Công Tử Nhà Giàu Lấy Kiều Lang

Chương 58: Chương 58




CHƯƠNG 58 PHÓNG TÚNG MỘT ĐÊM

Thái Sinh bị Bạch Tấn Vân để ngã trên giường, chỉ cảm thấy cả người mình có một loại khô nóng không nên lời, loại khô nóng này làm cho hắn dần dần sinh ra một loại dục vọng.

Hơi hơi mở hai mắt, ánh mắt dài nhỏ mê ly nhìn Bạch Tấn Vân, hai gò má ửng đỏ, khẽ cong đôi môi đỏ mọng giống như đang khẩn cầu cái gì, nốt ruồi chu sa ở cuối đầu lông mày lại quyến rũ động lòng người.

“Đại thiếu gia……” Thái Sinh nâng cánh tay lên,với tới Bạch Tấn Vân đang đứng bên giường,giọng hắn bởi vì tác dụng của rượu và thuốc nghe vô cùng động lòng người.

“Làm sao vậy Thái Sinh.” Khóe miệng của Bạch Tấn Vân nhướng lên vẽ ra một độ cong đẹp mắt, thấy Thái Sinh gọi tên hắn, hắn liền xoay người khom lưng lại nhìn Thái Sinh bị trúng thuốc như thế nào, rốt cuộc muốn nói gì với hắn nha.

Thân thể của Bạch Tấn Vân vừa mới khom đến vị trí gần Thái Sinh, đột nhiên hai cánh tay Thái Sinh gắt gao ôm chặt cổ của Bạch Tấn Vân, kéo hắn lại phía mình, gắt gao ôm hắn ở trước ngực.

Bạch Tấn Vân không nghĩ tới đột nhiên như vậy, chân dưới vừa trợt liền ngã ở trên người Thái Sinh, khi ngã xuống mới phát hiện cơ thể Thái Sinh thật nóng, chẳng lẽ hạ nhiều thuốc quá sao?

“Đại thiếu gia ôm đệ một cái…… đệ nóng quá……” Hai cánh tay Thái Sinh gắt gao vòng cổ của Bạch Tấn Vân, vùi đầu hắn ở bên cổ mình.

Ngửi thấy mùi thơm nhàn nhạt từ người Thái Sinh, thân thể Bạch Tấn Bân theo bản năng có phản ứng, hắn hạ giọng hỏi:“Thái Sinh, rất nóng sao?”

“Ừm……” Thái sinh run rẩy trả lời.

“Muốn huynh giúp đệ bớt nóng không?” Bạch Tấn Vân nói xong, vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng đảo qua cổ Thái Sinh, nơi này là nơi vật nhỏ vô cùng mẫn cảm.

“Ừm…… A……” Thái Sinh vốn muốn nói “Ừm,được.” Lại không nghĩ tới đầu lưỡi Bạch Tấn Vân vừa mới đụng tới cổ hắn, khiến cho hắn cảm giác cả người run rẩy, một câu cũng nói không được,ngoại trừ đem tất cả suy nghĩ của mình chôn trong rên rỉ, mặt khác chuyện gì cũng làm không được.

Bạch Tấn Vân ngẩng đầu, nhìn Thái Sinh nhắm thật chặt hai mắt, hai má ửng đỏ, nở nụ cười. Không nghĩ tới hắn so với bình thường còn nhạy cảm hơn.

“Thái Sinh, nóng phải cởi hết y phục ra nha……” Ngón tay của Bạch Tấn Vân dọc theo thân thể Thái Sinh một đường trượt xuống, giúp hắn cởi tất cả y phục trên người, để cho thân thể xinh đẹp kia hoàn toàn hiện ra ở trước mặt hắn.

“ƯM…… aa……” Thái Sinh cảm thấy mình hôm nay không giống ngày thường, ngón tay của Bạch Tấn Vân đi đến mỗi một chỗ,nơi đó giống như là dấy lên một ngọn lửa,làm cổ hắn không ngừng phát ra thanh âm kỳ lại còn thân thể không ngừng vặn vẹo.

“Làm sao vậy Thái Sinh, khó chịu sao?” Bạch Tấn Vân đem cả người đặt ở trên người Thái Sinh, vừa nói vừa hôn lên đôi môi đỏ mọng của hắn.

“Đại thiếu gia,đệ thật sự khó chịu cũng thấy thật kỳ quái, làm sao bây giờ, đệ có chút chịu không nổi ……” Thái Sinh vươn hai bàn tay nhỏ bé đặt lên cơ thể của Bạch Tấn Vân, người hắn cũng thật nóng nhưng mà so với chính mình thì mát hơn rất nhiều nha.

“Đừng sợ,huynh đến giúp đệ……” Bạch Tấn Vân nói xong hôn lên môi Thái Sinh, thanh âm hai người hoàn toàn bao phủ ở trong nụ hôn, dục vọng giống như được phóng thích, chạy chồm ra, trong lúc đó đầu lưỡi hai người quấn chặt lẫn nhau.

Bạch Tấn Vân vừa hôn Thái Sinh vừa vuốt ve  thân thể bóng loáng của hắn, lúc này thân thể hắn mềm nhũn, cảm giác vô cùng tốt.

Rời khỏi môi Thái Sinh,môi của Bạch Tấn Vân một đường trượt xuống, hôn qua lại trên người Thái Sinh , cuối cùng bắt được vật nho nhỏ như nụ anh đào, ngậm ở trong miệng cắn xé .

Mà tay của hắn trong lúc đó trượt đến giữa hai chân Thái Sinh, dùng sức nắm chặt vật nóng rang của hắn nhắm phía dưới người mình ,sau đó cong người lại.

Dưới tác dụng của thuốc Thái Sinh rất nhanh phóng ra dục vọng của hắn, nhưng mà còn chưa đủ hắn còn cần còn khát vọng.

“Thái Sinh, xoay người sang chỗ khác……” Bạch Tấn Vân quay thân thể Thái Sinh lại để cho hắn nửa quỳ ở trên giường, mà hắn thì nhắm ngay cửa miệng kia dùng sức một cái, thẳng nhập vào trong cơ thể Thái Sinh.

“A –” Khoái cảm đột nhiên đánh úp lại làm cho Thái Sinh kêu to.

“Thái Sinh, biết huynh yêu đệ nhiều như thế nào không? Cho nên đệ tốt nhất chuẩn bị ở lại bên người huynh cả đời đi, vĩnh viễn đừng muốn trốn đi!” Bạch Tấn Vân đối với việc Thái Sinh muốn chạy trốn còn canh cánh trong lòng, hắn đem tất cả bất mãn phẫn nộ trong lòng toàn bộ phát tiết vật nhỏ này.

Căn phòng tràn đầy mập mờ ấm áp, vuốt ve, rên rỉ , khát vọng, đòi hỏi không ngừng , không ngừng , vẫn đòi hỏi ……

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.