Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống: Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng

Chương 30: Chương 30: Cô ấy còn dám tới




"Đương nhiên là được rồi!"

"Vâng, vậy mai chúng ta gặp nhé, hôm nay con về trước đây!"

"Mai gặp!" Cố Bảo Bảo thả bé xuống, "Con về thế nào? Cô đưa con đi."

"Không cần ạ, chú Vượng đang đợi con!"

Nói rồi bé chỉ cái xe ở ven đường, "Tạm biệt cô!"

Hoan Hoan chạy chậm trên đường, chú Vượng người hầu Mục gia đã sớm mở cửa xe.

"Chú Vượng, con xong rồi!" Ngồi lên xe, bé hưng phấn tuyên bố.

Chú Vượng cười hòa ái: "Tiểu thiếu gia đã ra tay thì nào có chuyện không giải quyết được chứ!"

"Ai," Nói đến đây, Hoan Hoan thở dài, "Ba mỗi lần có bạn gái đều không giao du quá một tháng, lần này hi vọng con có thể giữ cô này lại."

Chú Vượng thương yêu sờ cái đầu nhỏ, "Tiểu thiếu gia, nhất định có thể!"

*************

Sáng ngày thứ hai

Cố Bảo Bảo vừa đi vào công ty liền cảm giác được rất nhiều ánh mắt khác thường.

Lúc mà cô vào thang máy, vốn mọi người còn đang nghị luận ầm ĩ lập tức yên tĩnh, song bên cạnh vẫn dùng ánh mắt nhìn qua cô.

Đều là do tờ báo kia!

Cô hít sâu, lấy hết dũng khí bước vào tầng làm việc của tổng giám đốc.

"Linda, hôm nay cô..." Ba thư kí cộng thêm chủ nhiệm thư kí đang thảo luận công việc, thấy cô đi vào, chủ nhiệm thư kí đang nói thiếu chút nữa cắn phải lưỡi của mình.

Cố Bảo Bảo lúng túng cười, đi lên trước: "Chào buổi sáng, tôi... Xin hỏi hôm nay tôi có việc gì cần làm không?"

Chủ nhiệm thư kí nhìn cô như nhìn quái vật, "Tôi trước hết phải đi xin ý kiến tổng giám đốc!" Nói rồi cô ấy lập tức đi ra gõ cửa vào phòng tổng giám đốc.

Bình tĩnh, bình tĩnh nào!

Cố Bảo Bảo ép mình cười, chào hỏi với mấy cô thư kí kia.

Mấy cô thư kí xinh đẹp gật đầu, sôi nổi tản đi.

Cố Bảo Bảo không thể làm gì khác hơn là đứng tại chỗ, trong đầu nhớ lại khuôn mặt nhỏ nhắn hoạt bát đáng yêu của Hoan Hoan mới có dũng khí để đợi.

"Cô nói gì?" Mục Tư Viễn đang xem tư liệu kinh ngạc ngẩng lên nhìn chủ nhiệm thư ký.

Chủ nhiệm thư ký buộc phải lập lại lần nữa, "Tôi tới xin ý kiến anh xem nên sắp xếp cho cô Cố công tác gì?"

Cô ấy còn tới làm? !

Trước đây Cố Bảo Bảo luôn lấy hắn buồn vui mà thay đổi, chẳng lẽ thật không quan tâm hắn sở tác sở vi sao?

"Tổng giám đốc, tổng giám đốc...?"

Chủ nhiệm thư ký thận trọng gọi hắn, "Có cần... Cho cô ấy tự vào xin chỉ thị không ạ?"

"Không cần," Trong lòng Mục Tư Viễn không hiểu sao phiền muộn, hắn khoát khoát tay, "Cô xem rồi sắp xếp đi!"

Cô xem rồi sắp xếp ư?

Chủ nhiệm thư ký sửng sốt, tấm ảnh hai người hôn nhau hôm qua mới đăng lên báo, hôm nay đã liền thất sủng rồi?

"Cô Cố, mời cô đi theo tôi!"

Ra khỏi phòng tổng giám đốc, cô dẫn Cố Bảo Bảo vào phòng của thư kí.

"Bây giờ chúng ta có ba thư kí, xử lí văn kiện, phiên dịch tiếng nước ngoài, sắp xếp lộ trình của tổng giám đốc đều có người phụ trách, còn tôi thì phụ trách chung toàn bộ cùng với những chuyện liên quan tới tổng giám đốc."

Cố Bảo Bảo gật đầu nhưng không hiểu lời cô ấy là ý gì.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.