Cực Phẩm Thấu Thị

Chương 63: Chương 63: Thể diện




Cửa hàng 4S này là cửa hàng xe ô tô lớn nhất thành phố Trúc Hải, vì vậy xe ô tô từ loại phổ thông đến loại thể thao đều có lượng tiêu thụ rất lớn.

Rất nhiều người dạo xung quanh cửa hàng để lựa chọn chiếc xe yêu thích của mình. Hai người Vương Phong và Cố Bình ở bên trong cửa hàng cũng như bao người khác.

“Anh thích chiếc nào cứ nói, đừng ngại.” Vương Phong vừa cười vừa nói, căn bản không quan tâm đến giá tiền.

“Ha ha.” Nghe xong lời nói của Vương Phong, Cố Bình biết không thể lay chuyển được hắn, ánh mắt anh chậm rãi nhìn qua những chiếc xe giá bình dân.

Với thu nhập của anh mà nói, muốn mua xe quả là chuyện xa vời, nếu không phải Vương Phong thay anh trả tiền, anh cũng không thể mua nổi. Hiện tại trong thẻ ngân hàng của anh chỉ có khoảng một triệu. Nhưng tiền này là tiền để trị bệnh cho mẹ, một đồng anh cũng không dám xài.

“Anh không am hiểu về xe cho lắm, hay là chú giúp anh chọn một chiếc đi.” Cố Bình nói, nơi này có quá nhiều loại xe, anh nhìn đến có chút hoa mắt không biết nên chọn loại nào.

“Ơ, em cũng không biết gì về xe cả, em chỉ biết lái xe thôi.” Vương Phong cười xấu hổ, sau đó hắn tiếp tục nói: “Dù sao đi nữa thì cảm thấy nó tốt là được rồi.”

“Không biết hai anh muốn mua loại xe kiểu dáng như thế nào?” Lúc này một nhân viên khác đi tới, trên mặt vẫn là một nụ cười vô cùng chuyên nghiệp.

“Ở chỗ này có loại xe nào tốt? Nói cho tôi nghe thử đi.” Vương Phong hỏi.

“Anh đây thật là biết nói đùa, xe tốt ở nơi này thì có rất nhiều chỉ là không biết các anh muốn mua loại nào? Giá như thế nào?” Trong mắt người nhân viên này tràn đầy sự vui vẻ khi nhìn Vương Phong.

“Vậy xem loại dưới năm trăm ngàn đi.” Vương Phong đáp, hắn không có quá nhiều yêu cầu đối với xe ô tô. Xe chẳng qua chỉ là phương tiện đi lại, có thể lái đi là tốt rồi.

“Vậy mời hai anh theo tôi.” Người nhân viên gật đầu, sau đó dẫn hai người đến nơi bán xe ở khu C. Cửa hàng xe hơi này cũng giống như cửa hàng châu báu Hoa Liên mà hắn từng đến, đều phân ra tất cả bốn khu vực ABCD.

Khu D là khu có giá xe hai trăm ngàn trở xuống, còn khu C là khu có giá hai trăm ngàn đến khoảng năm trăm ngàn, chính là giá mà Vương Phong vừa nói đến.

Khu B thì có giá khoảng từ năm trăm ngàn đến một triệu, khu A là khu xe cao cấp giá từ một triệu trở lên.

“Anh cảm thấy chiếc xe này như thế nào?” Người nhân viên chỉ vào một chiếc Audi A4 hỏi: “Phần cứng của chiếc xe này được thiết kế rất tốt, loại này rất phù hợp với nhân viên văn phòng.”

“Anh có vừa ý không?” Không để ý đến người nhân viên này, Vương Phong quay người nói với Cố Bình.

Chiếc xe hơn ba trăm ngàn, nói đắt cũng không đắt, Vương Phong mua nó cũng không thành vấn đề.

“Vậy lấy chiếc này đi.” Cố Bình cũng không cầu kỳ mà gật đầu, đối với anh mà nói, có được một chiếc xe ô tô là một việc vô cùng xa xỉ, làm gì còn cần chọn chọn lựa lựa.

“Đúng là hai tên nhà quê.” Ngay lúc Vương Phong và Cố Bình đang thảo luận, một giọng nói vô cùng khó chịu từ xa vọng tới, người nói là một thanh niên trên người mặc một bộ đồ đắt tiền đi cùng là một người phụ nữ xinh đẹp.

Lúc này tên thanh niên nhìn hai người Vương Phong với đôi mắt khinh bỉ, càng nhìn kinh bỉ Cố Bình nhiều hơn. Còn người phụ nữ bên cạnh hắn ta thì giống như một con chim non cực kỳ ngoan ngoãn nép vào ngực hắn.

“Mày nói cái gì?” Gương mặt Vương Phong ngay lập tức lạnh lùng nhìn tên thanh niên không quen biết này. Thực sự vô cùng khó chịu khi bị khinh thường một cách vô lý như vậy.

“Không có tiền còn tới mua xe cái gì chứ, thật là mất mặt.” Tên thanh niên này nhìn Cố Bình với thái độ miệt thị, sau đó cùng người đẹp trực tiếp đi đến khu A.

Khốn thật!

Nhìn tên thanh niên kia, Vương Phong ngay lập tức nổi giận, thứ gì vậy, đến đây mua xe còn đột nhiên bị người khác xem thường nữa chứ.

“Chú ba, hay là thôi đi.” Cố Bình biết rằng tên đó khinh thường bọn họ chắc chắn là vì anh mặc bộ đồ bạc màu này. Thế nên lúc này anh ngay lập tức liền kéo Vương Phong lại.

“Đi, chúng ta cũng qua đó xem một chút.” Vương Phong nói, sau đó rút tay khỏi tay của Cố Bình và đi đến khu A.

“Anh ơi, anh ơi.” Nhìn thấy Vương Phong có khả năng sẽ làm loạn, người nhân viên này lập tức gọi hắn lại.

“Làm gì vậy?” Vương Phong nhìn người nhân viên một cái rồi nói.

“Anh ơi, anh đừng làm tôi khó xử.” Trên mặt nữ nhân viên này lộ ra nụ cười áy náy, sau đó Vương Phong liền hiểu ra cô muốn nói gì.

“Yên tâm đi, tôi qua đó không phải để gây sự, tôi đi mua xe, cô không phải là nhân viên của nơi này sao, lát nữa giới thiệu cho tôi vài chiếc.” Vương Phong cười cười, sau đó quay đầu tiến về phía khu A.

Tên thanh niên chế giễu hai người bọn họ nhìn bộ dạng thì có vẻ như muốn đến khu A này mua xe, thế nên Vương Phong và Cố Bình bước đến thì liền nhìn thấy hắn.

“Chậc chậc, hai tên nhà quê này chẳng lẽ muốn đánh tao à?” Tên thanh niên này nhìn thấy hai người Vương Phong và Cố Bình vẫn vui vẻ không thèm sợ hãi mà mỉa mai như trước.

“Không việc gì phải so sánh với một con chó.” Vương Phong cười thờ ơ, ngược lại sắc mặt tên thanh niên kia lập tức thay đổi.

“Mày nói cái gì?” Khuôn mặt tên thanh niên hiện lên vẻ lạnh lùng nói.

“Tao nói gì chẳng lẽ mày nghe không rõ hay sao? Muốn tao nói lại lần nữa không?” Vương Phong hơi nheo mắt lại và nói.

“Cậu Tề, không nên cãi nhau với hắn ta, chúng ta mua xe thôi.” Lúc này người phụ nữ đi bên cạnh tên thanh niên kia níu lấy góc áo của hắn, muốn hắn đừng gây sự.

“Hừ, ông chủ như tao đây không chấp tên nhà quê như mày, một con quỷ nghèo như mày cố gắng cả đời cũng đừng nghĩ đến chuyện mua xe ở nơi này.” Tên thanh niên xì một tiếng rồi sau đó kéo người phụ nữ bên cạnh bỏ đi.

Nhìn Vương Phong và Cố Bình thì liền biết là kẻ không có tiền, chấp nhặt cùng bọn họ thật đúng là có chút mất mặt.

“Nhân viên đâu, tôi muốn mua chiếc xe này.” Tên thanh niên này nói với một nữ nhân viên kế bên, chiếc xe hắn chỉ vào là một chiếc xe thể thao trị giá một triệu rưỡi.

“Vâng.” Nghe thấy lời của tên thanh niên nọ, trên mặt người nhân viên kia liền lộ ra một nụ cười, nếu như bán được chiếc xe này thì cô có thể nhận rất nhiều tiền hoa hồng.

“Hừ, hai cái tên nhà quê.” Quay đầu nhìn hai người Vương Phong khinh miệt, trong mắt tên thanh niên này toàn bộ đều là sự tự cao.

“Tôi mua chiếc này.” Cảm thấy được sự khiêu khích của đối phương, Vương Phong ngược lại chỉ mỉm cười trực tiếp chỉ tay về phía chiếc Audi R8 cách đó không xa.

Bề ngoài của chiếc xe rất đẹp nhưng mà giá của nó lại rất đắt, trên bảng ghi giá hai triệu.

“Cái gì?” Nghe thấy lời nói của Vương Phong, nữ nhân viên đứng kế bên bọn họ có vẻ cũng có chút hoài nghi bản thân có vấn đề về thính giác rồi hay không.

“Tôi muốn mua chiếc xe này, có vấn đề gì không?” Vương Phong bình thản nói.

“Anh…” Trên mặt nữ nhân viên này liền lộ ra vẻ khổ sở, không có chút phấn khích nào.

“Không cần lo lắng, chỉ có hai triệu thôi mà, tôi vẫn trả nổi.” Biết người nhân viên này đang lo lắng điều gì thế nên Vương Phong không nói thêm nữa, hắn trực tiếp lấy thẻ ngân hàng ra nói: “Trong thẻ này hiện tại có hai triệu, mua chiếc xe này cũng không thành vấn đề.”

“Thật không?” Nghe thấy lời Vương Phong nói, mắt người nhân viên này liền tỏa sáng, có vẻ như đã tin vào những lời nói của Vương Phong rồi.

Trước đó bọn họ còn lang thang ở khu B, cô còn không tin được là Vương Phong có thể mua được chiếc xe trị giá tận hai triệu nhưng hiện tại ngay cả thẻ ngân hàng cũng đã mang ra rồi, cô cũng không thể không tin.

Đi cùng là một người mặc bộ quần áo rẻ tiền, thậm chí bộ quần áo đó còn bị bạc màu nữa thế nhưng hiện tại anh ta tiêu hai triệu trong nháy mắt không có chút do dự nghĩ rằng hay đây chính là một người giàu có sống ẩn dật? Nghĩ đến đây tim của cô đập nhanh không ngừng.

Chiếc xe trị giá hai triệu nếu có thể bán đi thì cô có thể nhận được rất nhiều hoa hồng, thậm chí số tiền đó còn hơn số tiền lương cô chăm chỉ làm việc nửa năm ở đây.

“Được.” Nhìn thấy Vương Phong muốn trả hai triệu tiền chiếc xe thể thao kia, rõ ràng sắc mặt của tên thanh niên cũng biến đổi theo.

Trước đó hắn ta cũng có chút khó chịu cười nhạo hai người Vương Phong, bọn họ cũng khó chịu bị hắn ta cười nhạo hai lần, ngược lại cũng không ngờ rằng Vương Phong thật ra có rất nhiều tiền.

Một chiếc xe trị giá hai triệu, nói mua thì liền mua, một cái chớp mắt cũng không có.

“Cô gái, tôi không muốn mua chiếc xe này nữa, tôi muốn đổi cái khác!” Cảm nhận được sự đe dọa từ đối phương, tên thanh niên ngay lập tức không chọn chiếc xe hắn chọn ban đầu nữa, sau đó hắn nhìn vào một chiếc xe đua hiệu Maserati.

Chiếc xe thể thao này so với chiếc Audi R8 của Vương Phong chọn đắt hơn vài trăm ngàn, nhìn dáng vẻ của tên thanh niên này thì biết ngay chính là cố ý muốn làm Vương Phong khó xử.

“Cố ý…” Nhìn thấy vẻ mặt của tên thanh niên thay đổi trở lại vẻ kiêu ngạo và đắc ý lúc đầu, Vương Phong chỉ cười.

“Cô gái, chiếc xe này tôi cũng không mua nữa, tôi muốn đổi cái khác.” Vương Phong bước tới phía trước một chiếc Ferrari màu đỏ chỉ vào nói: “Tôi nhìn thấy chiếc xe này cũng được lắm, lấy chiếc này đi.”

Bề ngoài của chiếc Ferrari này trông vô cùng mạnh mẽ vô cùng tinh tế, đây là một chiếc xe thể thao nổi bật vượt trội. Giá của chiếc xe này cũng đắt hơn chiếc xe mà tên thanh niên kia chọn, giá cũng đã vượt quá ba triệu rồi.

Chết tiệt!

Nhìn thấy cảnh này, tên thanh niên kia tức giận đến mức khóe miệng có chút run rẩy, hắn nhận ra tên Vương Phong này là muốn chống đối hắn.

“Không muốn chiếc này nữa, tôi muốn chiếc này.” Vừa nói tên thanh niên trẻ vừa dùng ngón tay chỉ vào chiếc xe hơi khác, đó là một chiếc Aston Martin. Chiếc xe này còn đắt hơn chiếc lúc nãy, hơn bốn triệu.

Giờ phút này hai người nhân viên đi theo bọn họ cũng cảm thấy ngây ngô, chẳng qua chỉ là mua một chiếc xe thôi, hiện tại thì lại giống tranh nhau đốt tiền hơn.

Tình huống này thực sự là quá khủng khiếp rồi, một triệu rồi lại thêm một triệu cứ thế tăng thêm, đây có phải là quá giàu rồi không?

“Ha ha.” Vương Phong cười, ngược lại hắn cũng không cảm thấy tiếc tiền, hắn trực tiếp đi thẳng đến trước một chiếc xe bề ngoài vô cùng dũng mãnh.

“Thưa anh, xin anh đừng quá tức giận.” Khách cảm thấy tức giận kiểu này đối với người nhân viên mà nói là việc tốt nhưng giờ phút này nữ nhân viên đi bên cạnh Vương Phong lại nói.

Cô nhận ra Vương Phong chỉ là muốn chống đối người thanh niên kia nhưng Vương Phong có thể chi ra nhiều tiền như thế không, thứ hai là cô cũng không muốn đứng nhìn Vương Phong mất tiền oan như thế này.

“Không sao, tiền đối với tôi mà nói chỉ là những con số thôi.” Vương Phong nói và vẫn bước tới chiếc xe hắn định chọn.

Giá của chiếc xe cũng đủ để cho một người nhìn thấy liền chùn chân. Trong lòng Cố Bình giờ phút này cũng cảm thấy căng thẳng thay.

Anh không biết Vương Phong nhiều tiền cỡ nào nhưng giá chiếc xe mà hắn đang hướng đến thực sự đắt đến nỗi vô lý, bảy triệu!

Đó là một chiếc Lamborghini nổi tiếng khắp thế giới, người không biết lái xe cũng biết chiếc xe nổi tiếng thế giới này.

“Tôi muốn mua chiếc này.” Vương Phong nói, sau đó liếc nhìn tên thanh niên kia mỉm cười.

Người thanh niên này là một kẻ giàu có, đồ hắn mặc trên người không dưới hai mươi ngàn chỉ là lần này hắn mua xe thì cha hắn chỉ cho hắn năm triệu. Trong khoảng năm triệu thì hắn có thể mua bất kỳ chiếc xe nào nhưng vượt quá khoảng này… hắn cũng không có được được nhiều tiền như vậy.

Nếu hắn cứ tiếp tục đấu với Vương Phong như thế này, cuối cùng người mất mặt chính là hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.