Cực Phẩm Thái Tử Lưu Luyến Hồng Trần

Chương 87: Chương 87: Cường bách Thượng Quan(Cưỡng bức Thượng Quan Nghi)




Mạc Nhiễm Thiên nhìn Tề Quân Hành đang giận dữ la hét trước cửa như kẻ điên, khàn giọng rách phổi, trong lòng cảm giác rất sung sướng, nam nhân này nhất định là rất mê luyến mình, hai năm nay hàng đêm đều mơ tới mình, cảm tình đối với mình như thế nào không cần phải hỏi, lần này chắc hẳn thương tâm sâu sắc, nhưng, đáng đời, Mạc Nhiễm Thiên bĩu môi, đứng lên đi tắm rửa.

Tề Quân Hành kêu gào đến rách họng, sau đó ngồi ở thềm đá trên cửa lớn ôm đầu khóc, dọa cho đám nô tì thái giám xanh cả mặt, vội vàng tránh cho xa, cho tới bây giờ chưa từng thấy hoàng thượng thất thố như thế.

Thật lâu sau, trong lòng Tề Quân Hành bình phục chút ít, nhưng vẫn nghiến răng nghiến lợi, hai đấm nắm chặt.

Rất nhanh, Trần Chấn cau mày đi vào, thấy Tề Quân Hành trên mặt đất, hắn bị dọa đến nhảy dựng lên.

“Hoàng thượng, xảy ra chuyện gì vậy?” Trần Chấn vội bước lại phía Tề Quân Hành, Tề Quân Hành lập tức ngẩng đầu, thấy Trần Chấn đến, Tề Quân Hành túm chặt y phục của hắn, nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Là ai? Rốt cuộc là ai?”

“Hoàng thượng, bớt giận a, long thể quan trọng!” Trần Chấn rất bất đắc dĩ, ra là hoàng thượng để tâm đến chuyện này a, trông thấy long nhan còn ướt vệt nước mắt, làm cho Trần Chấn biết Tề Vương rất yêu thái tử điện hạ.

“Nói mau! Ai? Trẫm muốn đem hắn bằm thây vạn đoạn!” Tề Quân Hành không nhịn được, cả người tức giận mà đem Trần Chấn đẩy ra, nghiêm khắc nhìn hắn.

“Hồi bẩm hoàng thượng, nghe cung nữ nói, trước khi thái tử điện hạ xuất hiện ở hoa viên, lúc ấy trong ngự trong hoa viên, nhị vương gia cùng tướng quốc đại nhân đang nói chuyện, thái tử điện hạ tới chơi, sau đó ba người đều không thấy.” Trần Chấn nói hết sự thật.

“Cái gì?” Tề Quân Hành sửng sốt, sau đó cả giận nói: “Đem hai người tuyên đến cho trẫm!”

“Vâng, hoàng thượng!” Trần Chấn lĩnh mệnh rời đi.

Tề Quân Hành xoay người đi vào, thấy Mạc Nhiễm Thiên đã thay quần áo, không khỏi sửng sốt, ngốc tử cũng chưa chắc toàn bộ ngu, cũng tự biết tắm rửa thay quần áo.

“Thiên nhi, trẫm muốn bắt sống kẻ đã khi dễ ngươi, ngươi chỉ cho đại ca ca, rốt cuộc là kẻ nào!” Tề Quân Hành đi lên, thắt đai lưng giúp Mạc Nhiễm Thiên.

“A, đại ca ca bắt ai?” Mạc Nhiễm Thiên kinh hãi, động tác mau lẹ quá đi, mặc dù trong lòng mình đã dự tính trước, nhưng vẫn vạn phần lo lắng.

“Mới vừa rồi Thiên nhi phải đi ngự hoa viên sao?” Tề Quân Hành nhìn hắn cười dịu dàng.

“Uhm ư, phụ hoàng nói, buổi sáng ngự hoa viên trong lành, không khí tốt nhất, cho nên mỗi ngày đều phải đến một chút, như vậy thân thể mới khỏe, hì hì.” Mạc Nhiễm Thiên đáng yêu nhìn Tề Quân Hành.

“Đại ca ca sau này chiều nào trước khi lâm triều cũng cùng Thiên nhi đi chơi ngự hoa viên được không?” Tề Quân Hành cưng chiều hỏi.

“Oa, thật vậy chăng? Quá tuyệt vời, nhưng mà...” Mạc Nhiễm Thiên muốn nói lại thôi, đầu cúi thấp xuống, vần vò hai bàn tay trắng nõn.

“Nhưng mà cái gì? Nói cho đại ca ca.” Tề Quân Hành nắm tay hắn.

“Nhưng đại ca ca bồi Thiên nhi, thì Thiên nhi sẽ không thể cùng vị ca ca kia chơi trò chơi.” Mạc Nhiễm Thiên ngẩng đầu chu miệng nhìn Tề Quân Hành.

Tề Quân Hành thật vất vả mới bình tâm lại được, nhưng lại bị lửa giận thiêu đốt một lần nữa, cả người đều trở nên âm trầm, long mục đầy sát ý.

“A, đau quá! Đại ca ca bại hoại! Luôn làm đau Thiên nhi, u u.” Mạc Nhiễm Thiên biết Tề Quân Hành tức giận, bởi vì tay mình bị hắn siết đau quá.

“Không đau không đau, Thiên nhi ngoan, đại ca ca không phải cố ý, đại ca ca giúp Thiên nhi thổi thổi.” Tề Quân Hành vội vàng đem tức giận vứt đi hết, cầm bàn tay nho nhỏ của Mạc Nhiễm Thiên đặt ở bên mép thổi thổi, Mạc Nhiễm Thiên nhìn bộ dáng nghiêm túc của hắn, đột nhiên trong lòng có chút khó chịu, liền rụt tay về: “Không đau, đại ca ca, chúng ta đi ra ngoài chơi đi.” Mạc Nhiễm Thiên không thích loại cảm giác này, đối cái bạo quân, không thể nhân từ, mình chẳng lẽ đã quên nỗi đau hắn gây ra sao?

“Thiên nhi, chờ đã, Thiên nhi còn chưa nói cho đại ca ca, ca ca kia là ai?” Tề Quân Hành vội vàng kéo Mạc Nhiễm Thiên đã chực chạy ra ngoài lại.

“Không muốn, Thiên nhi muốn giữ bí mật, hì hì.” Trong lòng Mạc Nhiễm Thiên cũng rất rối loạn, không biết người hắn tìm được là ai?

“Thiên nhi, người nọ có tốt bằng đại ca ca không?” Tề Quân Hành giật mình liền vội vàng hỏi.

“Ân, hắn tốt với Thiên nhi lắm, khen Thiên nhi xinh đẹp, còn nói Thiên nhi là người đẹp nhất, hắn rất thích cùng Thiên nhi chơi trò chơi, hì hì.” Mạc Nhiễm Thiên chính là muốn không ngừng kích thích hắn.

“Thiên nhi, ngươi lớn rồi, sau này người khác muốn chơi với ngươi, ngươi cũng không thể đáp ứng, nếu không đại ca ca sẽ rất tức giận.” Tề Quân Hành sợ chuyện kiểu này lại lặp lại, hắn nhất định phải phái người theo sát Thiên nhi mới được, nếu không lại để bị người lừa gạt thì sao.

“Hừ, Thiên nhi sẽ không tùy tiện đáp ứng ai đâu, vị ca ca kia thật sự tốt lắm, tốt hơn đại ca ca, đại ca ca hung dữ với Thiên nhi, còn không chơi với Thiên nhi, Thiên nhi không thích đại ca ca.” Mạc Nhiễm Thiên chu miệng quay đầu.

Tề Quân Hành cả người phát run, trong lòng đau xót, sau đó đem Mạc Nhiễm Thiên nhẹ nhàng mà ôm vào trong lòng dịu dàng nói: “Là đại ca ca sai rồi, đại ca ca sửa được không? Đại ca ca sau này đều cùng Thiên nhi đi chơi, cũng không hung dữ với Thiên nhi, Thiên nhi có thể thích đại ca ca không?” Tề Quân Hành rất khát vọng nhìn Mạc Nhiễm Thiên.

“Ân? Cái này để Thiên nhi nghĩ đã, đại ca ca sẽ nghe Thiên nhi nói?” Mạc Nhiễm Thiên đột ngột hỏi.

“Đúng vậy, chỉ cần Thiên nhi thích đại ca ca, được không?” Tề Quân Hành cơ hồ là khẩn cầu.

“Thế cũng chưa đủ, hì hì, hôn.” Mạc Nhiễm Thiên cho hắn chút lợi nhỏ, hôn môi Tề Quân Hành, đem Tề Quân Hành kích động đến run người, gắt gao ôm khả nhân nhi, càng hôn càng sâu.

Linh lưỡi thăm dò trong cái miệng nhỏ nhắn ngọt ngào, câu dẫn đầu lưỡi kia cùng hắn triền miên.

“A.” Tiếng rên khe khẽ từ trong miệng Mạc Nhiễm Thiên tràn ra, khuôn mặt cũng đỏ lên, kĩ thuật hôn của người này tốt lắm, làm cho trong lòng hắn căng thẳng.

“Tiểu bảo bối, đừng rời bỏ đại ca ca, không được đi theo người khác, đại ca ca sẽ vĩnh viễn yêu ngươi, bảo vệ ngươi.” Tề Quân Hành buông môi hắn ra, mặt đối mặt, chạm mũi vào nhau, trong miệng thốt nên một lời thề, thân mật vô cùng.

“Đại ca ca nói thật không? Nếu Thiên nhi làm cho đại ca ca rất tức giận, đại ca ca có đánh Thiên nhi hay không?” Mạc Nhiễm Thiên bắt đầu tính toán kế hoạch thoát thân.

“Không đâu, nhưng mà Thiên nhi phải ngoan nha, đừng làm cho đại ca ca quá tức giận, đại ca ca sẽ buồn chết mất.” Tề Quân Hành đem tay hắn kéo qua đến đặt tại lòng mình thượng.

Mạc Nhiễm Thiên đột nhiên như phải bỏng, lập tức rụt lùi về, làm cho Tề Quân Hành sửng sốt hỏi: “Sao vậy?”

“Không, không có gì.” Khuôn mặt Mạc Nhiễm Thiên trở nên trắng bệch.

“Tiểu bảo bối, ngươi không được đi chơi cùng các ca ca khác nhé, được không? Ngươi muốn chơi, đại ca ca lúc nào cũng có thể cùng ngươi chơi.” Tề Quân Hành hy vọng Mạc Nhiễm Thiên có chút ý thức.

“Nhưng mà chỉ chơi với một mình đại ca ca thì không vui đâu.” Mạc Nhiễm Thiên chu miệng, trong lòng lại cười đến nghiêng ngả.

Sắc mặt Tề Quân Hành trầm xuống: “Thiên nhi còn chưa chơi với đại ca ca, đi chơi với đại ca ca là thích nhất đó, sau này sẽ không thích cùng người khác chơi nữa.”

“Thật à? Nhưng ca ca kia thật là lợi hại, khiến cho Thiên nhi thật thoải mái, muốn đi chơi nữa cơ, hì hì.” Mạc Nhiễm Thiên trưng ra vẻ mặt ngây dại, nghĩ thầm lời này để Thượng Quan Nghi nghe được, nhất định vui chết luôn ấy.

Tề Quân Hành lại bắt đầu không khống chế được, nhắm mắt, thở hắt ra sau đó lại tiếp tục: “Đi thôi, Thiên nhi, để đại ca ca xem là vị ca ca nào lợi hại như vậy, đại ca ca có thể học tập nga.” Tề Quân Hành một bụng tử khí, còn phải lừa gạt hắn nói ra, tâm trạng hắn thế nào cũng có thể tưởng tưởng được

“Thật à, ưm ưm.” Mạc Nhiễm Thiên lúc đó mới vui vẻ gật đầu, làm cho Tề Quân Hành thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ, mặc kệ là Thượng Quan Nghi hay là Tề Hằng, đụng đến tiểu bảo bối của hắn thì phải chết!

Tề Quân Hành kéo Mạc Nhiễm Thiên về ngự thư phòng, ngồi trên long ỷ, còn sai Lý công công mang nhuyễn tháp ở trong ra cho Mạc Nhiễm Thiên nằm ở bên, Trần Chấn đem Thượng Quan Nghi cùng Tề Hằng gọi tới, còn bản thân hắn phụng mệnh đeo đao mà đứng, những người khác hết thảy đều không được tới gần ngự thư phòng.

Thượng Quan Nghi cùng Tề Hằng sắc mặt đều rất không tốt, đã sớm nghe Trần Chấn nói đến nguyên nhân hoàng thượng triệu bọn họ từ trên đường, Thượng Quan Nghi càng lo lắng cho Mạc Nhiễm Thiên, không biết Tề Quân Hành sẽ làm gì hắn, đi tới ngự thư phòng, thấy Mạc Nhiễm Thiên nằm ở nhuyễn tháp nhìn hắn, lập tức yên tâm không ít, nhưng lập tức lại trở nên căng thẳng.

Tề Hằng không thể giải thích được, thái tử điện hạ bị người khác dụ dỗ? Cưỡng gian, ngu ngốc thật, có liên quan gì tới hắn chứ, sau khi thấy Thượng Quan Nghi mang theo Mạc Nhiễm Thiên đi mất, hắn cũng rời khỏi ngự hoa viên, nhưng hắn bị lạc đường, chờ Thượng Quan Nghi trở về chỉ đường cho hắn. Nhưng khiến sắc mặt hắn không tốt chính là hắn đang hoài nghi Thượng Quan Nghi cưỡng gian. Cưỡng gian thái tử điện hạ, trong lòng hắn vốn đã không có hi vọng, nên càng thêm buồn bực.

“Nhi vương gia, tướng quốc đại nhân, trẫm hiện tại hỏi các ngươi một câu, hy vọng các ngươi thành thật giải thích, nếu không đừng trách trẫm không niệm tình huynh đệ, không niệm tình quân thần!” Tề Quân Hành vẻ mặt đen như đít nồi.

“Hoàng thượng, chuyện gì làm cho hoàng thượng tức giận như thế?” Thượng Quan Nghi thấy Mạc Nhiễm Thiên đang cười khẩy, trong lòng càng thêm trấn định.

“Hai người các ngươi nói vừa rồi là ai đã chơi đùa với Thiên nhi?” Tề Quân Hành lạnh lùng hỏi.

“Cái gì chơi đùa?” Tề Hằng cố ý thắc mắc, kì thật cũng là châm chọc Tề Quân Hành, coi một tên ngốc là châu báu mà cất giữ, chuyện này khiến hắn không khỏi nhìn về phía Mạc Nhiễm Thiên, mà Mạc Nhiễm Thiên lúc này cũng nhìn hắn, trề môi với hắn, bộ dáng kia giống như muốn hôn hắn, làm cho hắn nghĩ đến nụ hôn ở ngự hoa viên, nhất thời khuôn mặt tuấn tú đỏ lên, không dám nhìn Mạc Nhiễm Thiên nữa.

Động tác mờ ám như thế không qua được ánh mắt Tề Quân Hành, hắn nhất thời vỗ mạnh xuống thư án: “Trần thống lĩnh, đem nhị vương gia giam vào thiên lao, đại hình hầu hạ!” Tề Quân Hành đã nhận định chính là Tề Hằng dụ dỗ Mạc Nhiễm Thiên? Cưỡng gian Mạc Nhiễm Thiên, bằng không hắn vì sao nhìn Thiên nhi lại đỏ mặt, mà Thiên nhi vì sao chu miệng muốn hôn hắn.

“Hoàng thượng, thần đệ phạm vào tội gì? Phải dùng đại hình?” Tề Hằng đứng thẳng, thẳng thắn đối kháng với Tề Quân Hành.

“Ngươi, ngươi súc sinh này! Mình làm chuyện gì còn không thừa nhận, Thiên nhi, có phải người này chơi đùa cùng ngươi không?” Tề Quân Hành chỉ vào Tề Hằng, nhìn sang Mạc Nhiễm Thiên chứng thực.

Mạc Nhiễm Thiên cố ý sợ hãi nhìn Tề Hằng, lại nhìn một chút Tề Quân Hành, sau đó chu miệng nói: “Thiên nhi không muốn nói, ca ca sẽ không thích Thiên nhi, u u.” Nói xong mếu máo khóc nấc lên, khiến Tề Hằng xanh mặt.

“Thiên nhi đừng khóc, không phải nói sẽ kể cho đại ca ca sao, là hai người bọn hắn sao?” Tề Quân Hành vội vàng đi qua ôm lấy Mạc Nhiễm Thiên đang ngồi ở trên nhuyễn tháp mà hỏi.

Mạc Nhiễm Thiên nước mắt lưng tròng nhìn Tề Quân Hành, sau đó ủy khuất nói: “Thiên nhi không nói có được không, đại ca ca sẽ đánh chết ca ca.”

Tề Quân Hành quay đầu hung hăng lườm Tề Hằng một cái, hắn cũng đã hoàn toàn nhận định là Tề Hằng.

“Thái tử điện hạ, bổn vương cùng ngươi không cừu không oán, ngươi vì sao phải đổ oan cho bổn vương!” Tề Hằng tức giận nói.

“Điện hạ, ngươi cẩn thận ngẫm lại, đừng nói lung tung, có phải là vị ca ca này hay không, ca ca này vẫn ở cùng một chỗ với bổn tướng mà.” Thượng Quan Nghi vội vàng mở miệng nói, y đã đoán ra mưu kế của Mạc Nhiễm Thiên, nhưng y biết việc này nếu Tề Hằng làm, Tề Quân Hành sẽ có lý do giết hắn, nhưng tất phải kích thích triều thần phẫn nộ, cuối cùng chỉ còn lại có đại tàn sát, sự bạo ngược của Tề Vương sẽ khiến cho dân chúng bất an. Hơn nữa Tề Hằng với mình cũng xem như có tình có nghĩa, chết đi rất đáng tiếc, nếu hắn không có tâm phản loạn, mà còn giúp đỡ Tề quốc, thì chính là một đại nhân tài.

Mạc Nhiễm Thiên len lén lườm y một cái, sau đó nghĩ nghĩ một chút rồi nói: “Thượng Quan ca ca gạt người, Thượng Quan ca ca rõ ràng cùng Thiên nhi ở cùng một chỗ, sao lại ở cùng ca ca kia được.”

“A!” Thượng Quan Nghi kinh ngạc, sao Tiểu Thiên lại chỉ y, điều này làm cho Tề Quân Hành cùng Tề Hằng đều bị dọa nhảy dựng lên.

“Ái khanh, chẳng lẽ là ngươi?” Tề Quân Hành đích chuẩn bị bùng nổ.

“Không, không phải, điện hạ, ngươi cũng đừng nói lung tung a.” Thượng Quan Nghi vội vàng sờ sờ trán.

“Hì hì, chơi vui quá, nhìn hai người các ngươi bị dọa kìa, ha ha ha, Thiên nhi thật vui.” Mạc Nhiễm Thiên cười lớn hoa tay múa chân mà nói.

“Thiên nhi, đến cùng là ai a?” Tề Quân Hành cảm giác được mình sắp mệt chết đi được, tiểu hài tử đang vui đùa, mà trong lòng mình lại rối rắm không chịu nổi.

“Điện hạ, lời không thể nói lung tung, bổn vương cùng tướng quốc đại nhân luôn ở cùng nhau, sao có thể rảnh rỗi chơi đùa cùng ngươi, ngươi thật ngu ngốc!” Tề Hằng thấy Thượng Quan Nghi mồ hôi đầm đìa, trong lòng đã đoán ra được, hắn vạn phần đau đớn, nhưng không thể để Thượng Quan Nghi gặp chuyện rủi ro.

“U u, ngươi bại hoại, là ngươi, là ngươi khi dễ ta, đại ca ca, giết hắn, hắn là bại hoại, hắn hôn miệng Thiên nhi.” Mạc Nhiễm Thiên thầm nghĩ ngươi gọi ta ngốc tử, ta đây sẽ ngốc cho ngươi xem.

“Cái gì?” Tề Quân Hành cả giận nói, sau đó ánh mắt chất vấn nhìn về phía Tề Hằng.

“Cái này, hoàng thượng, là, là không cẩn thận thôi, Thượng Quan ở đây, hoàng thượng có thể chứng thực, là điện hạ muốn chơi hôn môi, hoàng đệ chỉ là bị hắn hôn một chút.” Lúc này lại đến phiên Tề Hằng quýnh quáng, mồ hôi cũng nhỏ xuống ròng ròng.

“A, ngươi gạt người, là ngươi hôn Thiên nhi, u u, ngươi nói dối.” Mạc Nhiễm Thiên khóc lớn lên.

“Thiên nhi đừng khóc, đến cùng xảy ra chuyện gì, đại ca ca sẽ bênh ngươi.” Tề Quân Hành cũng không biết tin ai, bị Mạc Nhiễm Thiên quay mòng mòng, cảm giác càng ngày càng phức tạp.

“Ái khanh, ngươi nói đi!” Tề Quân Hành thấy Mạc Nhiễm Thiên không nói lời nào, trừng mắt nhìn Tề Hằng, không thể làm gì khác hơn là hỏi Thượng Quan Nghi.

“A, cái này, thần cùng nhị vương gia tán dóc trong ngự hoa viên, thái tử điện hạ chạy đến, nói muốn chơi hôn nhau, cho nên......” Thượng Quan Nghi thật sự không biết nói như thế nào mới tốt.

“Cho nên?” Tề Quân Hành trừng mắt nhìn Thượng Quan Nghi, chờ hắn nói nốt đoạn sau.

“Cho nên, cho nên thần đệ hôn nhẹ lên môi hắn một chút, thần đệ không ý tứ gì khác, là muốn hắn chơi xong sẽ nhanh chóng rời đi, thần biết tội!” Tề Hằng bỗng dưng nhận lỗi, kì thật hắn không muốn thấy Thượng Quan Nghi khó xử.

“Đại ca ca, ngươi xem, Thiên nhi không có nói láo.” Mạc Nhiễm Thiên đắc ý nói.

Tề Quân Hành khóe miệng co quắp hai cái nói: “Vậy ngươi đến cùng có hay không có theo Thiên nhi chơi đùa?”

“Thần đệ không dám!” Tề Hằng kiên định nói.

“Chính là ngươi, tướng quốc đại nhân?” Tề Quân Hành quay đầu nhìn về phía Thượng Quan Nghi.

“Hoàng thượng, việc này, việc này...” Thượng Quan Nghi cười khổ, nhìn một chút Mạc Nhiễm Thiên, không biết nên hay không nên thừa nhận, thầm nghĩ thừa nhận chưa chắc sẽ chết, nhưng đại hình là không thiếu được, hơn nữa mình sau này sợ là sẽ không còn được gặp lại Thiên nhi.

“Ha ha, Thượng Quan ca ca rất phiền muộn kìa, ai kêu ngươi không cùng Thiên nhi chơi hôn nhau, hì hì, đại ca ca chúng ta đánh hắn có được không?” Mạc Nhiễm Thiên đem Thượng Quan Nghi dọa dẫm, sau đó lại giúp y.

“Thiên nhi, đừng làm rộn! Đến cùng là ai?” Tề Quân Hành đột nhiên đem hắn đẩy ra, đứng dậy.

“Oa, u u, đại ca ca bại hoại, đã nói không hung dữ với Thiên nhi cơ mà, Thiên nhi không thích ngươi, Thiên nhi muốn ca ca dịu dàng cơ, u u.” Mạc Nhiễm Thiên khóc toáng lên rồi chạy như bay ra ngoài.

“Trần thống lĩnh, xem hắn đi tìm ai! Mang người tới đây!” Tề Quân Hành khóe miệng co quắp, mất nửa ngày, thì ra không phải hai người này, trong lòng hắn dễ chịu rất nhiều.

Tề Hằng cùng Thượng Quan Nghi liếc mắt nhìn nhau, trong mắt Tề Hằng đầy bi thương, hắn biết nhất định là Thượng Quan Nghi, bằng không sắc mặt hắn sẽ không tái nhợt như thế, hơn nữa hắn đã nhìn ra Thượng Quan thích thái tử điện hạ, nhưng mà, dụ dỗ? Cưỡng gian có vẻ hơi khó nghe, nhưng vì sao Mạc Nhiễm Thiên nói Thượng Quan Nghi không hôn hắn? Vậy chỉ có một khả năng, thái tử giả ngu, hắn đang bảo vệ Thượng Quan Nghi, hai người vốn là có tình, hiện tại nghĩ lại, Mạc Nhiễm Thiên ngây ngốc xuất hiện tại ngự hoa viên, đầu tiên nói hai người bọn họ nắm tay, Thượng Quan Nghi lại khẩn trương như vậy, hết thảy đều là bởi vì Mạc thái tử ăn dấm chua, sau đó Thượng Quan sợ hắn tức giận đi khuyên bảo, hai người xảy ra quan hệ, vừa nghĩ như vậy, ánh mắt Tề Hằng nhìn Thượng Quan Nghi càng thêm trách móc, không ngờ Thượng Quan là người có tình như thế.

“Hai người các ngươi nghe đây, Thiên nhi là bảo bối của trẫm, trẫm không cho phép bất luận kẻ nào làm vấy bẩn hắn! Có là huynh đệ, ái thần cũng không được!” Tề Quân Hành nghiêm túc nhìn hai người nói.

“Đi xuống đi, trẫm mệt!” Tề Quân Hành còn đang rối lòng vì nam tử giấu mặt kia.

Tề Hằng cùng Thượng Quan Nghi vội vàng thối lui, Thượng Quan Nghi định đi trước tìm Mạc Nhiễm Thiên, bước chân chuyển hướng đi tới Phượng Lâm Các.

“Thượng Quan, là ngươi đúng không?” Tề Hằng kéo Thượng Quan Nghi lại mà hỏi.

“Ngươi nói bậy bạ gì đó?” Thượng Quan Nghi buồn bực bất an, khẩu khí tất nhiên là không tốt, lúc này hai người đã bước vào một tòa lâu trống không trước các tiểu viện.

Tề Hằng đem Thượng Quan Nghi kéo vào, Thượng Quan Nghi muốn giãy dụa, nhưng đánh không lại Tề Hằng, bị hắn đặt ở trên tường viện.

“Ngươi cho rằng ngươi gạt được ta sao? Ngươi ở trong lòng ta suốt hơn mười năm, nhất cử nhất động của ngươi, có là biến hóa nhỏ nhất ta cũng có thể nhìn ra, là ngươi đúng không?” Giọng Tề Hằng cũng trở nên lạnh lùng.

“Hằng, ngươi điên rồi, ngươi đến cùng muốn làm gì?” Thượng Quan Nghi đẩy không ra hắn, càng thêm buồn bực, tuấn mi nhíu chặt.

“Ngươi rõ ràng tiễn thái tử về tẩm cung, lại nói vẫn cùng ta ở cùng một chỗ, ngươi muốn cứu ta hay là cứu mình?” Tề Hằng chăm chú nhìn y, rất nghiêm túc nói.

Thượng Quan Nghi nhìn hắn một cái, không nói chuyện.

“Thái tử là giả ngu, có đúng hay không? Hắn vốn muốn hãm hại ta, ngươi vừa nói, hắn liền khiến hoàng thượng rối loạn, cuối cùng nói cả hai người đều không phải, hắn không ngu một chút nào.”

Thượng Quan Nghi kinh hãi, nhưng y dù sao cũng là đại nhân vật, lập tức cười lạnh nói: “Hằng, ngươi đúng là nghĩ lung tung, ta hoàn toàn nghe không hiểu ngươi đang nói cái gì, tại hạ còn có rất nhiều chuyện phải làm, tẩm cung của ngươi ở Lam Đình Các, xin cứ tự nhiên.”

“Ha ha ha, Thượng Quan, ta hiểu rất rõ ngươi.” Tề Hằng cười lớn, nhiên thanh âm lại là kiềm nén, cuối cùng đem Thượng Quan Nghi gắt gao ngăn chặn nói: “Bổn vương chưa từng nghĩ đến Thượng Quan sẽ có một ngày si tình như vậy, đáng tiếc người nọ lại không phải bổn vương, đáng tiếc, Thượng Quan, bổn vương từ nhỏ đã yêu ngươi, ngươi không thèm liếc mắt nhìn ta, ta không quan tâm, ta vẫn có thể chờ ngươi lớn lên, nhưng ta không nghĩ tới chính là ngươi lại cùng hoàng thượng thích một người, ngươi nói ta nếu nói cho hoàng thượng biết, hắn sẽ đối xử với ngươi thế nào?”

“Ngươi cho rằng hắn sẽ tin ngươi?” Thượng Quan Nghi lườm hắn.

“Ha ha ha, nếu như ta nói ta cũng không ở cùng ngươi, mà là nói chuyện cùng một tiểu cung nữ tên Nô nhi, hoàng thượng sẽ hiểu được tất cả mọi chuyện.” Tề Hằng cười lạnh.

Thượng Quan Nghi sửng sốt, sau đó cắn răng nói: “Ngươi đến cùng muốn làm gì, nếu như Thiên nhi một mực chắc chắn là ngươi, ngươi nói hoàng thượng sẽ tin ngươi sao? Ta cũng vậy, ta đang cứu ngươi!”

“Thiên nhi? Thế nếu hoàng thượng biết rằng Mạc thái tử cũng không ngu thì sao?” Tề Hằng nhếch mép cười ta.

“Ha ha ha, bổn tướng không biết Mạc thái tử khờ thật hay giả khờ, Hằng, ta khuyên ngươi đừng gây chuyện.” Thượng Quan Nghi càng ngày càng kinh hãi.

“Được, ta có thể làm như cái gì cũng không biết, nhưng mà?” Tề Hằng nhìn khuôn mặt hắn có chút kích động, khóe miệng càng lúc càng nhếch lên.

“Nhưng cái gì?” Thượng Quan Nghi rất muốn lập tức rời khỏi.

“Nhưng mà như vậy.” Tề Hằng đột nhiên dùng sức đè lên Thượng Quan Nghi, hung hăng hôn môi Thượng Quan Nghi.

“Ưm..ưm..!” Thượng Quan Nghi giãy dụa, liều mạng đẩy hắn ra, thở hổn hển nói: “Ngươi điên rồi a!”

“Đúng vậy, ta điên rồi, ta yêu ngươi, ngươi như thế nào có thể đi yêu ngốc tử kia, ta muốn ngươi trở lại bên cạnh ta, nếu không ta khiến cho Mạc thái tử bị lộ! Ngươi cũng khó thoát khỏi cái chết! Tư thông với ái phi của hoàng thượng, tội này không phải đùa đâu.” Tề Hằng lộ ra vẻ mặt dữ tợn.

“Ngươi, ngươi, đồ khốn!” Thượng Quan Nghi dùng ống tay áo hung hăng chùi môi mình, còn thóa mạ hắn.

“Thượng Quan, Hằng cũng có thể cho ngươi vui sướng, ngươi thích chơi đùa kích thích không? Bổn vương thỏa mãn ngươi.” Tề Hằng thấy y lau môi, đôi mắt càng trở nên thâm sâu, đột nhiên, ngón tay điểm huyệt Thượng Quan Nghi, miệng tươi cười giảo hoạt.

“Ngươi, ngươi biết võ công?” Thượng Quan Nghi vạn phần giật mình.

“Bổn vương chưa từng nói là không có, Thượng Quan, bổn vương sẽ hảo hảo thương ngươi!” Nói xong ôm lấy Thượng Quan Nghi đang trong tình trạng kinh hãi vô cùng, phi thân vào một tẩm cung bỏ hoang.

“Ngươi, ngươi thả ta xuống, nếu không ta kêu lên đó.” Thượng Quan Nghi kinh hoảng.

“Gọi đi, để mọi người xem đường đường một tướng quốc đại nhân yêu đương vụng trộm là như thế nào.” Tề Hằng không sợ một chút nào, hắn biết Thượng Quan Nghi rất trọng sĩ diện.

“Ngươi đến cùng muốn thế nào, ta là nam nhân, không phải nam thị!” Thượng Quan Nghi bị hắn đặt trên giường, không nhịn được sợ hãi run rẩy.

“Bổn vương không quan tâm ngươi là nam nhân hay là nam thị, bổn vương chỉ biết người đó là ngươi!” Tề Hằng áp người, hôn lên môi Thượng Quan Nghi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.