mắt là ai, cậu cười cười với người vừa tới, trầm mặc không nói.

“Thật không ngờ Kiều tổng tài lại chịu để Kiều Nhị thiếu gia lộ diện, thật sự là làm cho người ta không ngờ được.” Lâm Tông tựa tiếu phi tiếu liếc nhìn Kiều Cảnh An cẩn thận đánh giá, bất quá chỉ là tên tiểu tử bộ dáng không tồi mà thôi, Kiều Sâm bảo hộ như vậy cũng không biết là vì cái gì, muốn tìm bé trai xinh đẹp không phải rất dễ dàng sao, cũng chỉ phải cho thêm chút tiền mà thôi, chẳng lẽ Kiều gia Nhị thiếu gia này thực sự có chỗ nào đặc biệt, bằng không sao lại khiến một con hồ ly biến thành một con trung khuyển.

“Tôi mỗi ngày đều ra ngoài mà, ca ca tôi vì cái gì không muốn để cho tôi đi ra?” Kiều Cảnh An nghi hoặc nhìn về phía Lâm Tông, khó hiểu hỏi: “Anh là ca ca của Lâm Thư, chẳng lẽ anh không cho Lâm Thư ra khỏi cửa?” Nói rồi, còn thương cảm nhìn về phía Lâm Thư: “Lần sau ca ca cậu không cho cậu ra khỏi cửa, cậu gọi điện thoại báo cảnh sát đi, đây là giam giữ phi pháp.”

Lâm Thư cùng Xà Khương nhất tề im lặng, bọn họ đột nhiên cảm thấy, Kiều Cảnh An trước kia toàn nói những chuyện khiến bọn họ tức nghẹn nhất định là cố ý, bằng không cái tư duy logic này cũng quá đáng sợ.

“Miệng lưỡi của Nhị thiếu gia thật đúng là lợi hại.” Lâm Tông liếc nhìn Lâm Thư: “Có một người bạn như cậu, thật sự là phúc phận của em trai tôi.”

Kiều Cảnh An gật đầu đồng tình: “Ưm, tôi cũng cảm thấy như vậy, rất nhiều người đều cảm thấy cùng tôi làm bạn là may mắn.”

Lâm Thư cùng Xà Khương đồng loạt nhìn xuống chăm chú quan sát màu sắc và hoa văn của đống điểm tâm trước mắt.

Nụ cười của Lân Tông cứng đờ: “Nhị thiếu gia thật đúng là rất tự tin.”

“Không phải anh nói may mắn sao?” Kiều Cảnh An mờ mịt chớp mắt: “Chẳng lẽ lời này của anh chỉ là khách sáo thôi sao?”

Xà Khương sờ sờ cái mũi, Kiều Nhị thiếu gia, lời của người ta không phải khách sáo, là châm chọc a.

“Đương nhiên không phải lời khách sáo.” Lâm Tông cười đến nghiến răng nghiến lợi, giỏi cho một tên Kiều gia Nhị thiếu gia, đúng là cùng một loại với tên anh trai hồ ly của hắn: “Như vậy các cậu cứ nói chuyện thong thả, thứ lỗi tôi không tiếp được.”

Kiều Cảnh An nhìn theo bóng lưng Lâm Tông, cười tủm tỉm quay sang Lâm Thư nói: “Ca ca nhà cậu cũng thật xấu tính giống cậu, tôi đều chiếu theo lời anh ta mà nói, vậy mà còn bất mãn gì chứ.”

Lâm Thư mặt vô biểu tình uống một ngụm champagne: “A, thật xin lỗi, trước kia lúc chưa chơi với cậu, tính tình tôi cũng tốt lắm.”

“Không sao, tôi rất độ lượng.” Kiều Cảnh An vỗ vỗ vai Lâm Thư.

Lâm Thư run rẩy cầm chén rượu trong tay.

Xà Khương nhìn chút nét cười trên mặt Kiều Cảnh An, đột nhiên cảm thấy rợn tóc gáy, người này đến tột cùng là có bao nhiêu không biết xấu hổ mới có thể nói ra những loại lời này.

Nhìn bạn tốt của mình sắc mặt khó coi, Xà Khương sờ sờ cái mũi, chắc mình nên giả bộ như cái gì cũng không thấy được có lẽ an toàn hơn một chút.

Đúng lúc này, nghe thấy đại sảnh truyền đến một hồi huyên náo, ba người nhìn lại, chỉ thấy Kiều Sâm một tay ôm một nữ nhân, mà trên mặt đất, còn có vài ly rượu vỡ, bên cạnh có một nam nhân mặc trang phục bồi bàn đang không ngừng xin lỗi.

Trong thoáng chốc, cảnh nam nữ ôm nhau kia hơi có chút hương vị hoàng tử và công chúa.

Nụ cười trên mặt Kiều Cảnh An dần dần biến mất, hí mắt nhìn về phía nữ nhân đang tựa trong ngực Kiều Sâm kia.

……………………………………………..

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.