Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống: Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng

Chương 32: Chương 32: Cô ơi, đổi cà phê thành nước trái cây có được không




Cố Bảo Bảo ngơ ngác nhìn bóng lưng hắn, thu lại ánh mắt đồng thời cũng thở phào.

Hắn không tìm cô gây phiền phức, cũng không phát hiện ra Nhạc Nhạc, vậy cô cứ yên ổn trong khoảng thời gian này đi, chỉ cần xong chuyện đã đáp ứng Hoan Hoan, cô có thể mang theo Nhạc Nhạc đi khỏi nơi đây.

"Mọi người bỏ mọi việc trong tay xuống đi, " Lúc này, chủ nhiệm đi ra, vỗ vỗ tay nhắc nhở mọi người chú ý: "Cuộc họp do thái tử gia chủ trì trước 10h30, mọi người mau chuẩn bị đi!"

Nghe vậy, các thư ký lập tức lu bù lên, Cố Bảo Bảo cũng cầm tư liệu theo các cô tới phòng họp.

"Cô Cố, cô đi lấy hai mươi ly cà phê đi!" Chủ nhiệm cầm lấy tư liệu trong tay cô, thúc giục: "Mau!"

Lấy cà phê... Không phải là công việc của nhân viên sao?

Cô không kịp nói ra nghi ngờ, chủ nhiệm đã vội vã đi rồi.

Cô đành phải đi lấy cà phê, đúng lúc thấy Linda đang suy nghĩ cà phê của Mục Tư Viễn nên pha thế nào, "Ai, tổng giám đốc muốn mấy thìa đường với mấy thìa sữa đây?"

Cô ấy cũng mới làm phiên dịch viên nên còn không rõ lắm khẩu vị của tổng giám đốc.

Cố Bảo Bảo đi tới bên cạnh, theo trí nhớ thốt lên: "Một thìa sữa, nửa thìa đường, anh ấy thích uống cà phê đắng..."

Linda sửng sốt, cô cũng sững sờ, trong lòng lập tức thấy đắng chát, cô rõ ràng thói quen của hắn còn hơn cả bản thân.

"Tôi chỉ thuận miệng thôi, cô chớ coi là thật." Cô vội bổ sung, xoay người đi pha cà phê.

Linda như có điều suy nghĩ nhìn cô, nhanh chóng cầm cà phê ra ngoài.

"Cô ơi!" Lúc đang pha cà phê, giọng nói trẻ con quen thuộc chợt vang lên, Cố Bảo Bảo nhìn lại, "Hoan Hoan!"

Cô tiến tới, ngồi xổm xuống trước mặt bé: "Hoan Hoan sao biết cô ở đây?"

Hôm nay Hoan Hoan mặc một bộ âu phục nhỏ, mái tóc được vuốt keo chải ra đằng sau, trông rất lanh lợi.

Cố Bảo Bảo nhìn mà trong lòng thấy rất vui.

Hoan Hoan nháy nháy cặp mắt thông minh: "Con đoán."

Bé qua phòng thư kí, cũng qua phòng họp đều không thấy, rất có thể là ở chỗ pha cà phê!

"Cô ơi," Chợt Hoan Hoan nắm cánh tay cô, lại gần tai cô nói nhỏ: "Cô dùng cốc cà phê cho con một ly nước trái cây được không ạ? Cà phê đắng lắm, con không muốn uống!"

Cố Bảo Bảo vừa yêu thương vừa buồn cười: "Không thích cà phê thì không cần uống, tại sao còn phải giả vờ?"

Hoan Hoan thở dài như người lớn, "Ba nói, nếu muốn thành người lớn thì phải trông như người lớn, không được coi mình là trẻ con. Nhưng mà,"

Đôi mắt trong veo nhìn cô, "Con cũng không thể để cô giúp con nói dối, hay là cô cứ cho con cà phê cũng được ạ!"

Nói rồi, bé huơ huơ tay với cô: "Cô ơi, con phải đi họp rồi, đợi lát nữa con tìm cô nhé được không ạ?"

Cố Bảo Bảo gật đầu, mắt hơi ướt, Mục Tư Viễn dạy bé rất tốt, còn cả... Trịnh Tâm Du, cô ấy chắc cũng mất không ít tâm tư với Hoan Hoan!

Quay lại tiếp tục pha cà phê, một bóng người cao lớn bỗng che phủ cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.