Cục Cưng Phúc Hắc: Mẹ Vẫn Còn Rất Thuần Khiết

Chương 209: Chương 209: Phiên ngoại 05




Hải Song yêu: tình yêu rất đẹp, có liên quan tới em (5) Không biết anh sẽ nghĩ ra chiêu gì mà trừng phạt mình, hai mắt trong suốt của Vô Song chợt vụt sáng lên khác xa sợ hãi, Đông Bác Hải thấy thế thì nụ cười bên khóe môi càng tà mị hơn, môi mỏng phớt qua môi anh đào của cô rồi nói nhỏ ở bên tai cô: “Anh phạt em sinh cho anh một đội banh, thế nào Đông phu nhân!” Gương mặt của Vô Song bỗng đỏ hồng! Mặc dù Đông Bác Hải nói rất nhỏ, nhưng đủ để truyền vào trong lỗ tai của mỗi người, mọi người sau khi nghe nói thì cũng phát ra tiếng cười tán đồng, nhất là cậu bé có vẻ hưng phấn, cao hứng đến mức nhảy lên và hô to: “Con muốn rất nhiều rất nhiều em trai em gái!” “Bắt đầu hôn lễ đi!” Ông cụ kêu một tiếng, ca khúc hôn lễ vang lên.

Cô dâu chú rể nhìn nhau đắm đuối một chút, Vô Song tràn ngập thẹn thùng, nhưng trong mi mắt đều là hạnh phúc, kéo cánh tay của Đông Bác Hải thật chặt, rồi bước lộn xộn đi về phía trước, nói không khẩn trương là giả , cô cảm giác hai chân của mình đều đang run lên, thấy thảm đỏ cũng không có dài lắm, sao cô cảm giác giống như là con đừơng dài vô tận! Đông Bác Hải đi hơi nhanh, cô đi theo có một chút khó khăn, Vô Song ngẩng đầu nhìn anh, muốn bảo anh chậm lại một chút, nhưng lại không nghĩ rằng anh còn khẩn trương hơn cô, nụ cười trên mặt rõ ràng có chút cứng ngắc, không giống với bàn chân đang run lên của cô, anh căng thẳng cứng rắn giống như là một cương thi vậy! “Hì hì!” Vô Song không nhịn được mà cười lên, thật sự là quá buồn cười.

“Cười cái gì?” Đông Bác Hải thật sự bội phục lúc này mà cô còn có thể cười được, anh khẩn trương đến mức trán cũng sắp đổ mồ hôi lạnh luôn rồi, hạnh phúc tới quá đột ngột, anh giống như là còn chưa từ trong mộng mà tỉnh lại! “Không có gì!” Có người còn khẩn trương hơn cô, cô cũng không khỏi khẩn trương theo! Rốt cuộc cũng đã đi đến trước mặt Mục Sư, Mục Sư mở Thánh kinh ra rồi đọc diễn cảm, Đông Bác Hải giơ tay lên cắt đứt ông ấy đang liến thoắng không ngừng: “Mục Sư, hãy bắt đầu từ đoạn cuối cùng anh nguyện ý, tôi nguyện ý đi!” Anh khẩn trương đến mức hưng phấn! Hận không thể lập tức kết thúc hôn lễ, ôm mỹ nhân về! Cho nên thật sự là không muốn nghe Mục Sư dài dòng! Mục Sư sững sờ, ngơ ngác nhìn lại Đông Bác Hải: “Anh nguyện ý tôi nguyện ý?” “Ha ha ha!” Hiện trường nhất thời cười thật to một trận.

Đông Bác Hải hắc tuyến đầy trời, nghẹn đến mức mồ hôi lạnh cuối cùng cũng toả ra ngoài, ông già chết tiệt, ai mà với ông nguyện ý tôi nguyện ý chứ! Vô Song vì không muốn làm cho ông xã của mình bị mất thể diện, chỉ là hơi mím môi, rồi hắn hắng giọng và nói: “Cha xứ, cha bắt đầu từ đoạn tuyên thệ đi!” “À?” Mục Sư vẫn là lần đầu tiên đụng phải người yêu cầu mới như vậy, nên hơi ngơ ngác! “Cha xứ, ông có thể nhanh lên một chút hay không, chúng tôi còn có chuyện đứng đắn phải làm!” Đông Bác Hải nói ra một câu kinh người, khiến Vô Song mắc cỡ đến mặt đỏ bừng, đầy trong đầu của anh YY, có thể có chuyện gì đứng đắn chứ! Mục Sư im lặng mà gật gật đầu, thật là chuyện lạ hàng năm có.

Ông ta dựa theo yêu cầu của bọn họ, lật Thánh kinh tới đoạn cuối cùng, hỏi chú rể: “Đông Bác Hải tiên sinh, anh có nguyện ý tiếp nhận tiểu thư Chúc Vô Song trở thành vợ hợp pháp của anh hay không, theo đạo luật của Thượng Đế cùng ở với cô ấy, cùng với cô ấy sống cuộc sống hôn nhân thần thánh không? Cũng cam kết từ nay về sau thủy chung yêu cô ấy , tôn kính cô ấy, an ủi cô ấy, quý trọng cô ấy, luôn một lòng với cô ấy, đến chết cũng không đổi? ?” “Tôi nguyện ý!” Đông Bác Hải nhìn vợ yêu đẫm nước mắt ở bên cạnh một chút, và không chút do dự! Mục Sư lại nhìn cô dâu hỏi: “Chúc Vô Song tiểu thư, cô có nguyện ý tiếp nhận Đông Bác Hải tiên sinh trở thành chồng hợp pháp của cô hay không, theo đạo luật của Thượng Đế cùng ở với anh ấy, cùng với anh ấy sống cuộc sống hôn nhân thần thánh không? Cũng cam kết từ nay về sau thủy chung yêu anh ấy, tôn kính anh ấy, an ủi anh ấy, quý trọng anh ấy, luôn một lòng với anh ấy, đến chết cũng không đổi?” “Tô nguyện ý.” Cô nhìn Đông Bác Hải mà vui muốn khóc! Tất cả mọi người đều thở một hơi, đám cưới này rốt cuộc cũng xong rồi, thật không dễ dàng nha! Không dễ dàng! Mục Sư lại nói: “Bây giờ mời chú rể, cô dâu trao đổi nhẫn.” Lúc này Chúc Kỳ đưa nhẫn lên, Đông Bác Hải mỉm cười cự tuyệt, “Không cần, anh có nhẫn rồi!” Anh ở trong túi áo khoác lấy ra một hộp nhẫn, mở cái hộp ra bên trong là một cặp nhẫn kim cương một Carat, ‘ Wase la ’ anh từ bên trong lấy ra một chiếc, đeo vào ngón tay của Vô Song, “Đông phu nhân cám ơn em, là em làm cho anh hiểu tình yêu rất đẹp, anh sẽ dùng cả đời còn lại của anh cưng chiều em, thương em, yêu em, bảo vệ em!” Cẩn thận nghe lời hứa của anh, Vô Song vừa khóc vừa cười, cổ họng thật sự là nghẹn đến mức nói không ra lời, đến khi mình mang nhẫn xong cô mới thốt ra hai chữ: “Anh ngốc!” Anh là anh chàng đại ngốc ngốc nhất ngốc nhất mà cô từng gặp, người phải nói cảm tạ là cô! Là anh dạy cho cô biết chân chính yêu một người là như thế nào, cô cũng sẽ dùng phần cuộc sống còn lại của cô để hiểu anh, bao dung anh, thương anh! Tay run run, Vô Song cũng đeo chiếc nhẫn lên cho anh, Đông Bác Hải ôm eo của cô thật chặt, lau nước mắt cho cô, và dụ dỗ cô: “Bà xã đừng khóc, hôm nay là hôn lễ cuả chúng ta nên phải cười!” Vô Song vểnh môi lên, cô chính là quá vui mừng mới không nhịn được muốn khóc! Rốt cuộc cũng đến đoạn Đông Bác Hải thích nhất, Mục Sư lớn tiếng tuyên bố: “Tôi tuyên bố họ kết làm vợ chồng, chú rể có thể hôn cô dâu rồi.” Nâng mặt của cô dâu lên, chú rể hung hăng hôn xuống —— Ba ba ba! Cả giáo đường vang lên một trận tiếng vỗ tay dễ nghe.

Nhìn ngừơi anh em tốt như ý nguyện ôm mỹ nhân về, Mặc Phi Tước cũng phát ra từ trong lòng cảm thấy vui vẻ dùm cho anh ấy, chẳng qua là quá hưng phấn, nên đáy lòng cũng có chút trống rỗng lạnh lẽo! “Phi Tước, chừng nào thì con mời chú Đông uống rượu mừng đây?” Ông cụ chụp bờ vai của anh, mỉm cười và nói.

Mặc Phi Tước lộ ra vẻ mặt ngượng nghịu! “Phi Tước, hiện tại cha con không có ở đây, chú Đông chính là ngừơi giám hộ của con, con cũng trưởng thành rồi, nên suy nghĩ chuyện lớn cả đời của mình một chút!” Ông cụ nói sâu xa mà nhiều ý.

Mặc Phi Tước nhăn mày, nhân duyên trời định, dưa miễn cưỡng sẽ không ngọt, tùy duyên đi! “Con biết rồi, cám ơn chú Đông đã quan tâm!” Ông cụ còn muốn nói nữa, thì đột nhiên một bó hoa từ trên trời giáng xuống, vừa đúng lúc rơi vào trong tay Mặc Phi Tước, nhìn nhìn bó hoa trong tay, anh mờ mịt mà ngẩng đầu lên! “A ~ người xuất giá chính là chú Mặc.” Cậu nhóc gào to một tiếng, chọc cho mọi người cười ầm.

“Xem ra, chú Đông không chờ lâu rồi, rất nhanh sẽ uống đựơc rượu mừng của con, ha ha ha!” Ông cụ vui vẻ cười to và nói.

Nguyên cái gương mặt tuấn tú của Mặc Phi Tước đen thui, không có hứng thú mà tiện tay ném hoa đi, cậu bé lập tức đi lên đón lấy.

Vô Song rúc vào trong ngực của Đông Bác Hải, và hỏi: “Bác Hải, không phải là anh ấy bị tổn thương tình cảm chứ?” “Ừ!” Anh nhẹ giọng đáp.

“A?” Vô Song nhất thời hứng thú, nắm lấy y phục của Đông Bác Hải và hỏi: “Có liên quan tới Noãn?” “Em rất quan tâm?” Nhướng lông mày.

“Ừ! Noãn là bạn của em.” “Bà xã, hôm nay là ngày vui của chúng ta, có thể chỉ nói chuyện giữa chúng ta hay không?” Đông Bác Hải tà mị mà cười nói.

“Ách.

.

.

.

.

.

Đám cưới không phải đã xong rồi sao?” Còn có chuyện gì.

“Còn có một đoạn, không phải còn chưa tiến hành sao?” “Đoạn nào?” “Động phòng.

.

.

.

.

.”