Công Tử Biến Bại Gia Tử

Chương 75: Chương 75




Vệ Kì thấy Vương Trí Sơ còn có chút đầu óc, biết không nên đem chuyện này làm lớn, liếc mắt thấy không khí ở hiện trường có chút xấu hổ, bọn họ làm bạn của Kiều Sâm gặp việc này cũng không nên mặc kệ, vì vậy vẫn quyết định đi tới đó.

“Tiểu An, em không ngoan ngoãn ở trong nhà, đi ra đây làm gì vậy?” Trác Khê tạo ra một chút khoảng cách giữa mình cùng Kiều Cảnh An, xác định đối phương không thể đánh đến mình mới yên tâm mở miệng nói: “Lại còn dám đánh nhau, em không sợ Kiều Sâm giáo huấn sao?”

Lâm Thư cùng Xà Khương đồng thời liếc mắt nhìn Vương Trí Sơ đang ôm cánh tay, đây là đánh nhau sao, rõ ràng là đơn phương chà đạp mà, Vương Trí Sơ kêu thét thảm như vậy, người ở cả mấy tầng lầu này chỉ sợ đều có thể nghe thấy.

Vương Trí Sơ nhìn thấy người của Vệ gia và Trác gia cũng xuất hiện, xem ra là rất quen thuộc với Kiều Cảnh An, hắn không khỏi cảm thấy may mắn vì vừa rồi không báo cảnh sát.

Hắn tuy thích gây chuyện thị phi, nhưng ít nhiều cũng có chút nhãn lực, biết rõ tình huống này hắn không có lợi thế, hơn nữa đắc tội mấy nhà này cũng không phải việc làm sáng suốt, cho nên không dám mở miệng ồn ào nữa.

Kiều Cảnh An gật đầu chào hỏi hai người vừa đến, cũng không để ý tới Trác Khê đang giễu cợt, mà chỉ mở miệng nói: “Em đang cùng Vương thiếu gia đùa giỡn chút thôi.”

“Đúng vậy, là đùa giỡn thôi.” Vương Trí Sơ nghe Kiều Cảnh An nói như vậy, trong lòng mặc dù có chút bất bình, nhưng cũng chỉ có thể từ dưới đất bò lên, nói xong câu đó, hắn hung hăng trợn mắt liếc nhìn Kiều Cảnh An, mới phát hiện trong mắt đối phương chỉ hiện lên ý cười, mà không hề có chán ghét cùng phẫn nộ.

Hắn cùng với Kiều Cảnh An từ trước đến nay luôn bất hòa, trước kia hai người gặp mặt đều là khiêu khích nhau, việc hôm nay vốn cũng là do hắn gây sự trước, thấy bộ dạng này của Kiều Cảnh An, hắn ngược lại cảm thấy có chút có lỗi, bực bội trong lòng cũng vì vậy mà giảm đi vài phần.

Vệ Kì thấy Kiều Cảnh An tựa hồ đã đem sự tình giải quyết khá ổn, nên cũng không muốn nhúng tay vào nữa, cùng vài người quen biết ở đây chào hỏi, rồi hướng Kiều Cảnh An nói: “Anh nghe Kiều Sâm nói, gần đây em đang chuẩn bị thi cuối kỳ, sao lại có thời gian đi chơi vậy?”

“Vừa mới thi xong, nên em cùng bạn học đi xả hơi.” Kiều Cảnh An áy náy cười với mấy người Lâm Thư, rồi cùng Trác Khê, Vệ Kì đến ngồi ở khu nghỉ ngơi bên cạnh, rất nhanh có nhân viên phục vụ đưa đồ uống tới.

Kiều Cảnh An nhìn thấy nước trái cây, vui vẻ trên khóe miệng rõ ràng thêm vài phần, những thứ này trong nhà, luôn bị quản rất nghiêm, hiện tại lão ca nhà mình không có ở đây, muốn uống cái gì thì uống cái đó, thật sự là tốt quá.

Vệ Kì và Trác Khê thực ra cũng không có bao nhiêu chuyện để nói với Kiều Cảnh An, Kiều Sâm từ trước đến nay luôn đem đứa em trai này bao bọc rất tốt, căn bản cũng không để cho bọn họ có cơ hội tiếp xúc với Kiều Cảnh An, nghĩ vậy, trong lòng Trác Khê giễu cợt, quản còn nghiêm hơn quản bạn gái, thật không ngờ Kiều Sâm gặp được Kiều Cảnh An liền biến thành bà bảo mẫu.

“Lâm gia cùng Lương gia tiểu tử không phải luôn cùng Ngô gia tiểu tử cặp kè với nhau sao, hôm nay sao lại không thấy Ngô gia tiểu tử kia vậy?” Trác Khê tùy ý quét mắt nhìn đám thiếu niên, cười tủm tỉm mở miệng: “Chẳng lẽ là cãi nhau sao?”

Kiều Cảnh An nheo mắt nhìn nhìn Lâm Thư, quay đầu lại nói: “Em cũng không rõ nữa.”

Vệ Kì thấy Kiều Cảnh An thần sắc bình tĩnh, nhất thời cũng không rõ cậu có biết chuyện hợp tác giữa Lâm gia Đại thiếu gia cùng Ngô gia hay không, bất quá cảm thấy cậu em trai này của Kiều Sâm, tựa hồ cũng không đơn thuần giống như trong tưởng tượng của mình, nếu cậu ta tiếp cận Kiều Sâm là có mục đích khác, dựa vào trình độ coi trọng mà hiện tại Kiều Sâm dành cho cậu ta, không biết có thể hay không mang đến phiền toái cho Kiều Sâm.

Lời đồn đãi về chuyện Kiều Sâm hại chết mẹ Kiều Cảnh An cũng không phải là ít, mà Kiều Cảnh An trước khi mất trí nhớ quan hệ với Kiều Sâm không tốt, cũng là vì chuyện đó, chỉ là hắn không rõ Kiều Sâm nghĩ gì, rõ ràng hiện tại Kiều Cảnh An cũng không có giá trị lợi dụng, vì sao còn muốn đem cậu ta giữ ở bên người, chẳng lẽ giữa hai người thật sự có cái gọi là tình anh em sao.

“Tiểu An, em đã nghe qua mấy lời đồn đại chưa?” Vệ Kì mỉm cười nhìn về phía Kiều Cảnh An đang vùi đầu uống nước trái cây: “Những lời đồn đại về chuyện của mẹ em ấy.”

Kiều Cảnh An thành thực gật đầu: “Ưm, những chuyện này em đã nghe tiểu thư An gia nói qua rồi.” Nói đến đây, cậu mang vẻ mặt tức giận nhìn về phía Vệ Kì: “Anh là bạn của ca ca, chẳng lẽ cũng tin những lời đó sao?” Trong lòng có chút phòng bị, người gọi Vệ Kì này hỏi vậy là có ý gì, muốn châm ngòi ly gián sao?

Biểu hiện của Kiều Cảnh An khiến cho Vệ Kì yên lòng, hắn vươn tay sờ sờ đầu Kiều Cảnh An: “Không có gì, anh chỉ muốn nói cho em biết những đồn đãi kia là không đúng, lúc mẹ em mất, Kiều Sâm còn đang ở nước ngoài, anh là bạn của Kiều Sâm, nên không muốn vì những lời đồn đại kiểu này mà ảnh hưởng tới tình cảm của hai người .” Càng sờ càng thấy thích, Vệ Kì cười khom khóe miệng, khó trách Kiều Sâm thích sờ đầu Kiều Cảnh An, cái cảm giác này đúng là rất không tồi.

Không được tự nhiên nhích đầu ra xa, Kiều Cảnh An trừng to mắt: “Không được tùy tiện sờ đầu của nam nhân.” Tuy bất mãn Vệ Kì sờ đầu của mình, nhưng cậu lại rất hài lòng với sự bảo hộ của Vệ Kì dành cho Kiều Sâm, người như vậy, mới có tư cách làm bạn của ca ca.

“Xì, lúc Kiều Sâm sờ đầu của em, em cũng không phải nam nhân sao?!” Trác Khê ngồi ở một bên giễu cợt.

Kiều Cảnh An ực một cái uống cạn nước trái cây trong cốc, khiêu mi nói: “Ca ca là đặc biệt, ở trước mặt ca ca, em đầu tiên là đệ đệ, sau đó mới là nam nhân.”

Trác Khê khinh thường cười nhạo: “Đúng là một đứa trẻ chưa cai sữa.” Chỉ là trong đáy lòng lại nảy sinh ý hâm mộ với Kiều Sâm, bên cạnh mình, nào có người toàn tâm toàn ý tin tưởng mình như vậy.

Nụ cười Vệ Kì cũng ảm ảm, che dấu một tia cực kỳ hâm mộ ở đáy mắt, ngẩng đầu nhìn Kiều Sâm đang đứng cách bọn họ hơn năm bước, nhìn biểu tình của anh, chắc hẳn cũng nghe thấy những lời nói vừa rồi của Kiều Cảnh An, bằng không nụ cười trên mặt sao lại sáng lạn đến chướng mắt như vậy.

Kiều Sâm đúng là đã nghe thấy những lời đó của Kiều Cảnh An, trong lòng anh vừa động, đi đến phía sau Kiều Cảnh An, nhẹ nhàng nắm vai cậu: “Tiểu An, chúng ta về nhà thôi.”

“Ca.” Kiều Cảnh An ngẩng đầu nhìn Kiều Sâm mỉm cười, may mắn mình vừa mới đem cả cốc nước trái cây uống hết, thân thể nhích lại gần phía sau, vừa vặn ngả cả người lên người Kiều Sâm: “Sao anh lại tới đây?”

Kiều Sâm liếc nhìn Trác Khê, vừa rồi lúc mới tới, anh đã hỏi nhân viên bên trong, biết rõ em trai nhà mình không bị tổn hại gì, cho nên cũng không truy cứu việc này, anh sờ sờ đỉnh đầu Kiều Cảnh An: “Anh đưa em về nhà ăn cơm.”

Vệ Kì yên lặng liếc mắt nhìn đồng hồ trên tường, Thiên triều buổi chiều 4h10’.

Kiều Cảnh An nhẹ gật đầu: “Dạ, để em đi nói một tiếng với bọn Lâm Thư.”

“Không cần, anh vừa rồi đã nói chuyện qua với bọn họ.” Kiều Sâm cười cười: “Chúng ta bây giờ trở về đi.” Nói xong, mắt còn mang theo ý cười nhìn tay phải của Vệ Kì.

Vệ Kì chỉ cảm thấy cánh tay vừa rồi sờ qua đầu Kiều Cảnh An của mình có chút lạnh run, bất giác co rụt lại, cái ánh mắt này lực sát thương thật sự là quá đáng sợ.

“Tôi đưa Tiểu An về trước.” Kiều Sâm nói một câu với hai người, liền nắm tay Kiều Cảnh An, tâm tình rất tốt đi ra khỏi tòa nhà.

“Hai người kia… quả thực khiến tôi không đỡ nổi.” Trác Khê đỡ trán, quay đầu đã thấy Vệ Kì tay cứng ngắc cầm cái cốc, nghi hoặc hỏi: “Cậu làm sao vậy?”

“Không có gì.” Vệ Kì uống một ngụm nước trái cây lạnh lẽo: “Chỉ là tay phải của tôi thấy hơi run.”

Trác Khê yên lặng quay đầu, hiện tại những người đầu óc không bình thường càng ngày càng nhiều.

Bất quá em trai đánh nhau với người khác, Kiều Sâm lại một câu cũng không nói, đây cũng quá dung túng đi?

***

Kiều Sâm mang theo Kiều Cảnh An lên xe, nâng kính lên, liền đem Kiều Cảnh An kéo vào trong ngực, dùng môi mình vuốt ve môi của đối phương: “Tiểu An, nếu em cứ nói những lời như vậy, anh sẽ nhịn không được.”

Kiều Cảnh An hơi sững sờ, lập tức hiểu Kiều Sâm muốn nói gì, cậu vươn tay kéo lỗ tai Kiều Sâm: “Ai bắt anh phải nhịn?”

Lời vừa nói ra, Kiều Sâm lập tức ngồi lại, đeo dây an toàn cho Kiều Cảnh An, sau đó một cước đạp xuống chân ga.

“Chúng ta đây về nhà thử xem!”

Chiếc xe thể thao cao cấp số lượng có hạn này, rốt cục trong buổi chiều hôm nay, cũng được phát huy tốc độ xứng đáng với danh xe hàng hiệu của nó, một trận gió lao vút về hướng Kiều gia.

Về đến nhà, sau khi dặn Vương quản gia không cho bất luận kẻ nào tới quấy rầy, Kiều Sâm liền kéo Kiều Cảnh An vào gian phòng của mình, sau đó cửa ‘rầm’ một tiếng đóng lại.

Vương quản gia ngẩng đầu nhìn cửa phòng đóng chặt một lúc lâu, quay đầu đi ra ngoài sân nhỏ, cây lựu mấy năm trước gặp hạn của ông năm nay lại kết trái, đợi sau khi quả chín, liền hái xuống cho hai vị thiếu gia nếm thử a.

***

Cựa quậy trên giường, Kiều Cảnh An muốn tắm rửa sạch sẽ trước, vì vậy Kiều Sâm đành phải cùng em trai bảo bối vào phòng tắm.

Làn da Kiều Cảnh An trắng nõn, bởi vì mấy tháng nay kiên trì rèn luyện, cho nên thân thể thoạt nhìn cũng không phải màu bạch nhược yếu ớt, ngược lại mang theo sức sống đặc biệt của thiếu niên, khiến Kiều Sâm ngắm nhìn liền thấy tâm can ngứa ngáy khó nhịn.

Hòa nước đến nhiệt độ vừa phải, nước vòi hoa sen chảy theo đầu vai Kiều Cảnh An, sau đó là ngực, bụng, rồi đến nơi bí ẩn. Kiều Sâm nhìn theo dòng nước, nhiệt độ toàn thân càng ngày càng cao, rốt cục không thể khống chế tay mình…

Kiều Sâm vươn tay nắm ở eo Kiều Cảnh An, thanh âm mang theo ám ách: “Anh giúp em rửa phía sau lưng.” Nói rồi, tay sờ lên tấm lưng trơn bóng của Kiều Cảnh An.

Không biết là nhiệt độ cực nóng trên người Kiều Sâm, hay là do nước ấm, làn da Kiều Cảnh An rất nhanh nổi lên sắc phấn hồng nhàn nhạt, cậu quay đầu nhìn về phía Kiều Sâm, phát hiện trong mắt đối phương mang theo dục vọng cơ hồ muốn đem cậu nuốt ăn vào bụng.

“Tiểu An…”

“Ưm…” Môi bị một đôi môi mềm mại khác bao trụ.

Hai phiến môi gắn bó, đầu tiên là ôn nhu chạm vào, cuối cùng là cuồng nhiệt ôm lấy nhau, lưỡi cùng múa, trao đổi hơi thở cho nhau.

Kiều Sâm nhẹ nhàng giơ lên đầu gối, đụng chạm vào thứ đang hơi giương lên của Kiều Cảnh An.

“Ưm……” Thân thể Kiều Cảnh An có chút cứng đờ, Kiều Sâm thấy thế, cúi đầu ngậm lấy hai khỏa anh đào nổi lên trước ngực cậu, tay phải lại chậm rãi dời xuống, cuối cùng cầm lấy ‘Tiểu An’.

Hạ thân bị kích thích làm cho Kiều Cảnh An tựa hồ mất đi khí lực, thân thể tựa ở trước ngực Kiều Sâm, đầu đặt lên vai anh, có chút thở dốc.

Nước vòi hoa sen vẫn xả vào trên thân thể của hai người, làm cho hai người vốn đang khô nóng, trở nên càng thêm liệt hỏa.

Toàn thân tựa hồ càng ngày càng nóng, Kiều Cảnh An dần dần không khống chế được bản thân, cho đến khi phóng thích, cậu hơi ngẩng cổ lên: “A…”

Kiều Sâm lại hôn lên môi cậu, một tay vòng qua eo cậu, tắt đi vòi hoa sen, vớ lấy chiếc khăn tắm lớn bên cạnh, lau khô nước trên người Kiều Cảnh An, liền ôm ngang lấy cậu đi ra phòng tắm.

Tấm lưng xích lõa chạm vào ga giường mềm mại, Kiều Cảnh An vươn tay vòng qua cổ Kiều Sâm, hôn lên môi anh.

Kiều Sâm thuận thế đem Kiều Cảnh An kéo vào trong ngực, một tay tiếp tục châm hỏa trên thân thể cậu.

Ngay lúc Kiều Cảnh An ý thức trở nên mơ hồ, chợt cảm thấy địa phương phía dưới bị tiến nhập một thứ gì đó ấm áp, cậu bỗng dưng mở to hai mắt, phát giác được là ngón tay của Kiều Sâm, ngẩng đầu lên nhìn anh, đã thấy đến trong mắt đối phương, tràn ngập nhu tình cùng ý nghĩ – yêu thương.

Trong lòng cậu mềm nhũn, vươn tay vòng lên lưng anh, thanh âm mang theo ngượng ngùng: “Anh… nhẹ nhàng một chút.”

Kiều Sâm nghe vậy, hiểu được Kiều Cảnh An là nguyện ý cho mình, hạnh phúc hôn lên môi cậu, càng hôn càng thêm lửa nóng, mà nơi nào đó phía dưới cũng chậm rãi nới ra.

Lúc Kiều Sâm tiến vào, Kiều Cảnh An vì không khỏe nên trở nên cứng đờ, Kiều Sâm vội vàng ngừng lại, chịu đựng sự khó chịu dưới hạ thân, thoáng cái lại thoáng cái khẽ hôn lên gò má Kiều Cảnh An, chờ đến khi cậu thả lỏng.

Tiếng thở dốc trong phòng càng ngày càng nặng, trên giường hai người quấn lấy nhau, ôm hôn nhau, cực hạn triền miên, tựa hồ có được lẫn nhau, liền có được cả thế giới.

Trong vườn, Vương quản gia nhìn qua cây lựu non, đột nhiên phát hiện vài quả trong đó đã có chút ửng hồng, ông sờ sờ cái cằm, xem ra cây lựu đã nhanh chín.

……………………………………..

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.