Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống: Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng

Chương 24: Chương 24: Trong tình yêu luôn có những chuyện ngoài dự tính.




Cố Bảo Bảo có hơi băn khoăn nhìn sang Mục Tư Viễn, lại thấy hắn đang nói chuyện với mấy người khác.

Thân Văn Hạo nhún vai: "Nhảy một bản thôi chắc cũng không cần sự tán thành của bạn trai chứ hả!"

"Không," Cố Bảo Bảo khẩn trương lắc đầu, "Em chỉ... Làm việc cho anh ta, dù sao vẫn phải chú ý tới ông chủ..."

Cô không nói nữa khi chợt nhìn vào dôi mắt hiểu rõ của Thân Văn Hạo.

Đúng vậy, cô việc gì phải chối bỏ, tình cảm của cô với Mục Tư Viễn, người qua đường đều biết.

Cô chỉ là, chỉ là tự nói với mình thôi: "Em... Em đã sớm kết thúc với anh ta rồi."

Hoặc có lẽ là chưa bao giờ bắt đầu.

Thân Văn Hạo kéo tay cô, thuận thế ôm lấy eo cô ra sàn nhảy: "Đã như vậy thì để mình vui vẻ một chút đi!"

Nói rồi hắn chợt nâng cao tay cô lên, tay kia khoác lên eo cô, cô liền bị đẩy ra ngoài, theo động tác hắn cùng điệu nhạc xoay tròn mấy vòng.

Cố Bảo Bảo đã lâu chưa nhảy như thế, giày cao gót cứ như bị trật trẹo, cô tưởng là mình sẽ đứng không vững nhưng lại rơi vào lòng hắn.

"Bảo Bảo," Trên khuôn mặt tuấn tú hiện lên sự ấm áp vui vẻ: "Vũ kỹ của em còn không bằng cả hồi cấp hai nữa! Tới đây nào, tìm Cố Bảo Bảo trước kia về!"

Tim cô run lên.

Đã bao lâu rồi không có ai nói như thế với cô? Đã bao lâu rồi tâm tình của cô không nhẹ nhõm như lúc này?

"Được thôi! Anh xem đây." Nụ cười cô phát ra từ nội tâm, rốt cuộc không băng khoăn gì nữa, theo sát bước nhảy của hắn.

Khoảng thời gian cho một điệu nhảy để cô tìm về một chút, chút xíu thôi bản thân mình đi.

*********

Mục Tư Viễn lạnh lùng nhìn từng đôi nam nữ đang phối hợp với nhau trong sàn nhảy, đôi mắt thâm thúy không ngừng lóe lên, không thể đoán được hắn đang nghĩ gì.

"Thân Văn Hạo!" Bất chợt, Mục Sơ Hàn chạy đến bên cạnh hắn, nhìn sàn nhảy hung hăng giậm chân.

Mục Tư Viễn liếc cô em gái: "Anh ta đi với em?"

Khóe mắt Mục Sơ Hàn thoáng qua chút ngượng ngùng, tiếp theo cả giận nói: "Anh ấy tới cùng em, em tìm anh ấy nửa buổi, anh ấy lại đang khiêu vũ với Cố Bảo Bảo!"

Cô nắm tóc, thấp giọng kêu rên: "Chẳng lẽ Cố Bảo Bảo lại vừa ý anh ấy sao hả!"

Mục Tư Viễn nhíu mày, lại nghe cô nói tiếp: "Anh, người kia là một trong mười người Hoa kiệt xuất nhất ở Pháp, bối cảnh không hề kém chút nào so với anh đâu, Cố Bảo Bảo nhất định là thấy..."

Còn chưa nói xong đã thấy bóng anh trai đi vào sàn nhảy. Cô sững sờ, cũng vội vàng đuổi theo.

*********

Cố Bảo Bảo không biết mình bị đổi bạn nhảy khi nào, khi cô ngẩng đầu lên, hào hứng hỏi: "Thân Văn Hạo, thế nào!"

Lại không nhận được câu trả lời.

Cô kỳ quái nhìn kỹ lại, hận không thể cắt đứt lưỡi mình, người đang nhảy với cô sao thế nào lại biến thành... Hắn? !

Thân Văn Hạo đâu rồi?

Cô quay đầu tìm kiếm, bàn tay hắn lại giữ chặt mặt cô, "Cố Bảo Bảo, cô quên hôm nay cô chính là bạn nhảy của tôi đó!"

"Tôi..."

Chưa kịp phát âm hoàn chỉnh, hắn bỗng cúi xuống cướp lấy đôi môi cô thật đau...

Suy nghĩ của Cố Bảo Bảo trở nên trống rỗng, cô không cảm giác được nụ hôn của hắn, cô chỉ cảm thấy từng ánh đèn huỳnh quang đâm vào mắt làm đau cô...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.