Cục Cưng Phúc Hắc: Mẹ Vẫn Còn Rất Thuần Khiết

Chương 146: Chương 146: yêu sự thật ở trước mặt (17)




“An Sâm, sao cô ở chỗ này?” Vô Song đưa con trai ra ngoài ngồi xe đến trường, thì đúng lúc gặp phải An Sâm đang canh giữ ở ngoài cửa, cô chủ động lên tiếng gọi cô ấy.

An Sâm nhìn thấy cô thì làm như có tật giật mình mà kinh hãi nhảy dựng lên, rồi tức thì cung kính kêu một tiếng: “Tổng giám đốc phu nhân, tiểu thiếu gia.” “Bác Hải đã trở về sao?” Vô Song vui mừng hỏi, bởi vì An Sâm là thân tín bên cạnh Đông Bác Hải, trừ phi Đông Bác Hải mang cô trở về nước, nếu không thì cô ấy đều ở nước ngoài giúp anh xử lý chuyện lớn nhỏ trong công ty.

“Dạ.” Biết không thể gạt được, nên An Sâm cừơi cứng ngắc, cô căng thẳng đến mức nắm chặt quả đấm.

“Vậy anh ấy đâu?” Vô Song nhìn chung quanh một chút.

“Ách ~ mới vừa đi vào đó mà.” “Không có nha, lúc tôi đi ra cũng không nhìn thấy anh ấy.” “Vậy có thể là anh ấy đi toilet rồi.” “A.” Cũng được đúng không.

Không muốn tiếp tục cái đề tài này, An Sâm lập tức nói tránh đi: “Tổng giám đốc phu nhân, ngài và tiểu thiếu gia muốn về nhà?” “À ~ không, tôi đưa nhóc tì ra ngoài ngồi xe đến trường.” “Chú An Sâm, coi chừng lỗ mũi dài nha!” Cậu bé ở bên cạnh luôn chú ý đến vẻ mặt biến hóa của cô, nên lạnh lùng mở miệng nói.

An Sâm giật mình một chút, không hiểu ý này của cậu bé.

.

.

.

.

.

“Vô Song tiểu thư, tiểu thiếu gia.” Tài xế đi tới, nhận lấy túi xách của cậu bé từ trong tay Vô Song.

“Tạm biệt Mẹ, tạm biệt chú An Sâm!” Cậu bé vẫy vẫy tay với bọn họ, rồi xoay người đi theo ông bác tài xế.

Vô Song quay đầu lại cười nhẹ với An Sâm, hỏi: “Muốn đi cùng tôi vào tìm anh ấy không?” “Không cần đâu tổng giám đốc phu nhân, tôi ở chỗ này chờ tổng giám đốc đi ra!” Cô mà đi vào thì ai mật báo với Đông Bác Hải chứ! “Vậy tôi đi vào đây, tạm biệt.

.

.” Vô Song xoay người và thu lại nụ cười, con trai cũng nhìn ra được cô ấy đang nói dối, cô làm thế nào mà không biết chứ? Chỉ là cô không biết, tại sao Đông Bác Hải tới bệnh viện gặp người lại phải gạt cô, đến tột cùng anh có bao nhiêu bí mật mà cô không biết.

**************************************************** Đông Bác Hải nhìn Vương Lôi Lôi mắt khép chặt sắc mặt tái nhợt, sau khi thở dài một hơi, thì đặt mông ngồi ở bên giường, chờ đợi cô ta tỉnh lại, lúc anh cúi đầu thoáng nhìn tay của cô ta, thì thấy rất gầy, trên mu bàn tay còn cắm ống tiêm lạnh như băng, trong phòng bệnh có mùi vị của nước sát trùng, có chút gay mũi.

Anh lấy điện thoại di động ra, gọi qua cho An Sâm, bảo cô ấy đưa bó hoa vào.

An Sâm mua bó hoa hồng hương thơm ở gần đây rồi vội vội vàng vàng đi vào, đóng cửa lại, và đi tới trước mặt của Đông Bác Hải vội vàng nói: “Tổng giám đốc, mới vừa rồi phu nhân nhìn thấy tôi, cô ấy đang tìm anh đó?” “Ừ, tôi biết rồi.” Anh nhàn nhạt đáp ứng một tiếng, “Đem hoa để xuống, rồi cô đi ra ngoài đi.” “Tổng giám đốc, phu nhân đã đem lòng sinh nghi rồi.” Anh thật sự không biết hay là giả vờ không biết đây, lửa đốt tới cửa thành rồi, An Sâm cũng lo lắng thay cho anh.

“Tôi biết rồi, đến lúc tôi sẽ giải thích với cô ấy, cô đi ra ngoài đi.” Rõ ràng anh đã không còn kiên nhẫn.

“Dạ!” Sau khi lộ vẻ tức giận đáp ứng một tiếng, thì An Sâm xoay người lui xuống, thật là hoàng đế không gấp thái giám gấp, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện đến lúc ấy anh mới biết tính nghiêm trọng của hậu quả.

Nghe được tiếng nói chuyện, Vương Lôi Lôi mơ mơ màng màng tỉnh lại, mở mắt nhìn thấy Đông Bác Hải ngồi ở bên cạnh giường cô, cô còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, mí mắt nhăn lại —— “Cô tỉnh rồi?” Anh lên tiếng, coi như là nhắc nhở cô ta không phải đang nằm mơ.

Cô không lên tiếng mà cúi đầu xuống, sau đó chống tay ngồi dậy, cô nửa ngồi rồi mới ngẩng đầu lên nhìn thẳng anh, đôi mắt lấp lánh lệ quang sắc bén tựa như tên, hai bàn tay gầy nắm chặt cái mền.

Cô rất hận.

.

.

.

.

.

Nhưng mà đối với anh, cô không hận nổi.

.

.

.

.

.

“Chuyện của em trai cô, tôi đã nghe nói rồi.” Anh giương nhẹ đuôi lông mày, ánh mắt không hề chớp mà rơi vào trên khuôn mặt nhỏ nhắn thiếu máu của cô ta.

Anh tiện tay đặt một tờ chi phiếu ở trên bàn bên cạnh giường bệnh, còn chưa mở miệng, thì cô đau đớn mà cười lạnh, nước mắt cũng theo đó rơi xuống, “Đây coi là cái gì, bồi thường sao?” “Đây là cô nên được.” Tiền này là cho cô ta, cũng không phải cho em trai cô ta! “Anh có ý gì?” Cô đột nhiên căng thẳng, tiền này là cho cô, anh muốn lấy tiền đuổi cô đi sao? “Không phải là cô muốn tự do sao? Hiện tại tôi cho cô.” Anh nhẹ giọng nói, không có một chút ý lưu luyến cùng với không đành lòng.

Bởi vì anh đã nghĩ thông suốt rồi, muốn trả thù nhà họ Đông có rất nhiều phương pháp, anh thật sự không nên cố chấp phương thức cực đoan này nữa, vì phần thù lâu năm này, mà anh đã mất đi một đứa con, anh không thể mất vợ cùng một đứa con khác nữa.

Lời muốn nói chính là những thứ này, nói xong rồi, anh đương nhiên cũng không thấy cần thiết phải lưu lại, nên anh đứng dậy, không ngờ Vương Lôi Lôi lại đột nhiên nhào tới ôm chặt tấm lưng cường tráng của anh, thút thít nỉ non nói: “Đừng đi, cái gì em cũng không muốn, em chỉ muốn anh, Bác Hải cầu xin anh đừng bỏ rơi em.” Đây là lần đầu tiên cô gọi tên của anh, bây giờ cô đã là hai bàn tay trắng, còn phải lo lắng, ngụy trang làm gì nữa, bỏ đi những thứ này, thì cô cũng chỉ là một cô gái bình thường một khóc hai ầm ĩ ba treo cổ, không có gì khác biệt! Ai.

Đây chính là phụ nữ.

.

.

.

.

.

“Buông tay!” Biết là cô ta chịu đả kích quá lớn nên tâm tình mới có thể mất khống chế như thế, anh nói lời tốt.

Nhưng không ngờ, cô ta không những không buông tay, mà còn ôm càng chặt hơn, nước mắt rất nhanh liền ướt nhẹp áo sơ mi trắng ở trước ngực anh.

“Bác Hải, em yêu anh, cầu xin anh để cho em ở bên cạnh của anh được chứ, cho dù làm tình nhân không danh không phận em cũng không ngại, chỉ cầu anh đừng vứt bỏ em.” Yêu đến sâu đậm là hèn mọn, là chiều một cách miễn cưỡng a ~ “Xin lỗi, tôi chỉ yêu vợ của tôi.” Anh mở miệng lạnh lùng cự tuyệt, cô không ngừng dây dưa, khiến cho anh cảm thấy chán ghét.

“Nếu thật sự anh chỉ yêu cô ấy, vậy tại sao anh muốn trêu chọc em, muốn em làm tình nhân của anh?” Cô ngẩng đầu lên, hai mắt đẫm lệ mà chất vấn.

Anh lạnh lùng nghiến răng, cúi đầu đôi mắt sâu thẳm tối tăm, mây đen giăng đầy, “Cô gái, tôi đã sớm nói với cô, cô chỉ là công cụ của tôi, chỉ là công cụ thôi hiểu không?” “Không biết, em chỉ biết em yêu anh, vì anh mà em trai em không còn, cha cũng đoạn tuyệt quan hệ cha con với em, em đã hai bàn tay trắng rồi, Bác Hải, em cầu xin anh, cầu xin anh đừng rời khỏi em.” Cô đau khổ đến mức lệ rơi đầy mặt mà cầu khẩn anh.

Vậy mà người đàn ông lạnh lùng này lại cảm thấy tất cả chuyện này rất hoang đường, nâng cằm của cô ta lên, anh lạnh lùng cười: “Em trai cô chết đi thì có liên quan gì tới tôi, tôi không có tìm người hại chết hắn.” “Nhưng mà em bởi vì anh mới đi đến quán bar uống rượu.” Nếu như lời nói của anh đêm đó không phải tuyệt tình như vậy, thì sao cô lại đau lòng mà đi đến cái loại địa phương đó uống rượu.

“Tiểu thư, đó là cô tự mình đa tình, không liên quan tới tôi, OK.” Đông Bác Hải anh đời này hận nhất, chính là người khác xem anh là người coi tiền như rác.

Hiển nhiên, cô ta đã lỡ giẫm đạp vào ranh giới cuối cùng của anh, cho nên không trách được anh tuyệt tình như vậy! “Đông Bác Hải.” Vương Lôi Lôi đột nhiên rống lên một tiếng.

Một tiếng rống này đã khiến cho Vô Song đứng ở ngoài cửa nghe lén mà kinh hãi giật mình.

“Anh không thể đối với em như vậy, em đều đem tất cả của mình cho anh, anh không thể đối với em như vậy, anh không thể.

.

.

.

.

.

!” Cô hoảng hốt mà quỳ gối trên giường, nắm thật chặt áo khoác Tây phục của anh, giọng nói khàn khàn mà kêu gào, bộ dáng lê hoa đái vũ giống như là người phụ nữ điên dại oán hận.

Môi mỏng mím lại thật chặt, con mắt sắc bén nhọn trầm xuống vô cùng lạnh lùng, anh không chút thương tiếc mà gạt đi bàn tay cô đang níu lấy Tây phục của anh, lời nói tuyệt tình từ trong môi mỏng tràn ra: “Cô gái, giữa chúng ta luôn luôn là giao dịch, cô ra ngoài, tôi ra tiền, hiện tại giao dịch đã kết thúc, thì cô cũng nhận được thứ cô nên được, về sau chúng ta không liên quan với nhau.” Sau khi nói ra lời này, anh bực tức xoay người, một giây cũng không muốn chờ, cô gái này thật sự không biết, anh rất căm hận gương mặt này của cô ta, cô ta còn dám nói tình yêu với anh? Hừ ~ chuyện cười! “Đừng đi, Bác Hải, đừng đi đừng rời khỏi em, đừng.

.

.

.

.

.” Cô gái này liều mạng nhào về phía anh, từ phía sau ôm chặt lấy anh, vốn là nước mắt đã ngừng, nhưng lại một lần nữa xuất ra, còn có xu thế trầm trọng thêm.

Bộ dáng này của cô ta, sẽ chỉ làm cho Đông Bác Hải càng chán ghét cô ta hơn, giờ khắc này anh hối hận đến nỗi ruột trong bụng xanh lè luôn, lúc đầu anh thật sự không nên hồ đồ mà chạm đến ngừơi phụ nữ này! Con bà nó, thật phiền! Anh tàn nhẫn mà thoát khỏi tay của cô gái này, đẩy cô ta ngã xuống giường, cũng không quay đầu lại mà bước nhanh rời đi, cũng không để ý cô gái kêu đến tê tâm liệt phế.

Chờ lúc anh nổi giận đi ra khỏi phòng, thì Vô Song đã tìm được chỗ trốn, sau khi thấy bóng lưng anh hoàn toàn biến mất, thì cô mới đi ra và đứng ở góc tường khóc .

.

.

.

.

.

Thì ra anh vẫn luôn lừa gạt cô.

Tuyệt vọng giống như là một chậu nước lạnh trong trời đông, dội từ đầu đến chân, cơn lạnh kia thấm vào xương tuỷ từng chút một, đem trái tim ấm áp làm lạnh đi, cuối cùng kết băng và nghẹt thở “Ô ô.

.

.

.

.

.” Không nhịn được nên cô khóc ra một tiếng, nước mắt giống như là giọt nước bình thường rơi tí tách trên mặt đất, rất nhanh nước mắt liền tụ một vũng ở trên đất.

“Vô Song.” Đông Bác Hải tìm cô khắp nơi cuối cùng thì cũng phát hiện ra cô, thấy cô ngồi chồm hổm ở trên mặt đất, anh cũng ngồi xổm người xuống nhẹ nhàng kêu cô một tiếng.

Nhưng không ngờ Vô Song đột nhiên đưa tay đẩy anh ra, hơn nữa còn giận dữ mắng anh: “Anh tránh ra!” Cô đứng dậy bỏ chạy.

Loạng choạng từ dưới đất đứng dậy, sau đó Đông Bác Hải sợ đánh mất mà đuổi theo, rất nhanh đã bắt được cổ tay của cô, kéo cô vào trong lòng, rồi nắm hai cánh tay của cô, anh gầm nhẹ: “Vô Song, em nghe anh giải thích.” “Anh còn có cái gì để mà giải thích, tôi không muốn tin anh nữa.” Cô bịt lấy lỗ tai, không nghe.

“Vô Song, chuyện không phải như em nghĩ đâu.” Đông Bác Hải kéo tay của cô xuống, muốn cô nghe anh giải thích: “Anh thật sự không có gì với cô ta, mới vừa rồi bọn anh nói chuyện em cũng đã nghe thấy rồi, anh đã nói với cô ta rất rõ ràng, về sau bọn anh sẽ không còn dây.

.

.

.

.

.” Pằng! Vô Song tức giận đến không thể dừng lại, vung tay lên cho anh một cái tát thật mạnh, thanh âm, nước mắt đều rơi xuống —— “Đông Bác Hải, cuối cùng ở trong lòng anh coi phụ nữ như là cái gì, là món đồ chơi sao? Lúc thích thì lấy ra chơi, không thích thì một cước đá văng, cuối cùng còn tới chết cũng không nhận, anh như vậy thật sự làm cho tôi cảm thấy thật thất vọng đau khổ, tôi tình nguyện anh thừa nhận mình là một người phụ tình, ít nhất như vậy tôi cũng sẽ cảm thấy anh là người đàn ông có trách nhịêm, dám làm dám chịu!”