Cực Phẩm Tiểu Nhị

Chương 67: Chương 67: Hại Người Lưu Tên.




Nghiêng tai nghe ngóng tiếng thảo luận cùng với tiếng hít thở dần dần dồn dập từ trong rừng cây truyền đến. Lạc Tiểu Y nghiêng đầu, cắn ngón taycủa bản thân, lẩm bẩm nói: “Cái này cần gì phải đoán? Các ngươi đều đã rơi vào trong trận pháp mà ta bố trí , bởi vậy mới đi vòng vo. Về phần cây Bạch dương cổ hả, đó là ta giúp các ngươi tỉnh ra, làm ra được trận pháp như thế đương nhiên là một thiên tài vĩ đại, người đó đúng là ta là ta! Oa ha ha ha, cái gọi là nhạn bay qua thì lưutiếng, người đi qua thì lưu tên, ta rõ ràng lưu lại danh tính rõ ràng như vậy ai bảo các ngươi xem không hiểu, mấy mụ la sát này cũng quá vụng về ngốc ngếch đi!”

Đắc ý cười ha ha, Lạc Tiểu Y dùng ngón trỏ nâng cằm lên, con ngươi chuyển động nhanh như chớp. Hắn ngẩng đầu nhìn mấy vì sao thưa thớt trên bầu trời, thì thào nói: “Ừm, hãy còn sớm a, ta ngủ một chút rồi tính tiếp.”

Vừa nói, hắn vừa đi đến một cây đại thụ, hai tay đặt trên vỏ cây thô ráp, sờ sờ vài cái rồi nhảy lên. Tìm một chỗ thoải mái nhất nằm ngửa xuống. Lạc Tiểu Y che miệng ngáp to, tay quẹt quẹt đôi mắt nhập nhèm vì buồn ngủ, lẩm bẩm nói: “Ngủ, ngủ, đến giờ dần rồi hãy dậy cho mấy mụ la sát này một bài học.”

Hắn có vẻ cực kỳ mệt mỏi, chân nhỏ gác lên một nhánh cây, trong nháy mắt đã vang lên tiếng ngáy rất nhỏ. (VN: ^.^ tỷ YY ngủ mà ngáy nha)

Ba nữ tử nhìn nhau thật lâu, Sở tiên tử môi rung rung, nhẹ nhàng nói: “Chẳng lẽ, chúng ta đã sa vào giữa trận pháp mà người ta bố trí ?”

Sắc mặt nàng tái nhợt, liếc mắt nhìn hai đồng bạn đang ngơ ngác, nhẹ nhàng giải thích: ” Ở trong giang hồ lưu truyền rằng, có một người tài trí biết rõ trời đất, có thể lợi dụng vật thể đơn giản, như cây cối, tảng đá, bùn đất chế tạo trận pháp. Trận pháp, đó là một loại thủ thuật gây lạc đường. Nghe nói vào trong trận pháp này, nếu đối phương không muốn thả ngươi, hoặc ngươi không thể phá được, thì sẽ vĩnh viễn ở trong đó.”

Nói tới đây, sắc mặt nàng ngưng trọng: “Đối phương hẹn gặp chúng ta, hóa ra là muốn chúng ta chui đầu vô lưới. Xem ra, đối thủ tỷ muội chúng ta gặp lúc này , là một tiền bối cao nhân thần bí.” Nàng cắn môi dưới, đảo mắt quét qua hai thuộc hạ sắc mặt tái nhợt , quát khẽ: “Bất quá người như thế rất hiếm thấy, ta cũng giống các ngươi chỉ nghe truyền thuyết kể lại. Đi thôi, nếu đi như thế nào đều trở lại chỗ cũ, vậy thật sự là bị trúng trận pháp rồi.”

Nói tới đây, nàng rút trường kiếm đeo bên hông ra, đến trước cây bạch dương cổ khắc một cái ký hiệu, cất bước đi về phía trước.

Hai nàng kia theo sát phía sau, các nàng đối với cấp trên trước sau đều rất kính phục, bây giờ nghe nàng ta nói chuyện kỳ lạ, trong lòng khẩn trương không ít.

Đêm đã khuya, sao trên trời vẫn chớp tối chớp sáng như vậy, trong bụi cỏ, các loại côn trùng không biết tên kêu vang không ngừng. Ba nữ tử chỉ đơn giản dựa lưng vào nhau, trường kiếm đều nắm trong tay, cảnh giác đi tới phía trước.

Mặc kệ các nàng lắng nghe như thế nào, ngoài tiếng côn trùng kêu vang hòa thanh ra, thì không nghe được nửa tiếng người truyền đến. Toàn bộ trời đất, tựa hồ chỉ có bản thân các nàng giẫm lên lá khô rào rạo, dường như không có sự tồn tại của người khác.

Không biết đi bao lâu, thẳng đến đập vào mắt ba nữ là một cái cây to thì các nàng mới đồng thời khép ánh mắt lại, rốt cục trên mặt lộ ra sự lo sợ cùng khủng hoảng.

“Sở tỷ, trận pháp này có điểm gì đáng chú ý không ?” Mở miệng là cô gái mặt tròn, giọng nói của nàng run run. Dù vậy, nàng hỏi vẫn rất kiên định có lực.

Hai mắt Sở tiên tử nhìn chằm chằm tay mình, lẩm bẩm nói: “Không biết. Trận pháp đối với chúng ta, rất thần bí.”

Mị nhi trong lòng quýnh lên, không khỏi quay đầu nói: “Chúng ta làm sao bây giờ? Cứ đi như vậy sao? Đúng rồi, nếu trời sáng, có thể biến mất hay không?”

Ánh mắt của nàng khẩn trương cấp bách, Sở tiên tử lắc lắc đầu, thấp giọng nói: “Ta nghe người ta nói, trong trận pháp này, tất cả mọi thứ, đều là cố định. Cho dù đến hừng đông, chúng ta nhìn thấy cũng đều là như vậy.”

Thấy sắc mặt của các tỷ muội trắng bệch, nàng cắn chặt hai hàm răng trắng ngà, trầm giọng nói: “Bất quá chúng ta còn có một biện pháp, là hủy cây!”

Nói tới đây, nàng bước nhanh đến phía trước, huy động nội lực, rút kiếm chém vào cây bạch dương cổ. Theo đạo hàn quang hiện lên, “rầm__” một tiếng, cây bạch dương kia ngã xuống!

Hai nàng kia thấy thế, cũng giơ kiếm trong tay lên nhằm phía rừng cây. Chỉ khoảng nửa khắc, “Rầm rầm ——” thanh âm cây cối ngã xuống đất không ngừng truyền đến. Chém chừng mười cây xong, Sở tiên tử mới kêu các nàng ngừng, nói: “Chúng ta vừa chặt cây, vừa đi về phía trước thôi.” Chống lại ánh mắt khó hiểu của tỷ muội, nàng nhìn cây bạch dương cổ ngã trên mặt đất, trầm giọng nói: “Nếu đối phương dùng cây bày trận, dùng cây che mắt ta, có thể chúng ta sẽ phá được trận?”

Nàng nói lời này ra, tinh thần hai nàng kia lập tức phấn chấn!

Bất quá tinh thần phấn chấn này cũng tồn tại không lâu, phá rừng cây vòng vo một hồi, lại nhìn thấy cây bạch dương cổ kia một lần nữa, ba nữ tử sắc mặt trắng nhợt, hai chân mềm nhũn, ngã ngồi ở trên cỏ.

Xưa nay, ba nữ nhân này đều là người có ý chí kiên định. Nhưng trận pháp này đã làm các nàng có nhận thức hơn về giang hồ, đối với mọi chuyện gần đây, cũng phát ra sự sợ hãi từ trong đáy lòng. Dù cho ba nữ nhân này có kiến thức rộng rãi của người trên giang hồ đi nữa cũng không giúp ích được gì.

Vô lực ngồi bệt trên mặt đất, trong lòng ba nữ tử đều cảm thấy tuyệt vọng. Cũng không biết qua bao lâu, bỗng nhiên ánh mắt ba nữ nhân sáng ngời, ba cái đầu chuyển động, đồng thời nhìn về phía sau.

Phía sau tối đen một mảnh, nửa thân ảnh cũng không thấy, nhưng nơi đó, lại truyền đến tiếng bước chân rõ ràng!

Vèo một tiếng, Sở tiên tử bật dậy, dẫn đầu chạy về phía sau. Theo thân ảnh màu trắng nhoáng lên, nhằm phía tiếng bước chân mà đi thì hai nàng khác cũng từ mặt đất bật dậy, nhẹ nhàng đi theo.

Kỳ quái là, lúc này, các nàng không hề gặp trở ngại khi chạy ra khỏi rừng cây! Nhìn thấy phía trước xuất hiện thân ảnh nhỏ gầy phiêu đãng , sắc mặt ba nữ tử trầm xuống, vút vút __đi theo!

Lửa phẫn nộ, nhanh chóng hiện lên trong mắt các nàng. Nhìn thân pháp vụng về của đối phương, khinh công của hắn so với các nàng cũng không cao hơn bao nhiêu, tiếng hít thở truyền lại cho thấy đối phương không có bao nhiêu nội lực! Hóa ra là một người như vậy, đem các nàng ra trêu đùa!

Hừ! đợi đấy, tiểu tặc này nhất định phải làm cho hắn sống dở, chết dở! Cảm giác sợ hãi lúc nãy thiếu chút nữa khiến các nàng tuyệt vọng, bây giờ lại phát hiện cao nhân làm các nàng sợ hãi ,chỉ là tiểu mao tặc võ công tầm thường thì lửa giận liền trong nháy mắt xông lên, làm cho các nàng không có cách nào dừng chân!

Tiểu tặc kia tuy nghiêng ngả lảo đảo chạy trốn, nhưng so với các nàng nhanh hơn một chút. Đuổi theo một khắc đồng hồ, thấy tiểu tặc kia “vù__” một tiếng, nhảy qua tường vây của một phủ đệ lớn. Ba nữ nhân đồng thời tiến lên, mủi chân điểm đất, phi thân nhảy, ba bóng trắng giống như ba tia sáng, lộn vòng vào trong tường vây!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.