Cực Phẩm Ác Nam

Chương 2: Chương 2




Vì Lạc Hoằng Viễn kiên quyết, rốt cuộc đã thuyết phục Tống Thanh Linh rời khỏi phòng trọ, chuyển về Lạc Viên. Chẳng qua nàng kiên trì dùng thời gian nghỉ học đi làm, cố tự mình đóng học phí cùng các loại phí sinh hoạt khác. Nàng nhất định không chịu dùng tiền của Lạc Hoằng Viễn.

” Cha nuôi, thân thể cha không tốt, đừng cố sức như vậy! Hôm nay là cuối tuần nha, nhàn hạ một chút, không cần đi làm, được không? Bác sỹ Trương dặn dò cha phải nghỉ ngơi nhiều, không thể lao lực quá mức. Cha không nghe khuyên bảo, vạn nhất trái tim knông chịu được, tái phát bệnh làm sao bây giờ?” Tống Thanh Linh vội vàng dẫn Lạc Hoằng Viễn ngôì lên ghế sô pha, cực lực khuyên nhủ.

Vừa mới giao báo xong, nàng trở lại Lạc Viên, liền thấy Lạc Hoằng Viễn một thân tây trang phục chuẩn bị đi làm, không khỏi cảm thấy đau buồn.

“Sự nghiệp quan trọng hơn sức khỏe sao?” Cha nuôi mới từ bệnh viện trở về, khí sắc rất tốt. Nhưng mỗi ngày trôi qua, cha nuôi chẳng những ăn ít đi, ngủ cũng không nhiều. Hơn nữa nhìn thấy cha hiện tại tái nhợt, càng làm cho nàng đau.

” Không đâu, cha đâu có yếu ớt như vậy! Hơn nữa gần đây công ty có dự án lớn đang tiến hành, cả núi lớn công văn cần cha phê duyệt. Nếu cha không đi làm,cấp dưới cũng không thể làm việc! Cứ như vậy, sao cha có thể an tâm nghỉ ngơi? Cha biết số mình là vất vả như vậy, không có phúc” Hoằng Viễn không nghĩ nghỉ ngơi một chút, nhưng công việc càng chất đống, dù thế nào cũng không xong! Lại cũng không có người có thể đảm đương được, hắn đành phải gắng gượng vậy. Lạc Hoằng Viễn ảm đạm nghĩ.

” Cha nuôi……”

Hai cha con đang tranh chấp thì quản gia Uy bá đột nhiên bật thốt lên:” Nếu thiếu gia còn thì thật tốt…..”

Lạc Hoằng Viễn ngã vào sô pha, cả người suy sụp khiến ông càng già nua.

Uy bá thầm mắng chính mình thật sự là hồ đồi:” Ta còn có việc, phải đi trước.” Lập tức ly khai.

Hai người đều có biểu hiện kỳ quái làm Tống Thanh Linh cảm thấy khó hiểu, kỳ lạ nhất là—” Cha nuôi, một khi cha đã có con trai, sao không tìm về để giúp cha nha! Cha cần nhất là lo cho sức khỏe của mình. Cha nên nói rõ sức khỏe không tốt, tin chắc anh sẽ giúp thôi, cần gì phải vất vả như vậy?”

” Cha là một lão nhân cô độc, con gái ah. Cũng chỉ trách cha thôi. Mười năm trước…..” Lạc Hoằng Viễn thở dài, thần sắc ảm đạm, kể lại câu chuyện đuổi Lạc Mộ Thiên cho Thanh Linh.

” Hóa ra là như thế này a……” Có một đứa con phong lưu lại, vô trách nhiệm như vậy, khó trách cha nuôi tức giận đến độ đuổi khỏi nhà! Tống Thanh Linh đột nhiên nghĩ đến,” Nhưng cha nuôi, vì sao con không nhìn thấy mẹ nuôi cùng…… Cha nuôi, cha làm sao vậy?” Khuôn mặt Lạc Hoằng Viễn trắng bệch khi Thanh Linh nói đến vấn đề này. Nàng vội vã bảo người bưng trà nóng.

” Đừng nói đến con tiện nữ kia, cô ta căn bản không xứng làm mẹ nuôi con!” Lạc Hoằng Viễn cắn răng nghiến răng đau mắng cái kia bị hắn trảo gian tại giường kế thất.” Nếu không vì vô sỉ tiện nhân kia gây sóng gió, cha cũng sẽ không cùng hồn tiểu tử xảy ra xung đột!”

Lạc Hoằng Viễn giận dữ, nghĩ đến mười năm trước kia một màn—

Tại phòng ngủ Lạc Viên, hai thân thể trần trụ trụi, triền miên trên giường…..

Thanh niên da hơi ngăm đen, ngồi trên thân thể nữ tử, ra sức luật động.

Hai chân nữ tử ghì chặt hông nam tử, đôi môi không ngừng rên rỉ. Âm thanh hoan ái cùng tiếng thở gấp vang khắp phòng:” Nga…… Nhanh, nhanh thêm một chút…… A……”

” Phu nhân……” Hai tay nam tử ra sức xoa nắn ngực Tỷ Liên. Hạ thân ra sức trìu sáp, tốc độ càng lúc càng mau……

” Nga…… Thật tốt quá,…… Dùng sức……” Tả Liên như điên, tiếng kêu cuồng dâm.

Đột ngột đi làm sớm trở về, Lạc Hoằng Viễn thật như bị sét đánh, hai chân bủn rủn không thể động đậy. Chỉ vài phút mà như qua mấy thế kỷ……

Nam tử chợt rời khỏi thân thể Tỷ Liên thân thể, lại bị nàng (Nguyệt muốn để là mụ quá) ôm lấy ” Phu nhân, ta không sử dụng……” Vừa rồi quá mau, hắn quên dùng bao cao su.

” Em biết, em cố ý không cho anh dùng…..” (Nguyệt: Ta thật muốn phun, tởm quá) Tỷ Liên xoay người, ngồi trên người nam tử. Người nàng đổ đầy mồ hôi.

” Vì sao? Em có thể mang thai!” Nam tử bị dọa, thiếu chút nữa hét lên, ngọn lửa dục vọng lui đi không ít.

Hắn là con trai của lão Trần, lái xe ở Lạc Viên. Từ trước đến nay, mỗi khi cùng phu nhân vụng trộm thâu hoan đều làm ở ngoài, có khi là ở một góc hoa viên ít người lui tới, chí ít là ở trên ô tô, hay khách sạn.

Mấy ngày nay lão gia xuất ngoại, vợ chồng quản gia Uy bá lại xin nghỉ phép, phu nhân lôi kéo hắn vào phòng ngủ. Nàng nói muốn cho hắn nếm thử cảm giác làm chủ nhân. Nhưng hắn thật lo lắng, vạn nhất bị phát hiện……

” Vô dụng!” Tỷ Liên trừng mắt nhìn hắn, di chuyển thân mình. Quả không hổ danh “Tửu quốc danh hoa”, nàng cúi mặt, ghé sát nam căn, há miệng ngậm. Lưỡi dây dưa, bừa bãi liếm.

Không bao giờ nàng làm việc này với Lạc Hoằng Viễn. Trước mặt ông, nàng là một người vợ dịu dàng, lúc rảnh thì học cắm hoa, nội trợ. Thật sự, lúc trước nàng là ‘gái bao’ cao cấp. Còn được mệnh danh là ‘Tửu quốc danh hoa’.

Nam tử rên rỉ, nam tính cứng trướng lên. Hắn lập tức cử động thân mình, bắt đầu luật động……(Nguyệt: Ta thật muốn bỏ quách phần này quá ah )

” Lão nhân đó cũng đã lớn tuổi rồi, em cũng phải tự lo lấy thân thôi. Nhân tuổi còn trẻ, em phải sinh một đứa con kế thừa sự nghiệp ông ta. Không lẽ chắp tay dâng toàn bộ vinh hoa phú quý cho Lạc Mộ Thiên a? Đừng ngốc! Lạc Mộ Thiên đối với em vốn không có gì tốt. Hơn nữa, lúc trước em lập mưu kế hãm hại, hắn đối em hận thấu xương. Đợi cho hắn trở về kế thừa sự nghiệp, không ném em ra ngoài cửa mới là lạ.”

” Thiếu gia không phải đã bị lão gia đuổi? Hơn nữa Như Hồng tiểu thư không phải là có mang thai cốt nhục của thiếu gia sao?” Hai tay nam tử vươn lên xoa nắn bộ ngực đang nhảy lên theo tiết tấu, một bên hưởng thụ ‘phục vụ cao cấp’ của Tỷ Liên.

Không biết lão gia tìm phu nhân ở đâu, kỹ thuật giường chiếu quá xuất sắc! Nếu hắn là lão gia, lại như vưu vật (*) không hưởng phúc, cả ngày vì sự nghiệp việc! Khó trách phu nhân phải thâu tinh! (Ở đây có thể hiểu là mụ này đi xin……)

” Bị đuổi đi ra ngoài chỉ là tạm thời, lão nhân đó chỉ có Lạc Mộ Thiên là con trai. Sự nghiệp Lạc gia không truyền cho hắn thì truyền cho ai? Cho nên cái thai của Như Hồng, em đã sớm phá. Nói đến Như Hồng em lại thấy giận. Mỗi ngày giao du với một đống người, mà ‘Ăn vụng không biết chùi mép’, làm cho Lạc Mộ Thiên chán ghét. Bất luận câu dẫn như thế nào, hắn không chịu lại gần nàng.

“Lần trước Như Hồng không biết có mang con của ai, em vốn định dùng nó lừa lão nhân, bức Lạc Mộ Thiên cưới Như Hồng. Đợi hôn sự đã thành, bắtNhư Hồng đi phá thai, tránh ‘Đếm dài lắm mộng’. Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ cần hai đứa kết hôn, chẳng lẽ không thể có con sao? Nào biết Lạc Mộ Thiên cá tính ương ngạnh như vậy, thà bị đuổi khỏi nhà cũng không muốn lấy Như Hồng. Đều là tại lão nhân, bảo hắn không cần nói ra chuyện Như Hồng có mang. Hắn lại không giữ được miệng. Ai, lão nhân vừa lỡ miệng, em đã biết mọi chuyện thế là xong rồi. Có nam nhân nào nguyện ý nuôi hộ con người ta chứ!?”

Người không nên xuất hiện vào lúc này, đột nhiên mở miệng nói chuyện:

” Tốt lắm, các ngươi cũng biết nam nhân đều không muốn có con riêng!”

” Hoằng Viễn!?”

” Lão gia!?”

Tiếng thét kinh ngạc vang lên, tất cả là hỗn loạn……

Lạc Hoằng Viễn ngượng ngùng kể lại mọi chuyện. Nói Tỷ Liên vì tham phú quý, mới đưa cái thai hoang của Tỷ Như Hồng đổ lên đầu hỗn tiểu tử kia. Từ khi ông biết được bộ mặt thật của hai tiện nữ nhân tà ác ấy, ông liền ly hôn Tỷ Liên, đem cô cháu hai người trục xuất Lạc gia. (Nguyệt: Nên là Một cước đá hai mẹ bay khỏi cửa mới đúng)

Ông lại thở dài:” Đến lúc cha bắt đầu phái người tìm Mộ Thiên thì không biết hắn chạy đến nơi nào rồi. Trải qua nhiều năm điều tra, cha cuối cùng cũng tìm được. Mộ Thiên thật không sai, tự bản thân mình cũng làm nên nghiệp lớn. Hiện tại cũng có danh tiếng. Sự ngniệp so với người cha này chỉ có hơn chứ không kém.” Nói xong, gương mặt ông thoáng hiện vẻ tươi cười.

Con trai của Lạc Hoằng Viễn quả nhiên bất phàm, từ bàn tay trắng có thể tạo dựng sự nghiệp to lớn như vậy!

Chẳng qua, thành tựu càng cao, khổ cực tự nhiên cũng càng nhiều. Nghĩ đến những lời đã nói với đứa con trước khi đi, gương mặt già nua lập tức trở nên ảm đạm: ” Ta còn nhớ rõ buổi tối hôm đó, nỗi giận dữ của nó…… Ai! Mười năm, Mộ Thiên vẫn là không chịu trở về, hắn nhất định còn rất hận cha đi!” Đêm đó…… Ông thật sự hối hận rồi.

Tống Thanh Linh không biết nên nói cái gì, nhưng nhìn thấy cha nuôi ảm đạm, đành an ủi, nói:” Sẽ không đâu. Tình phụ tử thân tình là thiên tính, không phải cứ mở miệng muốn cắt đứt là có thể xoá bỏ. Càng huống chi đó anh ấy phong lưu phóng đãng thật sự, mới có thể cho cha hiểu lầm sâu sắc như vậy. Tất cả không thể đổ lôĩ cho cha! Lúc trước vì quá giận nên cha mới lỡ lời muốn đoạn tuyệt tình phụ tử, cũng không là thật tâm. Anh ấy nên là người hiểu rõ nhất mới đúng. Thủy chung đều là con cháu Lạc gia (Ý tỷ ấy là cả hai đều chung một dòng máu), ân tình cha con nhiều năm cảm sao dễ dàng xoá bỏ!? Cuối cùng anh ấy cũng phải kế thừa Lạc gia hết. Mọi chuyện cũng xảy ra lâu rồi, hết thảy mọi phẫn nộ bất mãn cũng nên bỏ qua.”

Nàng tiếp lời:” Hiện tại tuổi tác cha đã cao, thân thể lại không tốt, nên gọi anh trở về chủ trì sự nghiệp Lạc gia là tất yếu.”

” Chính là… Lúc trước chính cha muốn cắt đứt, hiện tại…… Ai, ta thật sự không muốn mang gương mặt già nua đi cầu hắn trở về.”

” Cha nuôi, sao lại ‘cầu! Cha không phải nói hiện tại sự nghiệp của anh rất phát đạt sao? Có thể từ bàn tay trắng tạo dựng nghiệp lớn như vậy, chắc chắn là người có trí tuệ. Anh đến giờ còn không có trở về, nhất định là vì không biết cha đã rõ chân tướng mọi chuyện, sợ cha vẫn còn giận. Không bằng cha chủ động liên lạc, anh mới có cớ để quay về a!”

” Cha không cần!” Lạc Hoằng Viễn tức giận, bất bình nói:” Hắn chính là con ta vậy mà đã bỏ nhà đi đến 10 năm. Đã vậy còn chẳng gọi điện về một lần, đến một câu hỏi thăm cũng không! Buồn cười chết, còn muốn ta cúi đầu diêu vĩ khất liên (?)? Cha không làm được!!”

Lạc Hoằng Viễn quả quyết cự tuyệt, lập tức ngồi dậy, đu về phía thư phòng.

Miệng Tống Thanh Linh mở lớn, hết nửa ngày mới thu lại.

Tính cha nuôi cường ngạnh lại ưa sỹ diện, khiến cha chủ động hạ mình đi xin, chắc chắn là không thể. Nhưng nàng không thể trơ mắt nhìn cha càng ngày cáng yếu đi!

Tập đoàn ‘Hào Kinh’ có thể nói là kỳ tích trong thương giới. Mọi người chỉ biết từ ở ba năm trước đây, nó là chi nhánh từ Mĩ Quốc chuyển tiến Đài Loan. Ngay khi tiến vào thương giới Đài Loan, nó lập tức nổi lên, cùng các công ty khác ký kết nhiều hiệp ước. Tuy là một công ty mới, nhưng nó có thể sánh được với hàng loạt các doanh nghiệp có tiếng khác. Tất cả điều này đều khiến cho Hào Kinh có thể đảm nhận nhiều hạng mục lớn.

Chẳng qua, cho dù là vì bất kỳ nguyên nhân hay tốc độ phát triển nào, thậm chí cả việc ở nước Mỹ thành lập, đều rất thần kỳ.

Nghe nói Tổng tài Hào Kinh-Lạc Mộ Thiên khi vừa mới bắt đầu thành lập công ty đã phát sinh nhiều nguy cơ, trải qua chỉnh đốn khiến giá cả tăng mạnh. Ánh mắt chuẩn xá, tốc độ mau, có thể dùng ba chữ ‘Mau-Chuẩn-Ngoan’ để hình dung về vị Tổng tài này. Chính điều đó đã giúp hắn trong thời gian ngắn đã có một số lượng tài sản lớn mà người khác phải mất cả đời mới làm được. Chẳng qua, cũng có người nói hắn phát đạt như vậy là nhờ vận may… Tóm lại, mấy việc này vốn không quan trọng, trọng điểm là từ khi hắn mua được một công ty máy tính.

Từ khi mua nó, hắn bắt đầu tham gia vào ngành công nghệ thông tin, đổi tên thành ‘Hào Kinh khoa kĩ’, dùng ‘Hào Kinh khoa kĩ’ làm gốc, sau đó mới mở rộng phát triển nghiệp vụ, đưa ra nhiều sách lược kinh doanh mới. Sau Hào Kinh khoa kỹ, hắn tiến đến thành lập Hào Kinh hàng không, hàng Hào Kinh khách sạn, đóng tàu,… Qua niều năm công ty dần trở nên lớn mạnh hơn, từng bước ổn định. Từ đó hắn chân chính trở thành một vị Tổng tài Hào Kinh đầy tài năng, phong độ.

Mà tại một buổi sáng đẹp trời taị Đài Bắc, ngay dưới công ty ‘Hào Kinh khoa kĩ’: “Úc nga……” Tống Thanh Linh ngẩng đầu nhìn. Ánh mắt càng hướng lên cao một tầng lầu, miệng nàng càng có chiều hướng mở rộng. từng vạt nắng phản chiếu lại làm nàng nhíu my. Nàng cúi đầu, nhắm mắt lại, cho đến khi mắt dần thích ứng.

” Khó trách cha nuôi không dám đến nhận con!” Nàng buồn buồn, thở dài.

Nếu anh nuôi đang phát đạt như vậy, giờ cha nuôi đến nhận thân sẽ không hay.

Coi cả toà nhà khí thế hùng vĩ như vậy, mà chỉ một thời gian, Lạc Mộ Thiên đã là chủ nhân, một vị đại Tổng tài. Có được thành tựu lớn như vậy, ngoài vận khí tốt, tài hoa xuất chúng hơn hẳn người thường thì phải có một ý chí kiên cường!

Không phải anh đã nói phải thành đạt hơn cả cha nuôi sao?

Nàng lập tức hiểu rằng, để thuyết phục anh nuôi về nhà, tuyệt đối không phải một việc dễ dàng.

Chính là……. Nhớ đến hình ảnh cha nuôi thê lương, thở dài sống qua ngày, thân thể càng lúc càng suy nhược, nàng liền ngẩng cao đầu. Bây giờ chính là lúc nàng có thể báo đáp công ân cha nuôi, khổ sở cũng phải nhẫn nhục, không đạt mục đích tuyệt không bỏ cuộc!

Hai tay nàng nắm chặt thành quyền, trong lòng cầu nguyện: ‘Cố lên, cố lên, cố lên!’

” Tiểu thư, xin hỏi Tổng tài quý công ti có ở hay không?” Tống Thanh Linh thân thiện hỏi một vị tiểu thư tổng cơ (Nhân viên trực điện thoại ?) tại đại sảnh.

” Xin hỏi tiểu thư là……” Một nhân viên đang nghe điện thoại, ngẩng đầu nhìn nàng, nở nụ cười thân thiết……

Nhìn quần áo Thanh Linh có vẻ giản đơn, nàng cũng không có ý khinh thị, mà cô gái này hình như là sinh viên, đã vậy cô gái lại tìm Long đầu Lão đại (Có thể hiểu là Tổng tài đi).

” Tôi gọi là Tống Thanh Linh, tôi có việc muốn gặp Tổng tài, phiền cô có thể thông báo một tiếng, được chứ?” Tống Thanh Linh cố giữ bình tĩnh, dùng hết sức nở một nụ cười. Nàng luôn biết mình cười quả thật rất có năng lực thu phục lòng người. Viện trưởng từng nói, mỗi lần nhìn thấy nàng cười, tinh thần thật thoải mái, mọi phiền não dường như tiêu thất. Thậm chí, rất nhiều bằng hữu của nàng đều phải công nhận.

” Ách…… A……” Tiểu thư tổng cơ suýt thốt ra từ ‘Được’, thật may lập tức dừng lại: “Thực xin lỗi, tiểu thư, muốn gặp Tổng tài đều phải có hẹn trước mới được. Tiểu thư cô có hẹn sao?”

” Phải thông báo trước sao?” Tống Thanh Linh ngạc nhiên hỏi, nàng không nghĩ để gặp một người là phiền toái như vậy, chẳng qua…… Đây là điều thực bình thường với những người đứng đầu cả một tập đoàn lớn, mỗi ngày đều bù đầu làm việc! ” Tôi đã từng gửi thư cho Tổng tài, có thể hay không xem như đã có hẹn trước?”

Tiểu thư tổng cơ xinh đẹp lắc đầu.

Ai, hôm nay là thật vất vả lắm mới có dũng khí đến da! Tống Thanh Linh thở dài, nhưng lập tức lấy lại tinh thần. ‘Không thể nhụt chí, Tống Thanh Linh, vì cha nuôi!’

Tống Thanh Linh lại nở nụ cười,” Tiểu thư, tôi muốn gặp Tổng tài, tiểu thư có thể giúp tôi sắp xếp được hay không? Tôi thực có chuyện rất quan trọng yếu muốn gặp Tổng tài.”

” Người sắp xếp lịch hẹn ước là trách nhiệm của thư ký Tổng tài, tôi không……” Tiểu thư tổng cơ thấy khuôn mặt cười bỗng hiện một tầng mây đen, đột ngột cảm thấy thông cảm. Nàng nghĩ mình cùng Vương thư kí có vài phần giao tình, nàng nhanh chóng quyết định, nói:” Đợi đã, để tôi hỏi thư kí Tổng tài xem, nếu tổng tài có rảnh, có lẽ……” Nhìn thấy đến đôi mắt Thanh Linh bỗng sáng ngời, tiểu thư tổng cơlập tức cảnh cáo nói:” Nhưng đừng cao hứng quá sớm, tôi chỉ có thể hết sức giúp cô hỏi thăm mà thôi. Tổng tài bề bộn nhiều việc……”

” Tôi biết, cô chịu giúp tôi, tôi đã ngàn vạn lần cảm tạ, mặc kệ có thể hay không thành công, tôi đều hết sức cảm tạ!” Tống Thanh Linh thành tâm nói.

Trên thực tế, khi cùng vị tiểu thư này nói chuyện vài phút, Thanh Linh đã nhìn thấy năm nữ nhân viên khác đang tiếp rất nhiều cú điện, làm việc. Thế mà vị tiểu thư trước mặt nàng chẳng những không đuổi khéo nàng, mà đối nàng vô cùng thân thiện. Nàng quả thật cảm kích, trong lòng càng hiểuđược Lạc Mộ Thiên thật bận rộn. Nếu Lạc Mộ Thiên đồng ý gặp nàng, nàng tốt nhất nên nói thẳng, càng đơn giản càng tốt, đỡ phải mới nói một nửa đã bị đuổi ra.

Tiểu thư tổng cơ gật đầu, cầm lấy điện thoại bấm đường dây nội tuyến lên tầng trên.

Tống Thanh Linh thực khẩn trương, giương mắt xem nàng, được một thời gian ngắn, tiểu thư tổng cơ nháy mắt với Thanh Linh. Tay thủ thế làm Tống Thanh Linh thiếu chút nữa cao hứng quá mà nhảy dựng lên.

” Có thể, Vương thư kí nói…… Nga, Vương thư kí là tổng tài thư kí, nói tổng tài hiện tại có vài phút rảnh rỗi. Tâm tính Tổng tài cũng khá tốt, có thể gặp được.” Tiểu thư tổng cơ gác máy, chỉ đường cho Thanh Linh ” Tiểu thư có thể sử dụng thang máy bên trái.”

” Cám ơn tiểu thư, thực cám ơn cô!” Tống Thanh Linh hưng phấn, trực đi đến thang máy.

Thư kí tổng tài Vương Thế Lô gõ cửa văn phòng, rồi lập tức mở cửa đi vào.

” Chuyện gì?” Lạc Mộ Thiên xoay người đối mặt với vị nam thư ký công tác hiệu suất bậc nhất, áo khoác ngoài vắt trên ghế sau lưng, ống tay áo bị vén đến hơn nửa, khí định thần nhàn thưởng thức một ly cà phê đứng phía trước cửa sổ, quan sát toàn cảnh Đài Bắc.

Mộ Thiên vừa ký được một bản hợp đồng trị giá hơn mười triệu, tâm tình tốt, quyết định xem một ít văn kiện, công việc ưu nhàn một chút.

Lạc Mộ Thiên đã ngoài ba mươi tuổi, thân hình cao lớn rắn chắc, tỷ lệ cân xứng, ngũ quan tuấn mỹ mê hoặc vô số nữ nhân, tỏa ra khí chất của bậc quý tộc. Đôi mắt lạnh lùng lại vô tình, thâm thúy như có thể nhìn thấu lòng người, làm cho người ta không dám đối mặt. Cho dù là đại nam nhân, nhìn thấy đôi mắt lạnh, không khỏi mồ hôi ròng ròng, tâm hư khiếp đảm.

” Bên ngoài có vị tiểu thư Tống Thanh Linh muốn gặp ngài……” Thấy mi Lạc Mộ Thiên khẻ nhếch, Vương Thế Lô vội giải thích:” Nàng từng viết vài phong thư, tự xưng là nghĩa nữ của phụ thân Lạc Hoằng Viễn.”

Tống Thanh Linh đã từng viết quá ba phong thư gửi Lạc Mộ Thiên, nói rõ Lạc Hoằng Viễn biết năm đó là hiểu lầm Mộ Thiên, hiện tại thân thể không được, phải gọi hắn về nhà trọng tụ thiên luân.

Vương Thế Lô cũng vì đã xem qua thư, mới biết được hoá ra Tổng tài đại nhân còn có phụ thân.

Hắn nhắc tới, Lạc Mộ Thiên mới nhớ đến, chẳng qua……” Ta không có đáp ứng muốn gặp hắn!” Khuôn mặt tuấn tú hơi trầm xuống, uy nghi bức nhân.

Trong lòng Vương Thế Lô run sợ, đã bảy năm làm thư ký Tổng tài, đối mặt Lạc Mộ Thiên sắc bén khí thế, hắn vẫn không thể không sợ hãi .” Đối phương khổ khổ ai cầu, rất khó cự tuyệt, ân…… Cho nên…… Ân……” Tâm tư rối loạn khiến hắn càng nói không nên lời.

Xong đời, Tổng tài đã bắt đầu biến sắc mặt. Thiên a, ta để làm chi đáp ứng vị tiểu tổng cơ nhuyễn tâm kia chứ? Cho dù muốn đeo đuổi nàng, cũng phải còn sống mới được!

Vương Thế Lô trong lòng ai thán.

” Ta nghĩ là vị tiểu tổng cơ âu yếm khổ khổ ai cầu, cho nên nam tính hư vinh nhất thời cao hứng, khiến ngươi vứt hết cả lý trí. Có khi đây mới là chân chính lý do ‘rất khó cự tuyệt’ đi!” Lạc Mộ Thiên hừ nhẹ một tiếng, không tức giận nói:” Này trên thế giới chính là vì có loại bổn nam nhân không có đại não bổn mới có thể bị nữ nhân ngoạn! Được rồi, dù sao hiện tại ta rảnh, miễn cưỡng xem nàng định làm cái gì, giải trí cũng tốt. Mau kêu nữ nhân kia tiến đến!”

” Là!” Vương Thế Lô bị mắng, thiếu chút nữa xấu hổ không dậy nổi, nghe vậy như được ban ân đại xá, chạy nhanh rời khỏi văn phòng, cũng không kịp lau mồ hôi.

Được thư ký Tổng tài dẫn đến văn phòng thư, Tống Thanh Linh nhìn tới lui,bộ dạng cẩn thận, không bỏ sót thứ gì.

Nhìn nàng chăm chú quan sát, Lạc Mộ Thiên không khỏi nghĩ thấy buồn cười, liếc mắt quan sát nàng. Đầu tóc chẳng nữ tính chút nào, người mặc áo sơmi rộng thùng thình, dáng người chẳng ra nam chẳng ra nữ, tay chân gầy teo. Ngoài trừ cặp mắt vô cùng linh động, nàng có điểm nào giống nữ nhân? Mệt hắn còn tưởng nàng xinh đẹp ra sao! Sách, giữa thanh thiên bạch nhật cắn nàng một ngụm còn thấy ghê…..

” Làm gì quỷ gì? Tưởng làm tặc sao chứ?” Hắn đột ngột mở miệng, khí thế khí bức nhân, đến trước mặt, lạnh lùng giương mắt nhìn nàng.

” Oa–” Nàng hoảng sợ, lùi lại vài bước. Mắt liếc nhìn, nhất htowfi kinh ngạc. Khuôn mặt tuấn dật tuyệt luân, hơi thở nam tính dương cương khiến đôi mắt nàng không thể di dời, miệng cũng không thể nói một lời. Bốn mắt nhìn nhau, nàng không thốt nên lời, đầu không còn khả năng suy nghĩ điều gì. Trên đời sao có một đôi mắt như vậy?

Đôi mắt thâm thúy, sâu thẳm khiến người ta mê đắm. Nhưng ẩn chứa nỗi nguy hiểm khôn cùng, làm người ta không rét mà run.

Nàng trừng mắt nhìn hắn, cũng không biết thời gian đã trôi qua bao lâu—

” Xuẩn nữ nhân, muốn ngẩn người thời tới nơi khác, đừng ở trong này, chướng mắt. ” Hắn không kiên nhẫn mắng, mắt lạnh bắn ra hàng vạn đạo hàn băng.

Tống Thanh Linh chấn động, lập tức hồi thần, khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời đỏ lên. Ngu ngốc! Mình đến để nói chuyện. Mê gái! CDws như chưa từng thấy nam nhân bao giờ vậy, trừng mắt dễ nhìn, nước miếng chảu ròng ròng!

Nàng thanh thanh yết hầu, thanh âm có chút run rẩy nói:” Thực xin lỗi, tôi không cố ý, tôi…… Tôi chỉ là chưa từng thấy qua…… Đây, a, tôi theo chưa thấy qua văn phòng nào lớn như vậy, cho nên…… Ân, , tôi là Tống Thanh Linh!” Thiên a, hắn thật đáng sợ, khó trách nam thư kí vừa rồi chạy như bay ra khỏi văn phòng, còn dặn nàng phải cẩn thận một chút.

” Có lá gan nhìn ta chảy nước miếng, mà lại không có can đảm thừa nhận. Văn phòng hoàng tráng? Chuyện ma quỷ! Nữ nhân vốn không thành thật. Có chuyện gì nói mau, còn không thì biến! Ta không thời gian nghe ngươi lải nhải.”

Tống Thanh Linh bị mắng, đỏ mặt xấu hổ, hận không tìm được một cái động ngay bây giờ để trốn. Nào biết nam nhân vừa mở lời, lập tức vào ngay trọng điểm, hại đầu óc nàng không kịp thời phản ứng. Chẳng qua, cũng tốt, làm nàng thở dài nhẹ nhõm.

Hắn chỉnh nàng xong, nàng sợ thở hổn hển, không thể mở miệng cất lời. Mất mấy ngày suy nghĩ mới nghĩ được một đoạn’diến văn’, nhưng giờ phút này, nàng—

” Bệnh tim cha nuôi tái phát, bác sĩ đã nói nếu không chú ý điều dưỡng, ít làm việc. Cha tùy thời có thể….. Đây là bệnh án.”

Nàng đưa bệnh án cho hắn, thấy hắn hờ hững, không có ý tiếp nhận. Nàng nhất thời bão nổi. Thái độ gì vậy? Nàng giận quá, quên cả sợ hãi, tiến lên kéo tay hắn, ấn bệnh án trước ngực nam nhân. ” Anh là đứa con duy nhất của cha nuôi, cũng là người kế thừa sự nghiệp Lạc gia, vậy mà bây giờ lại trốn tránh trách nhiệm cùng nghĩa vụ.”

Nàng nhấn mạnh ‘duy nhất’, mắt đẹp trừng trừng nhìn hắn, chờ đợi hắn phản ứng. MỌi sự thành bại là ở chính giây phút này, nói nàg không khẩn trương, thì là gạt người!

Lạc Mộ Thiên nhìn chàm chằm bệnh án trong tay. Ngu ngốc, tùy tiện tìm người làm giả là được, chỉ có cái này thì có thể chứng minh được cái gì cơ chứ? Thân thể lão tử cường kiện,, tiếng hô như sấm, nói hắn bệnh ai tin!?

” Ta nghĩ đến lúc ta bị trục xuất khỏi gia môn, thì tên đã bị xóa khỏi Lạc gia rồi.” Hắn mạn bất kinh tâm nói, muốn nhìn nàng sẽ xử lý thế nào.

Tống Thanh Linh biến sắc mặt, nhất thời có chút xấu hổ.” Đây…… Ân…… Đây là hiểu lầm, ân…… Cha nuôi đã biết trước kia là hiểu lầm, cho nên…… Ân, tóm lại, ‘Nhân phi thánh hiền’ (Người không phải thánh hiền), làm sao có thể không mắc lỗi? Anh là con, đây là sự thật không thể thay đổi được. Nam tử hán đại trượng phu, sao lại cùng lão nhân gia so đo mấy cái này. Về nhà phụng dưỡng cha mẹ mới là trọng yếu!”

” Ông ta bảo ta cút ta liền cút, hiện muốn ta trở về thì ta liền về sao? Vậy ta không về thì thế nào?”

” Anh là loại người như thế nào mà lại nói ra những lời bất hiếu như vậy? Cha nuôi là cha ruột của anh, là cha ruột ah!” nàng khó thở, tay chỉ thẳng vào mặt Mộ Thiên: ” Anh phong lưu hoa tâm lại sa đọa, vốn là đã không đúng. Cha nuôi lại là cha ruột của anh, quản giáo trách mắng anh cũng là chuyện thường tình. Hơn nữa cha con sao lại có thể như vậy. Anh chỉ vì một chút việc cỏn con mà giận cha đến tận bây giờ?”

” Ngu ngốc! Mấy lời này nói thì dễ! Bị đuổi khỏi nhà cũng không phải là tiểu lão thử nhà cô, cô đương nhiên có thể nói dễ dàng như vậy!” Hắn phiết phiết miệng, không phục nói.

Ngu ngốc? Tiểu lão thử? Cái miệng của hắn cũng thật ác độc!

” Đuổi anh khỏi nhà cũng là vì cha nuôi quá tức giận thôi, cho đến tận giờ cha cũng không là thật tâm muốn làm. Nào biết anh ngoan tâm như vậy, liền đi không thèm quay đầu trở lại. Lão nhân gia cũng đã tốn rất nhiều tiền bạc và thời gian mới tìm được anh, điều này cũng không đủ để giải thích sao chứ? Chẳng lẽ anh thực lòng muốn cha nuôi phải tự mình đến xin lỗi anh sao? Cha đã lớn tuổi như vậy, lại có bệnh trong người. Anh nhẫn tâm làm vậy sao?”

Lạc Hoằng Viễn tính tình quật cường lại ưa sỹ diện, rõ ràng nhớ con trai đến chết được. Ngay cả bản báo cáo điều tra cũng xem đi xem lại đến cả trăm lần, cũng không chịu tự mình đánh điện cho đứa con.

” Hỗn trướng! Làm sai vốn nên nhận sai, lại không đành chuyện gì?”

” Lớn tiếng như vậy làm cái gì? Nếu không anh không phong lưu hoa tâm bị cha nuôi chính mắt nhìn thấy, người sao lại lập tức tin lời kế mẫu, cho rằng Tỷ Như Hồng thực có đứa nhỏ! Cha nuôi nchỉ tin lời một người, đó cũng là điều không đúng…… Nhưng anh cũng không tốt, anh có hoàn toàn phủ nhận không?”

” Ngươi như thế nào biết ta không có?” Hắn tà nghễ nhìn.

” Cha nuôi nói, từ đầu tới đuôi anh đều là một bộ nhân lang đương tử, cho nên cha nuôi mới càng thêm tin như vậy.” Trước kia cha nuôi nói Lạc Mộ Thiên không có phủ nhận, nàng còn không tín. Làm gì có chuyện như vậy, không tự biện giải cho chính mình. Nagf nghĩ răng cha nuôi là biện giải cho hắn. Ai ngờ giờ phút này, nhìn hắn ta kiêu ngạo thành tánh như vậy, nàng thật khó mà nghi ngờ. Nam nhân này tuyệt có khả năng làm tức chết người khác! Tính cha nuôi bạo hỏa, dễ nổi nóng, sao chịu nối đứa con trai luôn là khẩu khí kiểu mạn bất kinh tâm, cùng cái thái độ khiêu khích này?

Nàng suyễn khẩu khí lại tiếp:” Sự tình đã lâu như vậy, cho dù anh có giận cha nuôi chỉ chăm nghe một phía, chẳng chịu tin anh. Anh liền biến mất hơn 10 năm, làm cho cha lo lắng cũng 10 năm, hình phạt này chắc cũng đủ quá rồi chứ? Anh nhìn bệnh án này chứ? Tình hình sức khỏe cha nuôi hiện giờ cũng không thể chịu nổi dày vò…..”

” Đồ nữ nhân không rõ lai lịch như cô lại được lão tử nhận làm con nuôi cũng thật có lòng ah!” Ánh mắt khinh miệt dò xét Tống Thanh Linh từ trên xuống dưới. ở bên cạnh lão tử nhiều năm, Lạc Mộ Thiên đương nhiên biết lão nhân sẽ không chủ động phái người tìm đến hắn.” Cô có dụng tâm thuyết phục ta trở về, có cái ý đồ gì? Nói!” Bàn tay nhanh chóng chế trụ cổ nàng (Cảnh tử là cổ đúng khong ah:()……

” Cô con gái nuôi” này cũng thật nhiệt tình! Nàng vội vã thuyết phục hắn trở về là có mục đích gì? Chẳng lẽ nàng muốn diễn cái trò “Ma tước biến Phượng hoàng”?

Chậc, hoàn chương

Híc híc, ta khổ quá ah

Năm này học sinh…..

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.