Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống: Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng

Chương 11: Chương 11: Lại có thể đụng phải cô ta




"Chị Cố!" Tiểu Lam hấp tấp chạy vào phòng làm việc, lại thấy Cố Bảo Bảo đột nhiên quay người lại lấy tay lau mặt.

"Sao vậy? Tiểu Lam?" Cô nhanh chóng quay người qua, mỉm cười.

Thé nhưng nước mắt trên khóe mắt vẫn còn rất rõ ràng.

Tiểu Lam ngồi xuống bên cạnh cô, thấp giọng nói: "Chị Cố, chị biết rồi à?"

Cố Bảo Bảo sửng sốt: "Biết cái gì?"

Tiểu Lam cũng sững sờ, thì ra cô ấy còn chưa biết, vậy vì sao lại khóc chứ?

"Biết cái gì vậy? Tiểu Lam?" Thấy bộ dạng hấp tấp chạy vào của cô ấy, nhất định là có chuyện gì gấp! Tim Cố Bảo Bảo như treo trên họng, "Tiểu Lam, em mau nói cho chị biết đi!"

Tiểu Lam xấu hổ nhìn cô, "Chị Cố, đều tại em không tốt, cho chị đi thay thế cái người nhân viên kia, tổng giám đốc nói..."

Cô cũng không tin được những lời mà vừa này thư kí tổng giám đốc nói với cô, nhưng mà, cô lại không thể không nói lại cho Cố Bảo Bảo.

"Tổng giám đốc nói không cho chị tiếp tục làm nữa."

Cái gì!

Cố Bảo Bảo hoảng sợ ngẩn ngơ, chỉ vì không cẩn thân hắt cà phê lên người hắn? Trước kia hắn không có võ đoán với hung ác khắc nghiệt như thế a!

Mấu chốt là mất đi công việc này, cô làm sao có cơ hội gặp Hoan Hoan nữa đây?!

"Chị Cố, em thật sự xin lỗi," Tiểu Lam ở bên tự trách, "Đều tại em không có rõ ràng tình huống, vốn cuộc họp hôm nay là tổng giám đốc với thái tử gia..."

"Em nói cái gì?" Cố Bảo Bảo kinh ngạc, "Thì ra hôm nay Hoan... Thái tử gia cũng tới?"

"Đúng vậy, " Tiểu Lam gật đầu, "Về sau em lại thay chị mang cà phê vào cho thái tử gia."

Cố Bảo Bảo hối hận không thôi, sau chuyện cốc cà phê ấy, vì sao, vì sao cô không tiếp tục làm công tác của nhân viên nữa chứ?

Vì sao cô lại nghĩ Tiểu Lam lầm, Hoan Hoan căn bản sẽ không tới chủ trì cuộc họp đây!

"Không được!" Cô đứng bật dậy, trong ánh mắt kinh ngạc của Tiểu Lam ra khỏi phòng.

"Chị Cố, chị đi đâu vậy?"

"Chị đi tìm tổng giám đốc," Cô cắn môi, "Chị không thể... không thể mất đi công việc này!" Nói rồi cô bước nhanh hơn.

Một mạch đi tới chỗ cầu thang máy, cô cảm thấy như tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, vừa nghĩ tới lại gặp hắn lần nữa, rồi nói chuyện, cô lại không phải là mình nữa.

Tay giữ áo, cô bước vào thang máy, ấn vào số 28.

"Đinh đông!" Thang máy chợt dừng lại ở tầng 21, đi vào là hai cô gái trẻ.

Nhưng một người trong đó lại không vào mà đứng nói với một cô gái khác: "Cô Trịnh, cô tới rồi, tổng giám đốc gặp cô, tâm tình mới tốt lên được!"

"Cô đừng nói vậy! Tôi đi lên lầu trước đây."

Giọng nói vô cùng quen thuộc, vĩnh viễn khó quên...

Cố Bảo Bảo không nhịn được ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn cô gái ấy, lại phát hiện cô ấy cũng nhìn mình, đôi mi thanh tú hiện lên sự nghi ngờ.

-- Tôi yêu cô ấy, tôi chỉ muốn có cô ấy, Cố Bảo Bảo, về sau cô đừng tới làm phiền tôi nữa --

-- Cả đời này tôi chỉ yêu một người duy nhất, tên cô ấy là Trịnh Tâm Du --

"Cô..."

Bỗng nhiên, giọng nữ quen thuộc kia cắt đứt hồi ức đau lòng của Cố Bảo Bảo, cô ngẩng lên, nghe người đó nói: "Cô à, chúng ta có quen nhau không?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.