Cực Phẩm Tà Thiếu

Chương 183: Chương 183: Ta nhìn ngươi là chán sống




Tá Đằng Thiếu tổ trưởng, cũng chính là một cái ỷ vào gia gia mình là Sơn Khẩu Tổ tổ trưởng, ngang ngược càn rỡ, lấn nam bá nữ.

Cùng Trần đại thiếu trước kia, tuyệt đối là bằng hữu.

Một phế vật đam mê nữ sắc như vậy, nhìn thấy Trương Kiều là nữ nhân có được Thiên Sinh Mị Cốt, đối với nam nhân tràn đầy lực hấp dẫn mãnh liệt. Làm sao có thể gánh vác được hấp dẫn?

Tá Đằng Thiếu tổ trưởng, chấn kinh rồi!

Thành viên Sơn Khẩu Tổ khác, cũng toàn thân rung mạnh. Bất quá, bọn hắn cơ hồ đều ở cùng một thời gian, cắn đầu lưỡi của mình, dùng đau nhức để cho bọn hắn nhanh tỉnh táo lại.

Không nên bị mị hoặc.

Lực hấp dẫn của Trương Kiều đối với nam nhân mãnh liệt như thế. Không phải nói nàng là xinh đẹp dường nào. Mặc dù nói, Trương Kiều coi như là một đại mỹ nhân.

Nguyên nhân chủ yếu, là vì Trương Kiều có được Thiên Sinh Mị Cốt.

Một nữ nhân có Thiên Sinh Mị Cốt, khẳng định lớn lên sẽ không xấu. Đồng dạng, cho dù không nhìn thấy mặt của người có Thiên Sinh Mị Cốt, cũng sẽ bị hấp dẫn thật sâu.

Đây là một loại mị hoặc từ trong xương tràn ra, cùng tướng mạo không quan hệ.

- Tá Đằng Thiếu tổ trưởng...

Trong đó một gã thành viên Sơn Khẩu Tổ, không ngừng lắc lư Tá Đằng Thiếu tổ trưởng, muốn gọi hắn tỉnh lại.

- Hấp...

Tá Đằng Thiếu tổ trưởng tỉnh táo lại, hít sâu một hơi, toàn thân rung mạnh. Cái đồ chơi trong đũng quần kia đã sớm ngẩng đầu lên, phi thường cứng rắn.

- Nữ nhân này, lão tử đã muốn, nhất định phải đoạt tới tay.

Tá Đằng Thiếu tổ trưởng duỗi tay gạt đi máu mũi cùng nước miếng, hai mắt tỏa sáng ngao ngao kêu to.

Về phần 'Lữ Đông' mọi cách nhục nhã hắn, đả thương hắn, đoạt nữ nhân của hắn. Sau khi Trương Kiều xuất hiện, trực tiếp bị Tá Đằng Thiếu tổ trưởng bỏ qua rồi.

- Là... Là hắn!

Trương Kiều chứng kiến Tá Đằng Thiếu tổ trưởng, sắc mặt biến đổi, nhịn không được sợ run cả người, trốn ở sau lưng Trần Thanh Đế:

- Lữ Đông. Ngươi... ngươi phải bảo vệ ta.

Lúc trước Trương Kiều bị Tá Đằng Thiếu tổ trưởng cưỡng ép bắt đi, muốn cưỡng bức nàng, cuối cùng được 'Lữ Đông' cứu. Trương Kiều đối với Tá Đằng Thiếu tổ trưởng, đây chính là ký ức vẫn còn mới mẻ.

- Không cần sợ, có ta ở đây.

Trần Thanh Đế nhíu mày, nhìn bọn người Tá Đằng Thiếu tổ trưởng rất nhanh đi tới, trong nội tâm cười lạnh không thôi:

- Lữ gia, lại một lần nữa thay ca ca ta, chịu tiếng xấu thay cho người khác rồi!

- Lữ Đông...

Nhìn thấy Trương Kiều núp ở sau lưng Trần đại thiếu, Tá Đằng Thiếu tổ trưởng diện mục dữ tợn, cắn răng mở miệng nói:

- Lữ Đông, bản Thiếu tổ trưởng ngược lại muốn nhìn, lần này ngươi còn có thể trốn chỗ đi nào.

Trước kia lại để cho 'Lữ Đông' thừa dịp loạn chạy thoát, Tá Đằng Thiếu tổ trưởng là một mực canh cánh trong lòng. Hiện tại Lữ Đông một người, không có những người Lữ gia khác, còn mang theo một nữ nhân Tá Đằng Thiếu tổ trưởng hắn nhất định phải đoạt tới tay.

Tá Đằng Thiếu tổ trưởng, như thế nào sẽ bỏ qua cơ hội này? Như thế nào sẽ bỏ qua 'Lữ Đông' ?

- Tá Đằng, trước kia bị Lữ gia giáo huấn còn chưa đủ sao? Lại còn dám lộ diện?

Trần Thanh Đế nhíu mày, tràn đầy khinh thường nói:

- Xem ra, ngươi đối với bộ dáng mắt mũi sưng bầm kia, còn chưa đủ thoả mãn a.

- Con mẹ nó, ít nói nhảm đi, bắt hắn cho bản Thiếu tổ trưởng, đánh cho tàn phế.

Tá Đằng Thiếu tổ trưởng tức giận quát:

- Không nên giết, lão tử muốn cho hắn sống không bằng chết, muốn hung hăng tra tấn hắn. Còn nữa, chớ tổn thương nữ nhân kia, lão tử coi trọng.

Ở Tá Đằng Thiếu tổ trưởng xem ra, bên mình nhiều người như vậy, tuy từng cái đều bị thương, nhưng mà, muốn đánh 'Lữ Đông' còn không phải chuyện đùa sao.

Trước kia nếu không phải để cho 'Lữ Đông' thừa dịp loạn chạy thoát, thì đã sớm bắt 'Lữ Đông', rút gân lột da rồi.

- Sống không bằng chết?

Trần Thanh Đế cười lạnh một tiếng, lập tức, thân thể khẽ động, một tay nắm lấy cổ của Tá Đằng Thiếu tổ trưởng, lôi kéo hắn tới trước.

Trần đại thiếu đã là Luyện Khí tầng năm, tốc độ công kích là phi thường sắc bén.

Tá Đằng Thiếu tổ trưởng bị nắm cổ, những thành viên Sơn Khẩu Tổ phía sau hắn kia, còn không biết chuyện gì xảy ra.

- Lữ Đông, mày mau thả Tá Đằng Thiếu tổ trưởng của chúng tao ra, nếu không chúng tao tuyệt đối sẽ không buông tha mày.

Nhìn thấy Tá Đằng Thiếu tổ trưởng bị bắt, người Sơn Khẩu Tổ, lập tức nóng nảy, đồng thời trong nội tâm cũng rất khiếp sợ.

Ở trước mặt nhiều người như vậy, bắt Tá Đằng Thiếu tổ trưởng, không ai kịp phản ứng. Có thể thấy được, tốc độ công kích của 'Lữ Đông' nhanh cỡ nào, sức chiến đấu cường hãn cỡ nào.

- Nếu mày là dám tổn thương Tá Đằng Thiếu tổ trưởng, Sơn Khẩu Tổ chúng tao tuyệt đối sẽ không buông tha Lữ gia các ngươi.

- Mau thả Tá Đằng Thiếu tổ trưởng...

Thành viên Sơn Khẩu Tổ, cả đám đều nóng nảy.

Phải biết rằng, Tá Đằng Thiếu tổ trưởng bọn hắn, là ở trước mặt bọn họ bị bắt. Nếu việc này truyền đến tai tổ trưởng Sơn Khẩu Tổ, bọn hắn sẽ rất khó sống yên ổn.

- Lữ Đông, mày là cẩu tạp chủng, mau thả tao ra.

Tá Đằng Thiếu tổ trưởng, hung hăng càn quấy mắng:

- Đừng nói là mày, coi như là Lữ Bất Phàm, hắn cũng không dám thế nào với lão tử.

- Đi vào Hoa Hạ, lại giương oai với Lữ gia tao, thực coi Lữ gia tao là bùn nặn hay sao?

Trần Thanh Đế một quyền đánh vào ngực Tá Đằng Thiếu tổ trưởng, lạnh giọng nói:

- Sơn Khẩu Tổ tính là cái gì chứ? Cũng dám đối nghịch cùng Lữ gia? Cặn bã, tao nhìn mày là chán sống rồi.

Nói xong, Trần Thanh Đế dùng lực, trực tiếp nhấc Tá Đằng Thiếu tổ trưởng lên, hung hăng ngã trên mặt đất. Sau đó, một cước đá vào trên bụng của hắn.

- Lữ Đông, mày... dừng tay!

'Lữ Đông' biểu hiện ra sức chiến đấu, căn bản cũng không phải là bọn hắn có thể so sánh. Chớ nói chi là, muốn từ dưới chân 'Lữ Đông', cứu Tá Đằng Thiếu tổ trưởng.

Những thành viên Sơn Khấu Tổ này, không có bất kỳ nắm chắc, không dám đơn giản động thủ. Bọn hắn sợ, một khi động thủ, Lữ Đông sẽ làm gì với Tá Đằng Thiếu tổ trưởng, bọn hắn cũng có thể nói bye bye cùng cái thế giới này


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.