Cửa Ngày Càng Nhỏ

Chương 78: Chương 78: Tôi làm chủ nhiệm lớp tự nhiên




Ngô Nguyên xấu hổ không biết để tay chân vào đâu.

Lục Thận Hành duỗi eo, cố ý vô tình cọ cọ, Ngô Nguyên giống như mèo bị dẫm phải đuôi, duỗi tay đè ngực Lục Thận Hành lại, đẩy mạnh ra.

Lồng ngực thiếu niên phập phồng kịch liệt, cặp mắt trừng thẳng kia lấp lóe lửa giận, đen nhánh xinh đẹp như hắc diệu thạch.

Không có gì ngạc nhiên, Lục Thận Hành cảm giác có một nguồn nhiệt truyền từ trên xuống dưới, chợt tụ lại một chỗ, vừa manh nha ngẩng đầu lên đã bị hắn mạnh mẽ ép xuống.

“Ướt rồi.” Lục Thận Hành mở túi đưa cho Ngô Nguyên một túi Tâm Tương Ấn* chưa sử dụng.

(*) Hãng khăn giấy thường xuyên xuất hiện trong truyện của chị nhà, coi lại nhớ tôi có một bí mật ghê^^

Ngô Nguyên mặc một chiếc quần tây màu vàng nhạt, cái lều mới dựng lên kia đâm thành một khối sẫm màu, đặc biệt rõ ràng.

Xấu hổ, quẫn bách, hoảng loạn, bồn chồn, tràn ngập rất nhiều cảm xúc, Ngô Nguyên hốt hoảng bỏ chạy.

Lục Thận Hành đột nhiên gọi thiếu niên lại: “Ngô Nguyên.”

Ngô Nguyên theo bản năng quay đầu lại.

Lục Thận Hành cong cong khóe môi, “Ngủ ngon.” Giọng của hắn quét qua màn đêm, êm tai lạ thường, mỗi âm tiết đều chứa đầy dịu dàng.

Ngô Nguyên ngẩn người.

Cậu đứng ven đường đón gió một hồi mới trở về, vừa đi vừa loạng choạng, giày thể thao chỗ đen chỗ hôi, đá lọt vào ngón chân rất nhiều.

Trời tối sầm, ở nông thôn vang lên tiếng côn trùng hết đợt này đến đợt khác, ở đâu cũng có thể bắt gặp chồng rơm lớn nhỏ, khói mù bay dày đặc, dùng để huân muỗi, hắc đến gay mũi.

Quần Ngô Nguyên đã khô, nhưng cậu vẫn rất chột dạ, cắm đầu đi về nhà.

Ngô Đông Cường đứng ở cửa hút thuốc, mùi thuốc lá rẻ tiền nồng nặc, ngay cả con châu chấu trong kẽ đất cũng ngại tới gần, “Lúc đi thầy Trương có nói gì không?”

Gã đợi mãi không thấy trả lời, thẳng chân đá qua, “Hỏi mày đấy!”

Thình lình bị đá thiếu chút nữa quỳ xuống dưới đất, lúc này Ngô Nguyên mới nghe thấy, cậu nghiêng đầu, lạnh giọng nói: “Cái gì?”

Ngô Đông Cường giận sôi máu, miệng phả mùi rượu, hung thần ác sát rống: “Mày điếc à, ông đây hỏi mày, tên Trương Yến đó có nói gì không?”

Tai trái Ngô Nguyên đau theo phản xạ, “Không có.” Cậu cúi đầu bước qua thềm cửa, phía sau còn truyền đến tiếng chửi bới của Ngô Đông Cường, “Đúng là nuôi ong tay áo!”

Người mẹ Vương Thúy Tú của Ngô Nguyên ở trong sân cho heo ăn, bà nhỏ giọng nói với Ngô Nguyên, “Mẹ hái được mấy quả mận để trong phòng con, ăn xong thì tắm rửa đi ngủ sớm chút nghe.”

Bị ánh mắt thờ ơ của con trai nhìn chăm chú, Vương Thúy Tú không được tự nhiên thở dài, “Tiểu Nguyên à, ba con phải nuôi cả cái nhà này, áp lực lớn, tính tình như thế con cũng đừng trách ổng.”

Ngô Nguyên nhìn người phụ nữ mặt có nếp nhăn kia, trong lòng ngổn ngang rất nhiều chuyện, lên không được xuống không xong, cứ đóng mãi ở trong đấy, khó chịu.

Cậu hỏi: “Mẹ, đáng giá sao?”

Vương Thúy Tú nói, “Đứa nhỏ ngốc, có cái gì có đáng giá hay không chứ.”

Ngô Nguyên mím môi, khom lưng cầm lấy cây gậy khuấy trấu trong bồn, bỏ thêm hai nắm rau thái nhỏ, động tác thành thạo nhanh nhẹn.

Đôi tay thô ráp của Vương Thúy Tú lén lau mắt.

“Thúy Tú, đi rót cho tôi chén nước!” Giọng Ngô Đông Cường xuyên qua cửa truyền đến.

“Được rồi.” Vương Thúy Tú lau lau tay, xoay người vào nhà chính.

Ngô Nguyên ném mạnh cây gậy, một bụng lửa giận bất lực nổi lên mặt, một lát sau lại nhặt cây gậy lên, tay nắm thật chặt.

Đun nóng nước tắm của Ngô Đông Cường xong, Vương Thúy Tú đi vào phòng Ngô Nguyên, lấy ra một cọc tiền giấy. Bà nghiêm túc đếm, một lần lại một lần, tổng cộng mười hai tờ, “Đây là phí sinh hoạt tuần sau của con.”

Khi đi rẻ hơn khi về một tệ, cộng thêm tiền về là năm tệ, dư lại bảy tệ là tiền cơm một tuần, chẳng có là bao.

Bận lòng con trai còn đang tuổi ăn tuổi lớn, Vương Thúy Tú lại sờ túi, hơn nửa ngày mới lấy ra hai đồng xu năm mao, bà nói, “Nên ăn thì ăn, đừng có để bị đói.

Ngô Nguyên không muốn hai đồng năm mao kia, “Đủ rồi.”

Ban đêm Ngô Nguyên nằm ở trên giường, trằn trọc.

Mình đây là làm sao vậy?

Ngô Nguyên mất ngủ, Lục Thận Hành muốn ngủ lại không ngủ được, tâm tình tốt đẹp của hắn đêu bị vị khách không mời mà đến phá hỏng.

Người phụ nữ trong phòng bếp bưng một chén bí đao đi ra, “Trương yến, anh dùng bữa đi, nhìn chằm chằm em làm gì?”

Lục Thận Hành nhắm mắt, người phụ nữ trước mặt có một khuôn mặt trái xoan, tóc dài xõa trên vai, dáng người cao gầy.

Cô là người vợ trước Hướng Thục Trân của nguyên chủ Trương Yến.

“Chúng ta đã ly hôn rồi.” Lục Thận Hành nhắc nhở người phụ nữ tùy ý khua tay múa chân, tự coi mình là chủ nhà này.

“Hầy chỗ của anh cũng bừa bộn thật, ” Hướng Thục Trân nói, “Anh ăn trước đi, em dọn dẹp cho anh một chút.”

Lục Thận Hành lạnh giọng mở miệng: “Hướng Thục Trân!”

Hướng Thục Trân cứng đờ, cô nghiêng người, nhỏ giọng thỏ thẻ, “Trương yến, chúng ta phục hôn đi…” Cô vươn tay đặt lên cổ Lục Thận Hành.

Lục Thận Hành bỗng nhiên đứng dậy, ánh mắt sắc bén, trong nguyên tác Hướng Thục Trân ở lại qua đêm, đây cũng là khởi điểm cho lần phục hôn vài năm của hai người.

“Anh có ý gì?” Hướng Thục Trân đỡ góc bàn đứng vững người.

“Đi ra ngoài.” Sắc mặt Lục Thận Hành âm trầm.

Hướng Thục Trân ớn lạnh trong lòng. Người đàn ông này là trong nhà giới thiệu cho, sau khi kết hôn cô chịu không nổi đối phương cứ mất vệ sinh, sống lôi thôi lếch thếch, mỗi ngày trừ khắc khẩu ra chính chiến tranh lạnh, không được bao lâu bọn họ đã đến Cục Dân Chính ly hôn.

Sau khi ly dị, Hướng Thục Trân lại cảm thấy tịch mịch, hôm nay cô ăn mắng trong xưởng, vốn muốn tới hỏi người đàn ông này một chút, có thể giúp cô tìm việc ở trường học hay không.

Hiện tại người đàn ông này nhìn cô với ánh mắt xa lạ, chán ghét.

Hướng Thục Trân đột nhiên hỏi, “Anh có người mới rồi?”

Lục Thận Hành không phủ định.

Hướng Thục Trân cười âm dương quái khí, “Ai vậy? Em có biết không?”

Chậm chạp không nghe thấy trả lời, dường như lúc này cô nàng mới cảm thấy xấu hổ, xách túi đi ra ngoài.

Lục Thận Hành gọi cô lại, “Đứng lại.”

Hướng Thục Trân đã đi tới cửa như mở cờ trong lòng, cho rằng có chuyển biến, ai ngờ lại nghe thấy sau lưng truyền đến một giọng nói không nể tình xưa, “Để chìa khóa cửa lại.”

“Ai mà thèm chứ!” Hướng Thục Trân tức giận vứt chìa khóa xuống mặt đất, “Trương Yến, từ nay về sau, chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt!”

Thái dương Lục Thận Hành giần giật, ly dị cũng ly rồi, còn đoạn với tuyệt cái gì nữa? Đã sớm cắt mảnh rồi.

Nhặt chìa khóa lên, Lục Thận Hành vẫn không yên tâm, sáng hôm sau trực tiếp tìm người thay ổ khóa.

Buổi chiều Lục Thận Hành đi lang thanh trong trường, với hiểu biết mấy đời của hắn, Ngô Nguyên khẳng định sẽ không ngoan ngoãn tới cửa học bù, hẳn là sẽ ở một góc nào đó góc miên man suy nghĩ.

Hơn mười phút sau, Lục Thận Hành đứng lại dưới tòa khoa học công nghệ. Xa xa nhìn đến, thiếu niên nằm trên thềm đá, hơi hơi híp mắt, áo khoác đồng phuc màu lam rộng mở. Gió thổi lay ngọn tóc đen nhánh, đảo qua khuôn mặt trẻ tuổi non nớt kia, để lại một bóng nhợt nhạt.

“Ngô Nguyên.”

Thiếu niên đột nhiên mở mắt ra, như con thỏ bị dọa sợ, nhảy từ thềm đá xuống, như cơn gió chạy thẳng vào khu công nghệ, muốn trốn khỏi móng vuốt của sói dữ.

Lục Thận Hành không chút hoang mang, tay cũng không thèm bỏ khỏi túi, hắn ngẩng đầu ngắm nhìn trời xanh mây trắng, nhấc chân đi vào khu công nghệ, đi thẳng đến sân thượng.

Ngô Nguyên ghé vào vòng bảo hộ còn đang thở dốc, nhìn thấy Lục Thận Hành, cậu ngây ngẩn, trong mắt lộ nét kinh ngạc, sao thầy biết tôi ở chỗ này?

Lục Thận Hành nhướng mày, vẻ mặt sung sướng, 'Bởi vì tôi là thầy em.'

Không đường thối lui, đầu óc Ngô Nguyên trống rỗng.

Lục Thận Hành từng bước một đi qua, nện bước trầm ổn kiên định, hắn bắt lấy thiếu niên còn đang muốn chạy kia, “Chạy cái gì, tôi cũng không ăn thịt em.”

Ngô Nguyên nghe không rõ, bị hơi thở ngày càng đến gần vây hãm, cậu theo bản năng muốn chạy trốn, nhưng đã quên nơi này là sân thượng, ở sau lưng cậu chính là địa ngục.

Đồng tử Lục Thận Hành co rụt lại, dùng sức ôm chặt Ngô Nguyên đang ngã ra sau, phẫn nộ quát, “Con mẹ nó em đang muốn chết có phải hay không?”

Ngô Nguyên cảm thấy người đang ôm cậu dùng lực rất lớn, siết chặt cậu, tiếng tim đập thình thịch vang bên tai phải, không rõ là của ai.

“Thầy ơi…”

“Đừng làm phiền tôi!”

Ngô Nguyên ngẩn người, người đàn ông không hiểu vì sao lại tức giận này hình như là đang phát run, “Thầy ơi thầy sợ độ cao sao?”

“…”

Sợ hãi của Lục Thận Hành tức khắc tan thành mây khói, hắn kéo Ngô Nguyên đến một góc sân thượng, tay chống ở hai bên tường đá, cúi đầu kề sát vào, thẳng tay dùng môi chặn lại hô hấp của đối phương.

Mắt Ngô Nguyên trừng lớn, tiếng mắng hóa hết thành thở dốc ái muội và tiếng ưm a.

Khi hơi thở Ngô Nguyên suy yếu, Lục Thận Hành mới từ trong miệng cậu lui ra ngoài, đầu lưỡi nhẹ nhàng quét qua một vòng.

Một lần nữa được thở thông, Ngô Nguyên hồng hộc hít khí vào phế phủ, tên đàn ông này có biết mình đang làm cái gì hay không, điên rồi à?

Ánh mắt Lục Thận Hành trầm xuống, vừa rồi xảy ra một màn kinh tâm động phách, quấy rầy kế hoạch của hắn, hắn sẽ không để Ngô Nguyên tự tìm cơ hội để tâm mấy chuyện vụn vặt nữa.

Vẻ mặt Ngô Nguyên dữ tợn: “Tôi là nam đấy!”

Tầm mắt Lục Thận Hành dời xuống, từng tấc một xẹt qua thân thể Ngô Nguyên, “Nhìn ra được, hơn nữa…” Lời hắn dừng lại một chút, như có như không mang theo trêu ghẹo, “Dậy thì không tồi.”

Ngô Nguyên cứng rắn nói: “Thầy không cảm thấy ghê tởm sao?”

Lục Thận Hành hỏi lại, “Em cảm thấy ghê tởm?”

Ngô Nguyên chậm rãi ngồi xổm xuống, cậu muốn bình tĩnh, nhưng lại không làm được.

Đầu lưỡi còn có chút tê dại, trong miệng đều là hương vị của người đàn ông này. Thân nhiệt quá cao, phản ứng nhiệt tình, nghiền nát bẻ gãy mà nhắc nhở cậu, rằng cậu hưởng thụ nụ hôn ấy.

Thậm chí còn hồn nhiên bất giác đón ý hùa theo.

Lục Thận Hành nói bên tai phải Ngô Nguyên: “Đã đến giờ học thêm rồi.”

Thêm thiếc cái rắm gì, bây giờ bảo cậu nhận mặt 26 chữ cái cũng không nhận ra nổi, Ngô Nguyên không nhúc nhích.

Vì kế hoạch thực hiện sớm trước dự kiến, Lục Thận Hành cũng không muốn mặc kệ Ngô Nguyên, hắn mạnh mẽ nắm cánh tay Ngô Nguyên kéo tới, lạnh giọng nói, “Trở về thôi.”

Suốt hai tiếng đồng hồ, đĩa từ trong máy cát-xét chạy không ngừng, đầu óc Ngô Nguyên cũng quay mòng mòng, không tự chủ được mà tìm kiếm bóng dáng của người đàn ông kia, không tài nào thoát ra được.

Ngô Nguyên một câu chào cũng chưa nói đã căng mặt ôm cặp sách đi ra ngoài.

Nhìn theo Ngô Nguyên xuống lầu, Lục Thận Hành dựa vào cửa cong môi, sắp đến rồi.

Trở lại phòng học, Ngô Nguyên nhìn chằm chằm bài tập vật lý, một nét cũng không viết.

Lưu Nhất Hàm phát hiện Ngô Nguyên mất hồn mất vía, cậu ta thấy được trên người đối phương có mùi vị của người chỉ có khi yêu.

Quả nhiên là sự thật.

Lưu Nhất Hàm xiết bút, đáy mắt hiện lên ý cười lạnh lùng. Cứ cho là Ngô Nguyên có bạn gái đi, vậy thì đã sao? Hôm nay còn ở bên nhau, ngày mai liền nói chia tay.

Thu bài tập xong, Ngô Nguyên vùi đầu vào khuỷu tay, bất tri bất giác ngủ mất.

Cậu mơ một giấc mơ, trong mơ cùng một người đàn ông đè nhau trên bàn học mà làm, lúc thấy rõ được người nọ trông như thế nào thì cậu choàng tỉnh.

“Ngô Nguyên, cậu không sao chứ?” Nữ sinh bên cạnh hỏi.

Ngô Nguyên không nói một lời chạy ra ngoài, chạy một đường thẳng đến sân thể dục, chính cậu cũng thấy mình điên rồi.

Vì sao Lưu Nhất Hàm tiếp cận cậu thấy sợ hãi, bài xích, nhưng lúc người đàn ông kia động tay động chân với mình cậu chỉ có hoảng loạn.

Ngô Nguyên sút cục đá, buổi chiều ở trên sân thượng, cậu suýt thì ngã xuống, trong mắt người đàn ông kia có căng thẳng, sợ hãi, quan tâm, để ý, cậu đều thấy được.

Buổi tối hơn 6 giờ, mới vừa ăn xong cơm chiều, mọi người đều còn đang lười nhác tám chuyện tào lao, Lưu Nhất Hàm đặt máy cát-xét lên trên bục giảng, nhìn vào mắt Ngô Nguyên, cắn cắn môi, không nhịn được đi tới.

Vương Huy đang đắm chìm trong ngọt ngào, không cảm nhận được Ngô Nguyên không bình thường, “Cho cậu nghe cái băng từ tôi mới mua này.”

Ấn máy phát nhỏ, Vương Huy lấy từ trong bàn ra một cái băng từ bỏ vào.

Một đoạn《 Bạn ngồi cùng bàn ơi 》vang lên du du dương dương trong lớp học.

Vương Huy chống đầu, vặn cổ nhìn Ngô Nguyên, không có chút nhịp điệu nào: “Ai cưới người đa sầu đa cảm, ai an ủi người bạn thích khóc, ai quấn tóc dài của cậu lên…”

“…” Ngô Nguyên ngẩng đầu, lời nói đến miệng thì nhìn thấy Lục Thận Hành đi đến cửa, biến thành mây khói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.