Cự Long Thức Tỉnh

Chương 341: Chương 341: Hai người quen nhau ư?




Phù Đồ sửng sốt, sau đó nói: “Được, anh Lục, tôi tới ngay”.

Ngay sau đó Lục Hi cúp máy, anh nhìn đám người Tôn Thiếu Dương rồi nói: “Chờ đi, lát nữa đến”.

Tôn Thiếu Dương nhìn Lục Hi, hồi lâu hắn ta mới lên tiếng: “Thằng nhãi, nếu mày dám đùa giỡn tao, cẩn thận mày không chịu nổi đâu, anh Hạo hoành hành ở đây, vào tay anh ấy thì chính là tàn phế”.

Lục Hi cười một tiếng nói: “Sao hả, sợ rồi?”

“Ông đây sợ mày chắc? Đồ dế nhũi, lát nữa không nhìn thấy tiền, ông đây chặt mày thành tám mảnh. Đến lúc đó lão Thiên Vương cũng không cứu nổi mày”.

Tôn Thiếu Dương vẫn không nói gì, Lưu Hạo đã không nhịn được mắng.

Đồng thời, thuộc hạ của Lưu Hạo từ đằng sau rút ra mấy con dao bầu, lắc lư trong tay.

Ông chủ Lưu Minh Hổ ở bên cạnh nhìn mà âm thầm lắc đầu.

Lưu Hạo nổi danh ác ở đây, ngang ngược bá đạo, hôm nay chàng thanh niên này phải chịu thiệt rồi.

Lúc này, Lục Hi châm thuốc rồi bắt đầu hút.

Thuộc hạ của Lưu Hạo vây quanh Lục Hi, còn Tôn Thiếu Dương và tên chó săn Lý Kiến, cả người đẹp kia, mấy người nhàn rỗi nói chuyện với Lưu Hạo, vừa nói vừa cười, nhìn dáng vẻ không hề coi Lục Hi ra gì. . ngôn tình hài

Nam Hồ cách chỗ này rất gần, Phù Đồ nhận điện thoại xong, lập tức dẫn Hoàng Cửu chạy qua đó.

Không lâu sau, một chiếc Hummer dừng ở trước tiệm rửa xe, Phù Đồ và Hoàng Cửu xuống xe đi vào.

Phù Đồ vừa nhìn thấy Lục Hi bị đám người cầm dao vây ở giữa, hắn ta liền thốt lên giận dữ.

“Thật là to gan”.

Phù Đồ gầm lên một tiếng, chấn động đến mức da đầu đám người Tôn Thiếu Dương tê dại một trận.

Bọn họ quay đầu nhìn, chỉ thấy một người đàn ông sắc mặt u ám, toàn thân đều là sát khí đang sải bước tới.

Mà sau lưng hắn ta còn có một người đàn ông cao lớn đi theo, cả người cũng tràn đầy tinh thần máu lửa, mặt hai người u ám đến mức có thể nhỏ nước.

Trong lòng Lưu Hạo nghi ngờ.

Lúc này, Tôn Thiếu Dương đã quen phách lối, nhìn người đến mặc dù hung ác, nhưng hắn ta có Lưu Hạo và anh em gã ở bên cạnh, người đông thế mạnh, căn bản không biết sợ. Hắn ta cũng lớn tiếng quát lên: “Con mẹ nó chúng mày là ai?”

Lúc này, Phù Đồ không thèm để ý đến hắn ta mà vượt qua đám thuộc hạ của Lưu Hạo, đi thẳng đến trước mặt Lục Hi, còn thuộc hạ của Lưu Hạo đầy sát khí đứng trước mặt Phù Đồ và Hoàng Cửu, bọn chúng không tự chủ liền nhường đường.

Phù Đồ khom người cúi người chào: “Anh Lục, đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Tuy rằng chuyện này hắn ta đã đoán ra được tám chín phần, nhưng hắn ta vẫn phải chắc chắn chuyện của Lục Hi không thể có bất kỳ sai lầm nào.

Lục Hi trầm giọng nói: “Tôi quệt vào xe người này, đối phương bán cho tôi xe một triệu rưỡi, còn gọi cái anh Hạo này đến, tình hình là như vậy đấy”.

Phù Đồ nghe xong liền tức đến mức sắp bùng nổ.

Cái đám có mắt như không này, lừa ai lại lừa đúng anh Lục, hơn nữa đây còn trong địa bàn Tây Kinh của mình.

Hắn ta trầm giọng nói: “Anh Lục, chuyện này để tôi giải quyết được chứ?”

Lục Hi chậm rãi gật đầu.

Lúc này, Hoàng Cửu đã sớm không nhịn được, hắn ta liền đánh một quyền vào bụng Tôn Thiếu Dương.

Tôn Thiếu Dương nhất thời cong lên giống như con tôm, hắn ta “Oa” một tiếng rồi phun máu tươi, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch.

Còn tên chó săn Lý Kiến và người đẹp kia liền bị dọa ngây người, mặt đờ đẫn.

Bây giờ Lưu Hạo đã biết chuyện phiền phức rồi.

“Hai đại ca à, tôi tên Lưu Hạo của Nam Hồ, mọi người đều là người của mình, có chuyện gì thì có thể thương lượng mà”.

Hai người này vừa nhìn liền biết chính là nhân vật giang hồ, Lưu Hạo xưng bá ở mảnh đất này thôi, nhưng trong toàn bộ thành phố Tây Kinh, gã chả là cái rắm gì.

Gã biết năng lực của mình ra sao, cũng không liều lĩnh như Tôn Thiếu Dương, nhìn thấy tình thế không đúng liền lập tức hạ thấp thái độ.

Lúc này, Hoàng Cửu không nói hai lời, lại là một quyền đánh vào bụng Lưu Hạo, lần này còn ra tay mạnh hơn với cú đánh Tôn Thiếu Dương.

Lưu Hạo trực tiếp bay rớt ra ngoài mấy mét, gã nằm trên đất, miệng không ngừng phun máu tươi.

Lưu Hạo chẳng qua cũng chỉ là người bình thường, có thể có chút danh tiếng cũng là dựa vào lòng dạ ác độc mà thôi, gã nào có phải đối thủ của Hoàng Cửu.

Gã còn chưa nhìn rõ quyền này thì đã bị đánh bay.

Một đám đàn em của Lưu Hạo nhìn thấy đại ca nhà mình bị người ta đánh một quyền hộc máu, bọn chúng tay cầm dao, mặt đầy kinh hoảng không biết làm sao.

Bình thường bọn chúng bắt nạt người bình thường còn được, nhưng gặp phải đám côn đồ chân chính như Hoàng Cửu và Phù Đồ thì cũng phải sợ hãi.

Lúc này, Lưu Hạo giãy giụa ngẩng đầu lên, gã chật vật nói: “Con mẹ nó, mày có biết lão đại của ông đây là anh Đồ không, chúng mày dám động đến tao, anh Đồ sẽ không bỏ qua cho chúng mày đâu”.

Lời Lưu Hạo vừa nói ra, Lục Hi thiếu chút nữa bật cười.

Còn Phù Đồ lại càng tức giận.

Cái tên ngu xuẩn này đắc tội với anh Lục không nói, lại còn dám mạo muội dùng tên mình nữa.

Hoàng Cửu nhấc Lưu Hạo lên, lại một quyền đánh vào bụng gã.

Lưu Hạo liền “phụt” một tiếng, gã phun ra một hớp máu lớn, mặt như giấy vàng.

Lúc này, Hoàng Cửu mới lên tiếng: “Còn dám mạo muội dùng tên của anh Đồ, chọc mù mắt chó của mày đi”.

Trong lòng Lưu Hạo kinh hãi.

Gã không còn cách nào khác, hai người này hung tàn như vậy, gã không phải đối thủ, chỉ đành lấy danh Phù Đồ ra xem có thể trấn áp được hai người này không. Phải biết rằng danh của anh Đồ vang khắp Tây Bắc, dù ai nghe cũng phải sợ hãi vài phần.

Lúc này, Lục Hi đi tới bên cạnh Lưu Hạo, anh cười ha ha một tiếng rồi nói: “Tôi nói cho anh biết, mượn danh Phù Đồ dọa người thì tối thiểu cũng phải quen biết người ta đúng không. Tôi thấy anh đang làm ra một câu chuyện cười đó”.

Trong lòng Lưu Hạo kinh hãi, gã nơm nớp lo sợ đáp: “Làm sao, lời tôi nói là thật”.

“Làm sao hả”, Lục Hi chỉ vào Phù Đồ rồi nói: “Người này chính là anh Đồ trong miệng anh đấy, sao thế, hai người quen nhau ư?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.