Cực Phẩm Vú Em

Chương 147: Q.2 - Chương 147: Tiền chẳng là thứ gì cả.






Sau khi vào phòng đấu giá, Nguyệt Nhị rốt cuộc cũng không kìm được mà bật cười vui vẻ, nàng ôm lấy cánh tay Cao Lôi Hoa cười nói:

- Ôi ba! Vừa rồi ba trông thật tuyệt! Nhìn bộ dạng của tên kia thật buồn cười.

Saga ở bên cạnh phối hợp nói:

- Đúng rồi, đặc biệt là màn ném khăn tay lúc cuối. Con thấy sắc mặt của thái tử Ifa xanh lét ra.

- Hắc hắc, có đôi khi mắng chửi lại không thú vị bằng việc hành động có hiệu quả. Cái này được gọi là động khẩu không bằng động thủ.

Cao Lôi Hoa cười, sau đó nhẹ nhàng bế lấy Rudolph đang nằm trong lòng Tĩnh Tâm.

Gần đây quan hệ giữa Kim Toa Nhi với Bích Lệ Ti khá tốt, vì thế Kim Toa Nhi đều do Bích Lệ Ti bế. Còn Bảo Bảo thì do Vong Linh Đại trưởng lão bế. Hiện giờ Bảo Bảo cũng sắp tỉnh lại, đứa nhỏ này mà tỉnh lại chỉ e cái nhà này lại thêm náo nhiệt vài phần.

Xem ra, vài ngày tới phải bắt đầu làm xe nôi thôi. Cao Lôi Hoa khẽ thở dài một tiếng, mấy ngày nay bận quá, lại không có cả thời gian để làm một chiếc xe nôi nữa. Đôi khi nhìn thấy Tĩnh Tâm phải hai tay hai đứa trẻ, khiến Cao Lôi Hoa cứ xót xa cõi lòng.

- Đến rồi, chính là chỗ này, phòng ghế số 124.

Tiểu Tam dẫn mọi người tới phòng ghế đặt sẵn.

Phòng ghế VIP khác hẳn so với ghế ở dưới, bên trong phòng khá lộng lẫy, hơn nữa phòng này còn có một cái cửa sổ lớn ở trên tường quay về phía phòng đấu giá, giúp khách nhân thuận tiện quan sát tình hình phòng đấu giá. Hơn nữa bên cạnh cửa sổ còn trang bị ma pháp trận khuếch đại âm thanh (~micro), giúp cho khách quý có thể dễ dàng truyền giá đấu. Cạnh cửa còn có một chiếc bàn tròn khá đầy đủ, thậm chí còn có người phục vụ sẵn sàng đưa lên trà nước và hoa quả khi cần. Cao Lôi Hoa âm thầm cảm thán, chẳng qua phòng ghế này thoải mái như vậy, cái giá phải trả cũng không phải là nhỏ. Chỉ một gian phòng nhỏ này Tiểu Tam đã tiêu sạch một ngàn kim tệ mà Cao Lôi Hoa đã đưa cho.

Đến bên cửa sổ nhìn xuống, bên dưới lố nhố toàn là đầu người. Bởi vì Saga và Nguyệt Nhị chưa từng tham gia hội đấu giá nên sự hưng phấn thì không phải nói!

Chỉ có Nguyệt Sư vẫn căng thẳng nhìn chằm chằm xuống sàn đấu giá.

- Đang lo lắng cho cô bé hồ tộc kia sao?

Cao Lôi Hoa đi tới cạnh Nguyệt Sư hỏi nhỏ.

- Dạ.

Nguyệt Sư khẽ gật đầu:

- Ba, con cũng không biết bản thân đã xảy ra chuyện gì nữa. Cứ nhìn thấy thú tộc như nàng ở trong này chịu khổ, là con có cảm giác chua chát. Thậm chí con còn có ý nghĩ muốn đánh chết kẻ đã bắt nàng tới đây.

Cao Lôi Hoa nhẹ nhàng an ủi Nguyệt Sư, hắn cũng không kể chuyện Tra Lý nói với hắn cho Nguyệt Sư hay. Bây giờ đối với Nguyệt Sư, trở thành vua của Thú nhân tộc vẫn còn quá sớm.

- Yên tâm đi, tối nay chúng ta cố gắng một chút, nhất định có thể đem hồ nữ từ cuộc bán đấu giá này về.

- Dạ.

Nguyệt Sư khẽ gật đầu.

Thời gian chầm chậm trôi, sau khoảng một tiếng. Rốt cuộc buổi bán đấu giá cũng đã bắt đầu.

Trước ánh mắt mong đợi của người, một người trung niên ước chừng trên dưới năm mươi tuổi chậm rãi đi lên sàn đấu giá. Sau đó hắn kéo kéo thiết bị khuếch đại âm thanh lại gần hơn:

- Khụ khụ! Kính chúc các vị tiên sinh, các quý ông quý bà, các bằng hữu đến từ khắp nơi trên đất nước một buổi tối an lành! Hoan nghênh các vị đã tới hội đấu giá Thần Ký tối nay. Tôi là chủ trì cuộc đấu giá Lâm Cát, bây giờ tôi tuyên bố, hội bán đấu giá buổi tối chính thức bắt đầu!

Đều đã đợi chờ hồi lâu nên mọi người đều vỗ tay hoan nghênh kịch liệt với lời phát biểu của Lâm Cát.

- Đầu tiên, vật đấu giá thứ nhất là trang bị thủy hệ ma pháp “Thủy liệu pháp nhẫn”! Cái “Thủy liệu pháp nhẫn” này có khắc ba ma pháp. Đó là thủy hệ biến dị hệ băng đôi, thủy hiệu trị liệu hệ trì dũ thuật, cùng với thủy hệ phòng ngự hệ băng thuẫn. Tuy rằng chỉ đều là ma pháp trung cấp, nhưng bởi vì nó tập trung công kích, phòng ngự cùng với trị liệu làm một thể, tin rằng đối với một chiến sĩ sẽ có tác dụng rất tốt, chỉ cần đưa vào trong nhẫn không gian này một chút ma lực hoặc đấu khí là có thể kích hoạt ba ma pháp có trong nó. Được rồi, bây giờ bắt đầu đấu giá, giá khởi điểm là 100 kim tệ, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn 10 kim tệ!

Người chủ trì đấu giá chỉ vào một chiếc nhẫn không gian cực lực giới thiệu.

- 150 kim tệ!

- 200 kim tệ!

- 400 kim tệ!

Các thứ đấu giá trong hội đấu giá Thần Ký quả nhiên đều rất thực dụng. Như cái nhẫn không gian này là một đạo cụ ma pháp tuyệt vời dành học sinh. Cho nên trong lúc phút chốc người tranh đoạt cũng không ít. Cuối dùng dưới sự tích cực ‘bơm’ của lão chủ trì đấu giá, chiếc nhẫn không gian được một phụ huynh học sinh mua với giá năm trăm kim tệ.

Cứ từng vật phẩm đấu giá trôi qua, tâm tình của Nguyệt Sư cũng càng lúc càng khẩn trương hơn! Bởi vì vừa rồi một thanh kiếm ma pháp cao cấp không ngờ đã được bán với giá năm vạn kim tệ, mà cả gia đình Cao Lôi Hoa chỉ mang theo có hơn mười vạn kim tệ mà thôi.

Sau khi một viên ma hạch thằn lằn lửa bậc sáu được bán. Hội bán đấu giá rốt cục cũng đưa thiếu nữ hồ tộc kia lên trên sàn.

- Thưa các quý ông quý bà. Vật phẩm bán đấu giá tiếp theo rất đặc biệt.

Lão chủ trì đấu giá chỉ vào hồ nữ nói:

- Đây là một thiếu nữ hồ tộc thuộc Thú nhân tộc. Mọi người đều biết, thiếu nữ hồ tộc là những nữ tử xinh đẹp nhất trong Thú nhân tộc, nhất là các xử nữ hồ tộc còn có tác dụng tiêu trừ hết thảy tình trạng có hại! Rất may mắn, thiếu nữ hồ tộc này của chúng tôi là một xử nữ hàng thật giá thật. Bây giờ, giá khởi điểm là năm ngàn kim tệ, mỗi lần lên giá không được ít hơn một ngàn!

Chủ trì đấu giá nói vào trong ma pháp khuếch đại âm thanh.

Xôn xao! Dưới phòng đấu giá tức thì sinh ra hỗn loạn, thiếu nữ hồ tộc lớn lên không chỉ xinh đẹp động lòng người, cái trọng yếu chính là theo truyền thuyết thì những xử nữ như nàng còn có thể tiêu trừ tất cả bệnh tật! Mà ở đế quốc thú nhân, hồ nữ được bảo vệ nghiêm ngặt. Cho nên thiếu nữ hồ tộc không dễ dàng nhìn thấy ở thế giới của nhân loại.

- Tin rằng tất cả mọi người đều biết rõ tác dụng của nàng, nên giá khởi điểm: năm nghìn kim tệ. Mỗi lần tăng giá không được thấp hơn một ngàn kim tệ!

Lão chủ trì đấu giá vừa đập cây búa xuống, ở phía dưới liền nhao nhao báo giá.

- Tám ngàn kim tệ!

- Chín ngàn kim tệ!

- Một vạn một trăm ngàn!

- Một vạn bốn trăm ngàn!

- Hai vạn kim tệ!

Một thương nhân mập mạp hét to, giơ cao bảng số của mình lên. Tỏ vẻ nhất định phải chiến thắng.

- Ba.

Nguyệt Sư khẩn trương nhìn Cao Lôi Hoa.

Cao Lôi Hoa gật gật đầu, nói thật hắn chưa từng tham gia loại hình đấu giá này, nhưng với kinh nghiệm sống ở địa cầu hắn cũng đã từng nghe qua một ít kỹ xảo bán đấu giá.

Bây giờ đã đến lúc, Cao Lôi Hoa nhủ thầm trong lòng. Sau đó hắn giơ bảng số của mình rồi nói vào thiết bị khuếch đại âm thanh:

- Mười vạn kim tệ.

Im phăng phắc! Trong nháy mắt mọi người đều im lặng, tất cả ánh mắt đều đổ dồn tới chỗ của Cao Lôi Hoa. Mười vạn kim tệ, nhảy trực tiếp từ hai vạn kim tệ lên thành mười vạn kim tệ. Lập tức, mọi người ở đây đều ngừng ra giá. Ngay cả lão chủ trì đấu giá cũng sững sờ.

- Này! Lão kia còn ngây ngốc cái gì nữa!

Cao Lôi Hoa tức giận quát lão chủ trì đấu giá, cái tên chết tiệt này, hắn cố tình lâu la nhỡ có người trả giá cao hơn thì Cao Lôi Hoa càng khó xử lý. Dù sao trên người Cao Lôi Hoa tổng cộng cũng chỉ có mười lăm vạn ba nghìn kim tệ mà thôi.

Bị Cao Lôi Hoa quát như vậy. Tên chủ trì đấu giá lập tức phản ứng.

- Mười vạn kim tệ lần một!

Tên chủ trì đấu giá đập thật mạnh cây búa xuống.

- Mười vạn kim tệ lần hai!

- Mười vạn kim tệ lần ba!

Tên chủ trì đấu giá kích động muốn hạ cái búa trong tay xuông.

- Mười vạn một ngàn kim tệ!

Ngay khi cây búa sắp hạ xuống, thì cách phòng ghế của Cao Lôi Hoa không xa vang lên một giọng nói.

Cao Lôi Hoa tức đến nỗi nghiến răng ken két, giờ hắn thực sự muốn tát chết cái lão chủ trì đấu giá này! Nếu vừa rồi hắn không ngẩn ngơ, thì mình đã sớm đấu giá được hồ nữ này! Cái loại tố chất rác rưởi như này không hiểu vì sao lại lên làm chủ trì hội đấu giá cơ chứ?

- Ba, đó là thái tử Ifa.

Nguyệt Nhị thân là tinh linh, thị lực của nàng hơn người thường vài lần. Nàng dễ dàng nhìn thấy thân phận của người tranh với Cao Lôi Hoa.

- Mười lăm vạn kim tệ.

Sau khi Cao Lôi Hoa nghe Nguyệt Nhị nói, khẽ nhíu mày rồi lại nâng giá lên mười năm vạn. Đây cũng đã là cực hạn của Cao Lôi Hoa! Cao Lôi Hoa không thể can thiệp vào quá trình đấu giá, cho nên hắn cũng chỉ có thể xuất ra kỳ chiêu!

- Muời lăm vạn một ngàn kim tệ.

Thái tử Ifa miễn cưỡng lên tiếng, rõ ràng là hắn đang cố tình gây khó dễ!

- Ba, bây giờ chúng ta phải làm sao?

Nguyệt Sư thật sự nông nóng, tiền mang theo đã không đủ, mà thái tử Ifa này chắc chắn không dễ dàng buông tha cho bọn họ.

- Gấp cái gì!

Cao Lôi Hoa quát lên:

- Sợ cái gì, mẹ nó, cho dù là thiếu nữ hồ tộc này bị hắn mua được, cùng lắm thì lão tử dẫn các ngươi đi cướp lại!

Tâm tình vô cùng khó chịu nên Cao Lôi Hoa nói chuyện khá thô tục:

- Với lại. Chúng ta còn chưa xuất hết tiền vốn.

Cao Lôi Hoa lấy ra một túi ma tinh từ trong nhẫn không gian, sau đó nói vào ma pháp khuếch đại âm thanh:

- Chờ một chút, ta cần người của phòng đấu giá giám định giá trị cụ thể của chỗ ma tinh này.

- Ha ha, Cao Lôi Hoa huynh đệ. Nếu không có tiền, cũng không cần phải bán ma tinh làm gì. Có cần ta trợ giúp ngươi một ngàn kim tệ không?

Tiếng cười của thái tử Ifa truyền ra làm cho mọi người mắc ói.

- Hừ!

Cao Lôi Hoa hừ lạnh lùng một tiếng lập tức áp chế được tiếng cười của thái tử Ifa. Đồng thời một luồng uy thế hướng về phòng ghế của thái tử Ifa. Thái tử Ifa đang ngồi trên ghế đột nhiên run rẩy toàn thân, tiếng cười đột ngột tắc nghẹn. Trong phút chốc vừa rồi, thái tử Ifa không ngờ lại có cảm giác mình sắp chết! Quần áo của hắn ướt đẫm mồ hôi…

Trên bục, sau khi nghe được Cao Lôi Hoa nói. Lão chủ trì cuộc đấu giá gật gật đầu nói:

- Đây là chuyện hợp pháp nằm trong quy định của phòng đấu giá. Ở phòng đấu giá chúng tôi, ma tinh có thể sử dụng để thay thế cho kim tệ. Vậy chúng tôi sẽ giám định giá trị của ma tinh giúp cho vị tiên sinh này.

Hiệu suất của phòng đấu giá không tồi, chỉ trong chốc lát đã có một gã chuyên giám định đã tới phòng của Cao Lôi Hoa.

- Xin hỏi có phải các vị muốn giám định ma tinh không? Ma tinh cần giám định ở đâu?

Chuyên viên giám định lễ phép hỏi.

- Ở đây.

Cao Lôi Hoa đổ từ trong không gian giới chỉ ra một đống ma tinh mà hắn cho là phế phẩm, sở dĩ nói là phế phẩm, là bởi vì mấy thứ này Slime hoàng kim đều không thèm liếc mắt một cái. Cho nên bị Cao Lôi Hoa xếp vào loại ma tinh bỏ đi.

Nhưng khi chuyên viên giám định của phòng đấu giá nhìn thấy thì lập tức há hốc mồm! Đây đều là ma tinh trung & cao giai! A! Quang Minh thần trên cao. Hắn không hiểu mình đang nhìn thấy cái gì, trước mặt hắn là một đống ma tinh ước chừng lên tới vài trăm khối!

- Ngươi tới giám định xem, chỗ này có thể tính thành bao nhiêu tiền đi!

Cao Lôi Hoa ngồi vắt chân trên ghế nhâm nhi chén trà. Tuy rằng hắn là coi đồ bỏ đi, nhưng đối với giá trị của ma tinh thì Cao Lôi Hoa cũng biết ít nhiều.

Chuyên viên giám định lại gần đống ma tinh trước mặt, xòe bàn tay phải ra, niệm ra chú văn. Tiếp theo từ trên người hắn bắn ra một luồng ánh sáng mầu lam nhạt, chiếu vào trong đống ma tinh này.

Mấy phút sau, chuyên viên giám định ngẩng đầu lên nói:

- Vị công tử này, ngài có 365 khối ma tinh, trong đó có 60 khối trung giai, 305 khối cao giai, tổng cộng ước chừng là 60 vạn kim tệ.

- Vậy được rồi, ta bán toàn bộ được chứ.

Cao Lôi Hoa gật gật đầu.

- Hoàn toàn có thể.

Chuyên viên giám định hưng phấn gật đầu, thu đống ma tinh trên mặt đất vào trong nhẫn không gian của mình, sau đó đưa cho Cao Lôi Hoa túi ma tinh chứa sáu mươi vạn kim tệ.

- Tốt lắm, bây giờ tiếp tục bán đấu giá.

Tay phải Cao Lôi Hoa tiếp lấy túi ma tinh:

- Lần này ta ra giá bảy mươi vạn kim tệ!

Cao Lôi Hoa lạnh lụng nói vào trong ma pháp khuếch âm. Cao Lôi Hoa vừa nói xong, không chỉ có đám người trong phòng đấu giá bên dưới, ngay cả người nhà của Cao Lôi Hoa cũng sửng sốt!

Cao Lôi Hoa cười ha hả, tiền tính làm cái gì? Tiền là chẳng là thứ gì cả, có thể kiếm lại được! Bảy mươi vạn, tới mau, đi cũng mau!

Thái tử Ifa ở bên kia cũng không tiếp tục phát ra tiếng gì. Bảy mươi vạn, cho dù hắn là thái tử của Quang Minh đế quốc cũng không thể lập tức xuất ra nhiều tiền như vậy!

Cao Lôi Hoa mỉa mai với thái tử Ifa:

- Làm sao vậy, thái tử Ifa, lần này không gọi ra giá nữa sao? Hay là ngươi thiếu tiền, có cần ta trợ giúp ngươi vài ngàn kim tệ không?

Ở trong phòng, thái tử Ifa bóp chặt tay vịn ghế. Sau đó ngoắc tay nói với thị vệ bên cạnh vài câu. Tên thị vệ khẽ gật đầu rồi bước ra khỏi phòng.

- Cao Lôi Hoa, chúng ta cứ chờ xem!

Thái tử Ifa ngạo mạn nói:

- Nơi này là đế đô, không lẽ lại có thứ ta không chiếm được!

Đôi mắt thái tử Ifa như tóe lửa nhìn hồ nữ trên sàn đấu giá, hắn thật sự cũng không nghĩ tới Cao Lôi Hoa lại dùng bảy mươi vạn kim tệ để mua hồ nữ này……..


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.