Cực Phẩm Tà Thiếu

Chương 195: Chương 195: Phân tích






Nói đến Quân Thần Trần Chấn Hoa, trên mặt Lữ Bất Phàm cũng nhịn không được lộ ra kính trọng chi sắc.

Mặc dù nói, Lữ gia cùng Trần gia một mực đều không hòa thuận, lẫn nhau chèn ép đối phương, coi như là cừu gia rồi. Nhưng dù như thế, Lữ Bất Phàm vẫn là vô cùng bội phục Trần Chấn Hoa.

Lữ Bất Phàm bội phục Trần Chấn Hoa, đã vượt qua bội phục gia gia của hắn, Lữ Văn.

Điểm này, tuy Lữ Văn rất không thoải mái, nhưng mà, hắn lại không có gì để nói. Bởi vì, ngay cả hắn cũng bội phục Trần Chấn Hoa, đương nhiên, càng thêm kính trọng Trần lão gia tử.

Tuy là địch nhân, nhưng mà không ngại bội phục, kính trọng, kia cũng chính là tôn trọng bản thân mình.

- Cũng có lẽ bây giờ, Quân Thần đang nổi giận đùng đùng tiến đến Lữ gia.

Lữ Bất Phàm nhìn Lữ Văn nói:

- Gia gia, ở thời điểm này, người nên ở trong nhà, chờ đợi Quân Thần đến, mà không phải ở chỗ này. Cháu biết rõ gia gia là lo lắng cho cháu, bất quá, hiện tại cháu đã không có gì đáng ngại.

- Ân.

Lữ Văn nhẹ gật đầu, nói ra:

- Cháu tiếp tục đi.

- Sau khi gia gia trở về, mở cửa chờ hắn tới, còn phải lấy một phương thức thập phần bất đắc dĩ nghênh đón Trần Chấn Hoa.

Trên khuôn mặt trắng bệch của Lữ Bất Phàm lộ ra dáng tươi cười nho nhã:

- Trần Phong Nhiên chết đích thật là người Lữ gia chúng ta làm, điểm này, chúng ta không phủ nhận.

- Bất quá, đây hết thảy đều không có vấn đề gì với Lữ gia, không ở trong phạm vi Lữ gia chúng ta khống chế.

Lữ Bất Phàm cười nhạt một tiếng, như đã tính trước nói:

- Cho nên, Lữ gia chúng ta đối với Trần Phong Nhiên chết, cảm thấy rất bất đắc dĩ.

- Người là Lữ Hậu Tích giết, Lữ Hậu Tích là thiếu gia nổi danh ăn chơi của Lữ gia chúng ta. Chuyện hắn làm, cũng không thể đại biểu Lữ gia chúng ta. Cho nên, Lữ gia chúng ta mới bất đắc dĩ.

Lữ Bất Phàm cầm lấy kính mắt trên đầu giường đeo lên, tiếp tục nói:

- Lữ gia chúng ta cũng không muốn chuyện như vậy phát sinh.

- Ông nghe nói Trần Phong Nhiên dịch dung thành bộ dáng Lữ Đông giả kia, muốn giết cháu. Là cháu hạ lệnh, giết Lữ Đông giả kia. Sau khi Lữ Hậu Tích giết Lữ Đông giả, các ngươi mới phát hiện là Trần Phong Nhiên.

Lữ Văn nhìn Lữ Bất Phàm nhàn nhạt hỏi:

- Những chuyện này, cháu giải quyết như thế nào?

- Về phần Trần Phong Nhiên dịch dung thành bộ dáng Lữ Đông, những cái này đối với ta không có tác dụng gì. Bất quá, có thể đem tin tức này tiết lộ cho Sơn Khấu Tổ. Đương nhiên, tác dụng sẽ không lớn.

Lữ Bất Phàm đương nhiên tinh tường, nói Trần Phong Nhiên dịch dung, ai sẽ tin tưởng.

Tuy là sự thật, nhưng người khác không có nhìn thấy. Người Lữ gia cuối cùng là người trong nhà, tuy có thể chứng minh, nhưng lại không có sức thuyết phục gì.

Về phần đem tin tức này tiết lộ cho Sơn Khấu Tổ, tác dụng cũng không lớn.

Ngươi đã giết Trần Phong Nhiên, Trần Phong Nhiên cũng khôi phục dung mạo vốn có, ngươi nói là Lữ Đông, cái kia chính là Lữ Đông sao?

Sơn Khấu Tổ đương nhiên sẽ không tin tưởng, không chỉ có như thế, còn rất có thể nghĩ đến đây là ngươi giết Trần Phong Nhiên, còn muốn giá họa cho Trần gia, coi Sơn Khấu Tổ bọn hắn như vũ khí, đối phó Trần gia.

- Là Trần Phong Nhiên xâm nhập biệt thự, muốn ám sát cháu. Mà sự thật, cháu cũng bị trọng thương, Lữ Hậu Tích cũng là nhất thời xúc động, mới giết Trần Phong Nhiên.

Lữ Bất Phàm cười nhạt một tiếng, nói ra:

- Đây mới là trọng điểm.

- Về phần là cháu ra lệnh, người Trần gia không biết, có thể sau này khó tránh khỏi sẽ lộ. Bất quá, bọn hắn lại không có chứng cớ.

Lữ Bất Phàm đẩy kính mắt viền vàng, nói ra:

- Giống như là, chúng ta không xuất ra chứng cớ, nói Trần Phong Nhiên dịch dung thành bộ dáng Lữ Đông, chúng ta mới giết hắn đi.

- Bất quá, vì dùng phòng ngừa vạn nhất, tất cả mọi người ở trong biệt thự lúc ấy, đều phải xử lý thoáng một phát.

Nói đến đây, trong hai tròng mắt của Lữ Bất Phàm, hiện lên một đạo hàn mang, nhưng trên mặt của hắn vẫn bảo trì dáng tươi cười nho nhã.

Rất hiển nhiên, Lữ Bất Phàm muốn giết tất cả mọi người sống sót ở trong biệt thự lúc đó. Một câu nói của hắn, trực tiếp phán quyết tử hình hơn mười mấy người, nhưng mà, hắn lại vẫn có thể cười ra tiếng, Lữ Văn nhìn ở trong mắt, cũng nhịn không được trong lòng run lên, bất quá, càng nhiều hơn là thoả mãn cùng tán thưởng.

Tâm ngoan thủ lạt, sát phạt quyết đoán, không lưu tình chút nào. Chỉ có như vậy, ở trên chính đàn nguy cơ tứ phía kia, mới có thể lấy được thành công cực lớn.

Lữ Văn hắn, chính là một ví dụ hiển nhiên.

Nhất tướng công thành vạn cốt khô, Lữ Văn có thể bò cho tới địa vị bây giờ, giẫm lên xác người cũng không có ít.

Bởi vì Lữ Văn tâm ngoan thủ lạt, thủ đoạn lợi hại, cho nên hắn sống đến bây giờ, bò tới vị trí hôm nay. Nếu như không phải như thế, Lữ Văn hắn không chỉ có không có địa vị hôm nay, còn có thể thành bạch cốt dưới chân người khác.

Cái này là chính trị, đồng dạng, đây cũng là cách sinh tồn.

- Lữ Hậu Tích không thể chết được, nhưng nhất định phải bị Lữ gia dùng gia pháp trừng phạt.

Lữ Bất Phàm cười nhạt một tiếng, nói ra:

- Trước đó lần thứ nhất, Lữ Hậu Tích làm việc bất lợi, đã nên chấp hành gia pháp đối với hắn. Bất quá, người Sơn Khẩu tổ đến, để cho hắn tạm thời miễn qua gia pháp trừng phạt.

Chuyện giữa Lữ gia cùng Sơn Khẩu Tổ, vẫn luôn là do hai huynh đệ Lữ Hậu Tích cùng Lữ Bạc Phát ra mặt. Người Sơn Khẩu Tổ tìm tới cửa, đương nhiên còn phải cho Lữ Hậu Tích cùng Lữ Bạc Phát ra mặt.

Cũng chính bởi vì như thế, về sau Lữ Bất Phàm mới cải biến chủ ý, không có đi phạt Lữ Hậu Tích cùng Lữ Bạc Phát.

Lúc ấy, Lữ Hậu Tích cùng Lữ Bạc Phát rất hưng phấn.

- Lữ Hậu Tích giết Trần Phong Nhiên, lần này cần trọng phạt, cộng thêm trước đó cùng nhau xử phạt.

Lữ Bất Phàm mỉm cười, nói ra:

- Không thể đánh chết Lữ Hậu Tích, bằng không thì người Trần gia sẽ nói chúng ta là giết người diệt khẩu, để cho Lữ Hậu Tích chết thay. Tuy Lữ Hậu Tích là kẻ chết thay, nhưng cũng không thể để cho Trần gia có chỗ bắt bẻ.

- Không tệ.

Lữ Văn nhìn Lữ Bất Phàm, càng ngày càng thoả mãn:

- Hôm nay, ở thời điểm này, cháu còn có thể cân nhắc nhiều như vậy, toàn diện như vậy. Đồng thời, còn có thể làm được tâm ngoan thủ lạt, ông rất hài lòng.

- Cháu cứ yên tâm dưỡng bệnh, bây giờ là thời điểm ông trở về Lữ gia, Trần Chấn Hoa đang trên đường tới.

Nói xong, Lữ Văn cũng không ngừng lại, đi ra khỏi phòng bệnh của Lữ Bất Phàm.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.