Cục Cưng Phúc Hắc: Mẹ Vẫn Còn Rất Thuần Khiết

Chương 207: Chương 207: Phiên ngoại 03




Hải Song yêu: tình yêu rất đẹp, có liên quan tới em (3) Trong khi hôn, Vô Song đã không tự chủ mà đưa bàn tay vào trong quần áo của anh, anh hôn quá say mê nên cũng không phát hiện động tác nhỏ này của cô, chỉ là nhẹ nhàng chạm vào, thì cô đã chạm đến vết sẹo của anh, là anh! Lần này cô dám xác định trăm phần trăm! Anh chính là Đông Bác Hải! Cô thật sự là vui muốn khóc, nhưng mà không khóc nổi, nhắm mắt lại thật chặt, cô nằm mơ cũng muốn hưởng thụ nụ hôn của anh! Những tình nhân khác từng đôi một bị thua trận, cuối cùng chỉ còn lại hai đôi, mặt cô gái kia cũng sắp nghẹn thành màu gan heo, mà anh chàng đó vẫn còn chưa chịu buông tay, thật sự là sắp chết ngộp rồi, cô gái không nhịn được nữa mà giơ chân lên đạp nửa dưới của anh chàng đó một đòn nghiêm trọng, anh chàng đó đau đến mức thiếu chút nữa đã nhảy dựng lên, nên lập tức buông cô gái ra! “Ha ha ha ha ha ha!” Toàn trường phát ra một trận tiếng cười ầm! Hai ngừơi chìm đắm trong nụ hôn sâu lúc này mới chậm rãi mở mắt ra, ngắm nhìn nhau một cái, rồi Đông Bác Hải thoáng lui ra khỏi môi của cô, ngón tay dài điểm nhẹ lên cánh môi hơi sưng vù của cô, giọng trầm thấp như đàn vi-ô-lông-xen dính chút tình dục thật là dễ nghe “Xin lỗi!” Nếu không phải đang ở trước công chúng, rất có thể anh sẽ không khắc chế được dục vọng chệch đường ray của mình.

“Không sao!” Vô Song hiểu mà cừơi cười, thật ra thì tâm tình của cô cũng mất khống chế rồi! “Chiến thắng chính là đôi tình nhân này, chúng ta vỗ tay hoan nghênh nào!” Người chủ trì cầm micro đi tới, dưới sân khấu phát ra tiếng vỗ tay như sấm, tất cả tiêu cự đều dừng lại ở trên người bọn họ, Đông Bác Hải rất rộng rãi mà ôm bả vai của Vô Song, bình tĩnh tự nhiên dối diện với đại chúng, Vô Song chỉ là nhìn anh một cái, nhưng cũng không có cự tuyệt! “Với tư cách người thắng trận, anh đẹp trai cô gái xinh đẹp nói hai câu đi chứ, anh cảm thấy cặp của anh có thể thắng lợi lớn nhất là nhờ nhân tố gì?” Người chủ trì học giọng nói của Thẩm Dương mà pha trò.

Đông Bác Hải khẽ cười nhìn khuôn mặt đỏ hồng của Vô Song một cái, rồi tự đáy lòng bật thốt lên lời nói: “Bởi vì yêu!” Vô Song chợt kinh ngạc mà ngẩng đầu lên, nhìn anh —— “Anh đẹp trai, lời này của anh rất tốt, tiên sinh thiết kế chiếc nhẫn này cũng nói như vậy: yêu quá sâu, hôn rất sâu, hi vọng hai ngừơi có thể là người có duyên với chiếc nhẫn này.” Bởi vì yêu? Vô Song đang nghĩ ở trong lòng, anh còn yêu mình sao? “A! Vị đẹp trai này mang lên đi!” Người chủ trì gào to một tiếng, thức tỉnh Vô Song đang rơi vào trầm tư, ngẩng đầu liền chống lại ánh mắt sâu thẳm âm u của Đông Bác Hải, trong tay anh cầm một chiếc nhẫn kim cương khác, nâng tay của cô lên, nhẹ nhàng mang chiếc nhẫn kim cương vào ngón tay ngọc thon dài của cô! Người chủ trì cùng người xem dưới sân khấu cũng ngừng thở lại, hồi hộp chờ đợi công bố bọn họ có phải là người có duyên với đôi nhẫn này hay không, bởi vì trước mặt nhiều đôi không thể đeo được nhẫn như vậy, làm cho người ta không chỉ tiếc nuối, còn có nghi ngờ! Chiếc nhẫn từng chút từng chút từ đốt ngón tay của cô đi xuống, cuối cùng cũng đến cùng, người chủ trì kiểm tra chiếc nhẫn phù hợp sít sao, vừa vặn, không lớn không nhỏ! “Chúc mừng đôi tình nhân này, bọn họ đã mang lên ‘ Wase la ’ chiếc nhẫn kim cương tình yêu!” Giọng nói kích động hưng phấn lây xuống mọi người ở dưới sân khấu, tất cả mọi người đều vỗ tay ủng hộ bọn họ! Người xem cừơi, nhân vật chính lại cười không nổi! Vô Song nhìn chiếc nhẫn trong tay mà muốn khóc, đeo lên thì thế nào, chiếc nhẫn này cũng không phải thuộc về cô! Đông Bác Hải nhìn thấy cô buồn bã, thì rất là đau lòng, muốn nói cho cô biết chiếc nhẫn này chính là anh thắng để tặng cho cô, nhưng lại không thể nói —— Sau khi kết thúc, Vô Song tháo chiếc nhẫn xuống đưa cho anhn, anh chậm chạp mà nhận lấy chiếc nhẫn, nói câu: “Cám ơn!” “Không cần khách khí!” Vô Song cừơi nhạt, hai người nhìn nhau lặng yên, đều có tâm sự riêng nhưng ai cũng không nói, cuối cùng vẫn là Vô Song đánh vỡ cục diện lúng túng, “Đã khuya rồi, tôi phải trở về, gặp lại!” Cô lướt qua vai anh, Đông Bác Hải cũng vươn tay đi nhưng lại không nắm lấy cô, trơ mắt nhìn cô từ bên cạnh mình đi qua, trong lòng đem Mặc Phi Tước mắng đến cẩu huyết phun đầu, đồ biến thái, không nhận ra người nhà tốt! “Cái đó.

.

.

.

.

.” Anh xoay người hai tay chống nạnh lạnh lùng, chau chặt chân mày, nhưng không biết nên nói cái gì! Vô Song cười cười, nói câu: “Chúc anh hạnh phúc!” Cũng không quay đầu lại mà bước đi! Đông Bác Hải muốn đuổi theo, nhưng bả vai đã bị một bàn tay ma đè lại, không cần quay đầu lại nhìn cũng biết là tên ôn thần nào, hất tay của anh ta ra, quay đầu lại ánh mắt của anh lạnh lùng rét lạnh, thật sự muốn mắng anh ta một câu: biến thái! Đem vui vẻ xây dựng ở trên sự thống khổ của người khác! “Thấy phu nhân của tôi khổ sở như vậy cậu hài lòng chưa?” Giọng điệu rất hăng.

Mặc Phi Tước “xì” cười một tiếng, cũng trả về anh một cái rét lạnh, “Ngừơi bạn như tôi đây chính là đang giúp anh!” “Giúp tôi?” Đông Bác Hải phỉ nhổ: “Cám ơn cậu quan tâm, nhưng mà thật sự xin lỗi, thấy Vô Song khổ sở tôi rất đau lòng, tôi cảm thấy cậu đang hành hạ tôi! Trò chơi rách nát này ai mê chơi, thứ cho không theo cùng!” “Anh muốn đi đâu?” Thấy anh muốn đi, Mặc Phi Tước đè vai anh lại, Đông Bác Hải rất bực bội anh ta, cho nên giọng điệu không tốt mà trả lại anh ta một câu: “Về nhà, ngủ!” Mặc Phi Tước thu tay lại, nhàn nhạt mà ‘ a ’ một tiếng, cừơi cười, trong nụ cười có một chút cổ quái! Vốn tưởng rằng Đông Bác Hải sẽ đi, ai ngờ, anh đột nhiên quay đầu trở lại tiến lên níu lấy áo khoác ngoài của Mặc Phi Tước, và cắn răng nghiến lợi: “Tôi thật sự muốn đánh chết cậu, nhóc con nhà cậu tốt nhất là đừng có nhược điểm rơi vào trong tay tôi, nếu không tôi trừng trị chết cậu!” “Ha ha!” Mặc Phi Tước cười khan hai tiếng, không xem uy hiếp của anh ấy ra gì, anh mới sẽ không có nhược điểm rơi vào trong tay anh ấy! “Cười cái rắm!” Đẩy anh ta ra, Đông Bác Hải xoay người nén nổi giận ở trong bụng mà bước đi! Bạn xấu tốt nhất, không phải là Mặc Phi Tước thì không được nha! **************************************************************** Sáng sớm ngày hôm sau, Đông Bác Hải bị một hồi chuông điện thoại dồn dập đánh thức, anh rất miễn cưỡng mà nhận điện thoại, “A lô ~” “Cha, mẹ rời nhà trốn đi rồi!” Rời nhà trốn đi? ! Bốn chữ giống như sét đánh ngang tai, nổ tung ở trong đầu của anh, chợt anh phản xạ có điều kiện mà ngồi thẳng dậy, vẻ mặt hoảng sợ hỏi: “Chuyện khi nào?” “Không biết, con cũng mới vừa phát hiện!” “Vậy con sờ sờ chăn của mẹ có còn ấm hay không!” “Dạ ấm .” Cậu bé sờ một chút rồi nói.

“Chắc là mẹ đi chưa lâu, cha biết rồi, cha lập tức đi tìm.” Cúp điện thoại, Đông Bác Hải lật người bò dậy, vội vội vàng vàng mà mặc y phục vào, cầm lấy chìa khóa xe, chạy tới sân bay! Trên đường lái xe, anh mang tai nghe bluetooth vào rồi gọi điện thoại Mặc Phi Tước, sau đó chỉ nói một câu: “Tên nhóc chết toi, tôi đã nói với cậu cậu đùa giỡn quá trớn rồi mà, bà xã của tôi đã rời nhà trốn đi rồi, tìm không về đựơc, cậu không đền cho tôi một người vợ, tôi làm thịt cậu đó!” Đối phương im lặng một chút, rồi nói: “Được! Tôi chờ anh tới làm thịt tôi!” “Mẹ nó!” Tên nhóc xấu xa này thật ngông cuồng, lại dám cúp địên thoại trước anh, trở về anh sẽ tìm cậu ta tính sổ! Anh tăng tốc độ xe tới mức nhanh nhất, ắt phải đuổi kịp trước khi Vô Song rời đi để đoạt cô về!