Cục Cưng Phúc Hắc: Mẹ Vẫn Còn Rất Thuần Khiết

Chương 121: Chương 121: yêu sự thật ở trước mặt (11)




Nụ hôn này khiến gò má của Vô Song càng đỏ thắm hơn, không khỏi cười trách, “Nơi này chính là nơi đông ngừơi, anh không sợ người ta chê cười?” “Anh hôn bã xã cuả mình, sợ cái gì?” Lời nói của Đông Bác Hải khiến Vô Song cảm thấy ấm áp, gương mặt càng đỏ ửng hơn, tim nhảy thình thịch không ngừng, cô gái nhỏ không khỏi đánh một cái vào lồng ngực cứng rắn của anh.

“Ghét.” Lời này vốn là nghe kiểu cách, mà từ trong miệng Vô Song ra, thì càng làm cho Đông Bác Hải có loại cảm giác xương cốt tê dại, đang muốn cúi đầu hôn trộm cái nữa, thì lúc này chủ quán hô một tiếng: “Bánh trôi xong rồi.” “Cẩn thận nóng.” Đông Bác Hải đưa tay bưng, thì Vô Song nhắc nhở.

Đông Bác Hải cười cười, sau đó đặt chén lên trên bàn, hai tay anh nắm lỗ tai của Vô Song ngồi ở đối diện, để giải nhiệt.

Vô Song nhìn anh một cái, nhưng cũng không có cự tuyệt, mà cầm thìa lên thổi tan hơi nóng của một viên bánh trôi, Đông Bác Hải tính tình đùa giỡn nổi lên, kéo lỗ tai của cô, bật cười —— “Cười cái gì mà cười, anh mới giống heo đó?” Trừng mắt nhìn anh, cô tiếp tục thổi bánh trôi.

Anh vẫn cười, và giải thích: “Anh không cười em giống heo, anh cảm thấy dáng dấp em càng giống như là nữ trong phiên bản Avatar.” Vậy càng yêu nghiệt! Khóe miệng co giật một chút, Vô Song ngẩng đầu nhìn anh cười đến mức cực kỳ sáng rỡ, đưa bánh trôi đã thổi nguội lên, nịnh hót mà nói: “Tam Thiếu Gia cực khổ, đây là phần thưởng cho anh.” Đông Bác Hải ngẩn ra, thần sắc hơi kinh hãi rõ ràng có thụ sủng nhược kinh, hưng phấn quá mức chính anh cũng không nhận thấy trong ánh mắt của Vô Song hiện tia sáng đùa bỡn, anh nghiêng người đem đầu tiến tới, hơi hé miệng, mắt thấy bánh trôi sắp trượt vào trong miệng của anh, Vô Song chợt đem thìa bánh trôi vòng về hướng của mình rồi ăn —— “Ừ, ăn ngon thật!” Cô vẫn không quên đắc ý.

Ăn không khí, Đông Bác Hải cắn chặt răng một chút, xung quanh truyền tới tiếng cười nhạo, càng làm sắc mặt anh biến đổi, 囧~ Vô Song đồng tình nhìn hai mắt của anh, xem anh còn dám cười nhạo cô là nữ phiên bản Avatar hay không! Liếc mắt nhìn thấy những ánh mắt chung quanh đều dừng lại ở trên người bọn họ, Đông Bác Hải rất nhanh khôi phục tác phong tao nhã nhất, ngồi gần bên cạnh Vô Song, ôm vai thơm của cô nói: “Bà xã, khi còn bé thầy giáo cũng đã dạy, ăn một mình là không được, nên chia cho anh một chút!” “Rất không vệ sinh, rất dơ 诶.” Cô nhân tiện tính món nợ với anh.

“Anh đã xin thứ lỗi rồi.” Hơn nữa cô cũng đã tha thứ cho anh rồi mà.

“Anh thật sự muốn ăn?” Liếc anh, cô ý vị sâu xa hỏi.

“Ừ.” “Được rồi.” Cô lại múc một viên bánh trôi cho anh ăn, lần này phòng ngừa cô lại gạt nên Đông Bác Hải đã rất cảnh giác, nhưng mắt thấy bánh trôi ăn vào miệng lại bay, lại còn là rơi vào trong miệng Vô Song.

Vô Song buồn cười, cũng không đợi cô bật cười, thì môi liền bị người phong bế —— Ba ba! “Hay.

.

.

.

.

.” Trong lúc nhất thời, đám đàn ông xem cuộc vui đều vỗ tay bảo hay, các cô gái cũng bật cười mềm mại, thật là bá đạo, người đàn ông này thật MAN, thật là khốc muốn chết! “Ưm ~” Vô Song bị anh kiềm chế , anh mạnh mẽ cạy hàm răng của cô ra, may mắn bánh trôi ngậm ở trong miệng của cô vẫn không có hao tổn, anh nhẹ nhàng cắn, nước toát ra , nhất thời trong miệng hai người đều có một hương vị ngọt ngào, thành công ăn được một nửa bánh trôi, Đông Bác Hải mới hài lòng rời khỏi môi của cô.

“Ừ, ăn ngon thật.” Liếm liếm nước ngọt trên môi, hai mắt anh mỉm cười liếc nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Vô Song.

Xoa xoa môi, Vô Song 囧hận không thể lập tức tìm một cái lỗ chui vào, cô đứng dậy cúi đầu rời đi —— “Bà xã, chờ anh một chút ——” Đông Bác Hải cầm lấy áo khoác Tây phục bên cạnh, từ trong ví tiền lấy ra giấy lớn 100 nguyên đặt lên bàn, sãi bước đuổi theo.

★◇★ Trong ph

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.