Cục Cưng Phúc Hắc: Mẹ Vẫn Còn Rất Thuần Khiết

Chương 114: Chương 114: yêu sự thật ở trước mặt (4)




Vô Song tỉnh lại đã là buổi chiều, Đông Bác Hải vẫn luôn canh giữ ở trước giường bệnh của cô, cầm tay của cô, và cảm thấy tay của cô động, anh hưng phấn hỏi: “Vô Song, em đã tỉnh?” Cô mở mắt chỉ là lạnh nhạt liếc anh một cái, rồi rút tay của mình về, chống tay muốn ngồi dậy, Đông Bác Hải lại bảo cô, “Em đừng động, để anh.” Anh điều chỉnh thay đổi cái giường một chút, rồi giường tự động nâng lên.

“Em mang thai, tại sao không nói cho anh biết?” Trong tiếng nói dịu dàng còn có hưng phấn chưa rút đi.

Khoảnh khắc biết cô mang thai, Đông Bác Hải thật sự rất kích động, lại sắp làm cha rồi.

“Chúng ta chia tay thôi.” Giọng của Vô Song rất nhẹ, giống như là cánh hoa rơi chầm chậm, nhìn trong ánh mắt của cô thấy giấu đau đớn cùng với xa lạ, cô không phải người phụ nữ hẹp hòi, nhưng cô cũng giống như tất cả phụ nữ, hi vọng ở chung một chỗ với người đàn ông của mình, bọn họ còn chưa kết hôn thì sau lưng cô anh đã nuôi tình nhân, còn muốn kết hôn, cuối cùng bị thương sâu nhất còn không phải là cô sao.

Có câu nói : giải quyết dứt khoát, thà đau một lần còn hơn đau mãi mãi —— “Vô Song em phải tin tưởng anh, sự thật không phải như báo chí viết.” Đông Bác Hải nóng nảy giải thích.

“Vậy anh trả lời tôi, người đàn ông kia có phải là anh hay không?” Vô Song hai mắt đẫm lệ nhìn anh, cô cho anh cơ hội lần này.

Đông Bác Hải cứng họng, người đàn ông kia đích thực là anh, anh không muốn lừa dối cô, có lẽ nói căn bản là không lừa được, anh nắm cánh tay của cô, trầm giọng nói: “Vô Song, chuyện này về sau anh sẽ giải thích với em, bác sĩ nói thai nhi hiện tại rất yếu, em không thể xúc động nữa, nghe lời hãy dưỡng thai thật tốt, chuyện không vui chúng ta hãy để nó sang một bên, sau này hãy nói ~” “Chúng ta không có sau này, Đông Bác Hải anh đừng để tôi cảm thấy anh không phải là đàn ông, đã dám làm thì phải dám chịu trách nhiệm, cái trách nhiệm ấy mà anh cũng không có, tôi thật sự xem thường anh.” Vô Song nói rất bình tĩnh, tâm tình không có nửa điểm xúc động, nhưng nước mắt không ngừng chảy.

.

.

.

.

.

Đông Bác Hải mấp máy môi, đau lòng giống như là bị máy trộn bê-tông quấy vậy, quấn lấy đau đớn, anh đưa mắt nhìn ánh mắt của cô dâng lên hơi nước lăn tăn, nắm cánh tay của cô thật chặt, “Anh thừa nhận thật sự ở bên ngoài anh có nuôi một tình nhân, nhưng Vô Song à, anh thật sự không có làm ra nửa điểm có lỗi với em.” Nuôi một tình nhân, cái này mà gọi là không có lỗi với cô.

Cô càng khóc càng dữ dội hơn, cõi lòng tan nát thành từng mảnh từng mảnh, gở chiếc nhẫn đeo ở trên ngón tay xuống, trả lại cho anh, “Từ nay về sau, hai chúng ta kết thúc rồi.” “Vô Song, anh cầu xin em tin tưởng anh có được hay không.” Đông Bác Hải hoảng sợ, rối loạn, và không biết nên làm thế nào đây ~~ “Tin tưởng anh?” Cô hít mũi một cái, rồi kéo cánh tay của anh xuống, hai mắt đẫm lệ nói: “Xin lỗi, tôi không làm được.” Đông Bác Hải lúc này mới thật sự lĩnh ngộ được, cái gì gọi là tự làm tự chịu.

.

.

.

.

.

“Vô Song, cho dù em không tin anh, cũng xin nể mặt con mà tha thứ cho anh một lần, được không?” Đông Bác Hải ôm lấy cô, anh chỉ một lòng muốn dùng con để giữ cô lại.

Vốn anh vẫn cho rằng, anh đối với cô chỉ là thích thôi, thích thân thể cô, thích thỉnh thoảng mình và cô tranh cãi, nhưng mà giờ khắc này khi cô muốn rời đi, thì anh mới phát hiện mình đối với cô là không nỡ bỏ cỡ nào, lúc này trái tim sẽ chua, sẽ khó chịu, sẽ đau mãi.

.

.

.

.

.

Đây chính là yêu đi —— “Đứa nhỏ này, tôi sẽ không cần” đứa bé này và nhóc con không giống nhau, giữ lại sẽ chỉ đau mà thôi.

“Em dám!” Đông Bác Hải buông cô ra, đứng dậy cặp mắt ửng hồng tức giận nhìn cô, đứa nhỏ này chính là kết tinh tình yêu của bọn họ, cô thế nhưng lại muốn phá hủy, không thể, anh tuyệt đối không cho phép.

“Tôi cái gì mà không dám, chẳng lẽ anh muốn đứa nhỏ sanh ra rồi bị người chỉ vào mắng là con hoang sao?” Vô Song lạnh lùng nhìn anh, anh không có làm qua người mẹ đơn thân nên không hiểu mồ côi cha đối với đứa nhỏ tạo thành áp lực ở trong lòng bao nhiêu, cô đã phải xin lỗi một đứa nhỏ rồi, cô không muốn có lỗi với đứa bé trong bụng này nữa.

“Ai dám nói con của Đông Bác Hải anh là con hoang?” Anh cất cao giọng, khuôn mặt anh tuấn đã giận đến mức vặn vẹo biến hình rồi.

“Anh sẽ không để cho em rời khỏi anh, càng sẽ không để cho em phá đứa bé này!” Bỏ xuống một câu, anh tức giận xoay người rời khỏi phòng, gặp An Sâm canh chừng ở ngoài cửa, anh giao phó, “Trông coi cô ấy cho tốt, xảy ra một chút sai lầm, tôi sẽ hỏi tội cô.” “Dạ, tổng giám đốc.” An Sâm gật đầu, đưa mắt nhìn bóng lưng giận dữ của anh rời đi, nặng nề thở dài một cái.

Cô đẩy cửa phòng ra, thấy Vô Song chôn ở trong chăn khóc thút thít, không nhịn được mà đi tới an ủi: “Vô Song tiểu thư, ngài có khỏe không.” Cô tuy là con gái, nhưng giọng nói lại có chút cứng rắn như người đàn ông.

“Không sao.” Ở trước mặt người khác, Vô Song lập tức lau sạch sẽ nước mắt ở trên mặt, nhưng lại không che giấu được đau đớn trong lòng.

“Vô Song tiểu thư, tôi đây chỉ là người đứng giữa nên thật sự không dễ nói chuyện, tôi nghĩ nói chuyện thay tổng giám đốc, thì ngài nhất định cảm thấy tôi đang giúp anh ta, nhưng mà Vô Song tiểu thư, An Sâm tôi có thể lấy nhân cách bảo đảm với cô, tổng giám đốc và cô gái kia thật sự không phải như cô đã nghĩ.” “Chính anh ấy cũng thừa nhận.” Ngay cả lừa gạt anh cũng không muốn lừa gạt cô mà hào phóng thừa nhận, cô có thể không đau lòng sao.

“Nếu như mà tôi nói với ngài, anh ta cho cô gái kia chỉ là một hư danh, ngài tin không?” Vô Song nhìn An Sâm, ánh mắt của cô ấy rất chân thành không giống như là nói dối, cô nên tin tưởng cô ấy không? “Vô Song, em đã tỉnh?” Kiều Lệ Vũ mang một đôi mắt kính gọng đen kéo valy hành lý đi tới, trên mặt là mặt mũi bầm dập.

Thấy thế Vô Song hỏi: “Lệ Vũ, anh phải đi về sao?” “Ừ, công ty xảy ra chút chuyện chờ anh trở về xử lý.” Nụ cười của anh thêm một chút sầu não, ủ rủ một chút rồi anh hỏi: “Em muốn đi theo anh không?” Chỉ cần cô nguyện ý, chân trời góc biển anh cũng nguyện ý mang cô đi.

.

.

.

.

.

Ánh mắt của Vô Song nhìn chằm chằm vào anh, vừa liếc nhìn An Sâm muốn nói lại thôi, rồi cúi đầu lắc lắc.

An Sâm muốn nói: Vô Song tiểu thư muốn đi theo Kiều tổng, tổng giám đốc nhất định sẽ không bỏ qua anh ta, cũng sẽ bắt cô trở về.

Nhưng Kiều Lệ Vũ không sợ, anh quan tâm chính là đáp án của Vô Song! Vô Song rối rắm một chút, rồi kéo ra một nụ cười nhàn nhạt, “Lệ Vũ, cám ơn hai ngày nay anh đã chăm sóc, lên đường bình an.” Cô vẫn là không muốn đi cùng với anh.

Mặc dù là đã sớm dự liệu được kết quả, nhưng tim vẫn là không bị khống chế mà khó chịu, anh cũng mạnh mẽ nở nụ cười, “Số điện thoại của anh vẫn không thay đổi, chờ ngày nào đó em thay đổi tâm ý, thì gọi cho anh.” “Cô ấy vĩnh viễn sẽ không đi theo anh ——” Tay của Đông Bác Hải giơ cháo lên, bộ dạng điên cuồng ngạo mạn đi tới nói, thật rắm thúi.

Kiều Lệ Vũ cười một tiếng, “Tôi nhìn không thấy.” “An Sâm, tôi mệt rồi, cô đi ra ngoài đi.” Sợ hai người đàn ông lại đánh nhau, Vô Song tức thì lên tiếng.

“Được, Vô Song tiểu thư ngài hãy nghỉ ngơi cho khỏe.” An Sâm liếc mắt nhìn hai người đàn ông, ánh mắt truyền lại tin tức thay Vô Song, muốn đánh thì đi ra ngoài đánh, đừng ảnh hưởng phụ nữ có thai nghỉ ngơi.

“Vô Song, hẹn gặp lại.” Kiều Lệ Vũ mỉm cười rồi cùng An Sâm rời đi.

Đông Bác Hải rất đắc ý mà ‘ xích ’ nở nụ cười, đó chính là nói trong lòng cô ấy vẫn còn yêu mình, anh đi tới để cháo xuống, vừa mới chuẩn bị mở miệng gọi cô dậy ăn, thì Vô Song nằm nghiêng thân thể qua, không để ý tới anh.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.