Cứ Lạnh Lùng Đi ! Rồi Anh Sẽ Mất Em !

Chương 31: Chương 31: Mong anh hạnh phúc




Tan học...

- Nóng quá đi...chiều đi bơi đi mày - Đường Vy than. Hai tay thi nhau phẩy phẩy vào mặt cho mát

- Ừ,2h nhé, mày sang đón tao đấy - Thiên Anh đồng ý ko cần suy nghĩ. nóng thế này đi bơi là sướng nhất rồi

- Ok men, giờ về thôi còn đứng đợi ai?

- tao đợi anh Khánh Anh

- Hả...mới đó mà đã nhớ rồi hả, thế ảnh chở mày về cùng luôn à? Ôi tao lại phải đi 1 mình hả?

- Mày bệnh à, tao đợi ảnh để trả lại điện thoại cho ảnh chứ tao cầm làm j?

- Ồ thế tao cứ tưởng

- tưởng cái đầu mày á

...

- Hai em đợi ai đây? - Tử Tuyết và Nhất Nam đi đến chỗ Thiên Anh và

Đường Vy đang đứng ( couple này đi đâu cũng có nhau là sao nhể?)

- À...Thiên Anh đợi anh Khánh Anh đó chị? - đường Vy cười gian

- Thật sao? Ghê à nha - Nhất Nam chen vào

- Cũng đúng, bạn gái đợi bạn trai có j sai - Tử Tuyết chêu Thiên Anh

- Ơ hơ...ko phải đâu, anh Khánh Anh có bạn gái rồi mà, em đợi để trả lại ảnh điện thoại thôi chứ ko có ý j đâu mà, mọi người đừng hiểu lầm - Thiên Anh nhíu mày rồi quay sang Đường Vy - Cả mày nữa. tao đã bảo ko có j mà...

- Thôi ko nói nữa Thiên Em giận rồi kìa..haha, thôi anh với con này về trước đây, nóng quá. thằng Khánh Anh nó sắp ra rồi, oái, ko biết thằng này nó làm j bên trong mà mãi chả ra nhỉ?

- Con nào? mày thích chết à? - Tử Tuyết hăm he

- Thế mày có định về ko? - Nhất Nam ra giọng đàn anh

- Ko

- ờ thế đại ca về trước đây - nói rồi Nhất Nam giơ tay lên chào như kiểu quân đội rồi chạy thẳng

- Oái thằng kia đợi tao - Tử Tuyết chạy theo, nắng nóng và cả căn bệnh của cô khiến toàn thân cô bủn rủn choáng váng. Ko muốn Nhất Nam biết lên Tử Tuyết vẫn chạy theo chân anh như mèo đuổi chuột...1 giọt...2 giọt...và

....

- Anh....- Thiên Anh vẫy tay Khánh Anh

Nghe thấy tiếng Thiên Anh, Khánh Anh hơi ngoái đầu lại nhưng ko nói j

- Điện thoại của anh...chuyện là sáng...- Thiên Anh chưa nói xong thì Khánh Anh cầm lấy điện thoại và đi thẳng làm cô bất giác thấy anh thật bất cần

Thiên Anh nheo mắt. bĩu môi nhìn Khánh Anh...

- Haha. Vui chưa. Thôi mình về nhanh lên, nóng chết rồi - Đường Vy cười lớn

- Ừ - Thiên Anh gật cái rụp

...

Chiều....

2h...

- Thiên Anh...con này vẫn ngủ được à. Đi bơi...đi bơi ko? - Đường Vy đạp tung chăn gối của Thiên Anh bay xuống đất và đạp cả luôn Thiên Anh suýt bay xuống giường

- Ôi mẹ Vy.mẹ uống thuốc chưa?, làm j mà đạp như siêu nhân thế. tao bảo ko đi bao giờ đâu - Thiên Anh cau có

- Vậy dậy mau lên, tao hẹn cả anh Minh đấy, ảnh đang đứng ngoài chờ kìa.

- Hắc hắc....có cả anh Minh nữa thì tao bị cho ra rìa rồi. Thôi tao ở nhà ngủ vậy...huhu - Thiên Anh kiếm cớ để được ngủ nướng tiếp. thật sự đã vào trong giấc ngủ rồi là ko muốn dậy đâu

- Dậy mau...mau nên ko tao cho mày đi gặp Thiên Lôi đấy

- Thiên Lôi ở trên trời gặp sao được?

- Chết đi là gặp được chứ sao?

- Chết là gặp Diêm Vương mà.

- Con lạy mẹ mẹ dậy cho con nhờ, MAU NÊN - Thiên Anh nói từ từ rồi quát lớn

...

- Vy ơi, hình như có chuyện ko hay rồi? - Hải Minh toát mồ hôi lạnh đứng bên ngoài gõ cửa phòng Thiên Anh

Đuờg Vy nghe thấy vội chạy ra mở cửa

- Sao vậy anh?

- Tử Tuyết gọi cho anh, bảo anh đến nhà cô ấy gấp, giọng nói có j đó mệt mỏi và đau đớn lắm, hình như đang khóc, anh biết Tuyết là người lạnh lùng mạnh mẽ đâu có bao giờ khóc đâu mà lần này...em đi theo anh nhé ! Cả Thiên Anh nữa

- Vâng anh - Đường Vy và Thiên Anh đồng thanh. Cả hai người đều lo lắng ko biết chuyện j xảy ra với Tử Tuyết nữa

Vậy là phải hoãn lại buổi đi bơi

...

Hải Minh lái xe đưa 3 người đến nhà Tử Tuyết

Căn biệt thự cao cấp hiện lên trước mặt, vì là khách quen và thân với Tử Tuyết nên Hải Minh vào trong mà ko bị vệ sĩ ngăn lại

Tử Tuyết liên tục tạt nước vào mặt mình, rửa đi thứ màu đỏ ấy đang chảy ra mặc kệ sự ngăn cản của chủ nhân.

- Tuyết.em sao vậy? - Hải Minh

- Chị...chị sao rồi - Đường Vy

- Chị Tuyết. Chị hãy dùng đến tuỷ của em. Em....

Tất cả đều lo lắng. Mỗi Hải Minh là ko hiểu Thiên Anh đang nói j vì Minh chưa biết Tử Tuyết bị ung thư máu

- Ko phù hợp đâu em. Hôm đó kiểm tra rồi mà - Tử Tuyết cất giọng lạnh lùng và đưa ánh mắt long lanh mệt mỏi nhìn Hải Minh như cần sự giúp đỡ

- Anh Minh, em nhờ anh 1 việc được ko??

- Được.

- Em bị ung thư máu. Vừa đi kiểm tra lại thì bác sĩ bảo ko sống được quá 1 tháng nữa nếu ko có tuỷ phù hợp. Giờ vẫn chưa có tuỷ phù hợp với em, em sẽ chết...đúng vậy...em ko muốn Nhất Nam phải đau khổ vì cái chết bất ngờ của em...nên em muốn Nam quên em đi, thậm chí là thù hận em cũng được để Nam có thể yêu người khác chứ ko day dứt vì tình cảm của em...anh hiểu em nói j chứ. Em chỉ cần anh đóng 1 vai diễn với em thôi. Chút nữa Nhất Nám sẽ đến đây...

- Tại sao chứ? Ko còn cách nào khác à? Trên đời này đâu thiếu tuỷ mà em phải....

Tử Tuyết cắt lời Hải Minh

- Nhưng ko có tuỷ nào hợp với em. Anh hiểu chưa?

- Vy. Chị mượn bạn trai em 10 phút nhé? - Tử Tuyết quay sang Đường Vy cười nhạt. bờ môi cô trắng bệch ko còn sức sống

- Chị....- Đường Vy khóc

Tử Tuyết biết mình ko còn sống được bao lâu nữa rồi....nên cô muốn chấm dứt tất cả vương vấn nơi thế gian này. Và cô muốn người ấy ko phải nhớ về cô nữa nhưng cô nào đâu biết...thù hận sẽ khiến con người ko bao giờ quên được 1 cách nhanh chóng

- nếu anh Minh đóng giả là người tình của chị thì tình cảm giữa anh Nam và anh Minh sẽ ra sao đây? - Thiên Anh buồn bã

- Chỉ anh Minh mới giúp được chị,.chị ko muốn người ngoài biết nên chị mới ko nhờ họ. Anh Minh chỉ cần thay đổi giọng 1 chút thôi, vì cửa phòng đóng nên Nam sẽ ko thấy mặt anh Minh, với tính cách của Nam, khi cậu ta nghe thấy những j chị và anh Minh nói thì nhất định Nam sẽ bỏ đi ngay mà ko vào đối diện thẳng mặt chị và anh Minh đâu. - Tử Tuyết giải thích

- Vâng...

- Nhất Nam đến rồi...em với Vy tạm thời vào trong phòng bên cạnh tránh mặt đi, anh Minh vào trong phòng này cùng em....

Rất nhanh chóng...1 màn kịch được biểu diễn...

- Con....

Nhất Nam chạy đến phòng Tử Tuyết và định gõ cửa thì nghe thấy cuộc trò chuyện bên trong, anh chưa kịp nói hết câu thì phải dừng luôn. anh đứng ngoài nghe cuộc trò chuyện ấy 1 cách đau lòng

- Em chia tay với thằng Nam rồi chứ?

- Chia tay lâu rồi, em đâu có yêu cậu ta, chỉ yêu anh thôi...

Gương mặt anh phút chốc đã biến dạng hoàn toàn, từ đỏ chuyển sang tím rồi sang đen, anh định đạp cửa xông vào nhưng lại thôi. Nhất Nam cười lạnh rồi bỏ đi

Nhất Nam đang đau. Đau rất nhiều

Nhất Nam đã về quá 1 đoạn đường rồi. Tử Tuyết ngồi bệt xuống đất, ko khóc nhưng tim đang rỉ máu...

Em không sợ đi một mình đến cuối đoạn đường. Em chỉ sợ bị bỏ lại giữa cuộc hành trình. Anh biết không? Nhưng cuộc đời bắt em phải làm thế. Em xin lỗi anh rất nhiều. Anh có thể hạnh phúc hơn khi yêu em - Với dòng suy nghĩ đau đớn., Tử Tuyết ko thể nào ko nhói lòng. Cảm giác của cô bây giờ chỉ cần diễn tả bằng 1 từ : Đau

......

Một ngày mới với nắng lên...

Bầu trời nhuộm 1 màu xanh buồn bã

Gió vẫn thổi xuyên qua miền kí ức

Phút giây này lồng ngực thấy đau đau

Hôm nay. Nhất Nam ko đến đón Tử Tuyết đi học. Tuy có buồn chán nhưng Tử Tuyết biết mình đã thành công, 1 thành công đau khổ.

Một mình Tử Tuyết tự lái xe trên đường trong 1 tâm trạng tồi tệ nhưng gương mặt cô ko hề biểu lộ cảm xúc j. Lạnh lùng và buông thả.

Ngoài trời rất nóng nhưng sao con tim này ko thể ấm...

Đến trường. Hôm nay lớp 11a1 bất ngờ được nghỉ nên ko nghe thấy giọng của Đường Vy và Thiên Anh ở trường.

- Nhất Nam..sao hôm nay ko đến đón tao - Tử Tuyết vờ ko biết chuyện j. Bên Nhất Nam cô ko hề lạnh lùng buông thả như đối với những người khác, cô vẫn vui vẻ như trẻ con vậy

- Giả tạo - Nhất Nam ko thèm nhìn mặt Tử Tuyết mà buông 1 câu hết sức hàm súc

- Ko hiểu

- Cô là đồ giả tạo,.đểu cáng,.phản bội, từ bây giờ đừng đi theo tôi nữa. Chia tay đi - Nhất Nam bực tức,.mắt anh tía lên toàn lửa, gân xanh ở mặt và tay nổi hằn lên rõ rệt.

- Ok. Nếu điều đó làm cậu vui - Tử Tuyết vui vẻ hơn bao giờ hết

Đằng sau những vui vẻ...

Là những lặng lẽ nhuốm màu đau thương

- Vẫn còn giả tạo được. cô giỏi hơn tôi nghĩ đó. Thôi tránh ra cho tôi vào lớp

- Nhất Nam đẩy Tử Tuyết rất mạnh khiến cô ngã xuống đất

..

Vào trong lớp. Nhất Nam chuyển chỗ sang ngồi cùng Khánh Anh để mặc Tử Tuyết ngồi đó 1 mình. Nhất Nam đang rất đau...anh đau bao nhiêu anh càng hận Tử Tuyết bấy nhiêu

Tử Tuyết chỉ lặng lẽ nhìn Nhất Nam trong giờ học. Điều kì diệu và cũng là điều đau đớn nhất trong đời người là ở ngay bên cạnh người mình yêu nhưng khoảng cách lại quá xa vời mà ko thể đến cạnh họ được

Giờ đây em phải kìm nén con tim mình để giả vờ quên đi yêu thương mà em biết sẽ chẳng bao giờ tìm thấy thêm lần nữa trong đời. Mong anh hạnh phúc

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.