Cực Võ

Chương 530: Chương 530: Tàn Hoa Bảo Giám (2)




Thế giới này đương nhiên phải khác với lịch sử mà Vô Song biết.

Ví dụ như không phải ai cũng có tư cách để tóc đuôi sam.

Cùng là kiểu tóc nhưng vốn khác nhau hơn nữa kiểu tóc còn thể hiện thân phận.

Đầu tiên muốn tết tóc đuôi sam thì phải là người Mãn, nếu không phải là người Mãn thì phải được vương tộc người Mãn ân chuẩn.

Tóc đuôi sam cũng có nhiều loại, đầu tiên là tết chỉ qua gáy, dạng tóc đuôi sam này thực sự rất xấu trong mắt Vô Song nhưng đây chủ yếu là dạng tóc của quan viên Đại Thanh, bọn họ khi vào triều nhất định phải tết tóc lại như vậy sau đó đội lên một cái mũ đỏ với lông đuôi dài ở đằng sau, biểu hiện cho một dạng ‘đuôi sam’ khác, loại lông đuôi dài này thường là lông vũ gắn trên chóp mũ, màu sắc cũng lấy màu đen làm chủ, chiều dài khoảng 20 cm.

Loại thứ hai là tóc đuôi sam dài nhưng không được quá lưng, đây là nhân vật có tước hiệu trong triều đình người Mãn, loại người này phần nhiều là quý tộc người Mãn nhưng cũng có người khác tộc được phong tước.

Loại cuối cùng là tóc đuôi sam dài quá chấm lưng, đây là vương tộc nhà Thanh, là trực hệ hoàng thất hoặc là trực hệ gia tộc có người được phong vương.

Lúc đầu Vô Song không để ý lắm, con mắt của hắn vốn không thể quan sát khắp căn phòng này nhưng mà hiện tại Vô Song rốt cuộc cũng phát hiện, hai nam tử kia đều để tóc tết quá chấm lưng, đây là vương tộc người Mãn.

Tất nhiên tại đất phương nam này vương tộc thật ra cũng có thể là người Hán, cũng có thể là con cháu trực hệ của Trấn Nam Vương Phủ, con cháu trực hệ của Ngô Tam Quế.

Vô Song cùng nam tử người Mãn nhìn nhau, trong mắt cả hai đều có chút ẩn ý về phần trận chiến trong đại sảnh thật ra Vô Song không quan tâm cho lắm.

Hắn ban đầu còn thấy hứng thú nhưng nhìn một chút liền bỏ qua tuy nhiên trong nội tâm Vô Song cũng đang cảm thấy tương đối ‘kinh sợ’ với cái đám người này.

Vô Song luyện Quỳ Hoa Bảo Điển chân chính hắn chỉ cần nhìn thân pháp liền phát hiện ra đối phương thân pháp tương đồng rất lớn với Quỳ Hoa Bảo Điển nhưng mà chắc chắn không thể nào là Quỳ Hoa Bảo Điển chân chính.

Vô Song không chắc Quỳ Hoa Bảo Điển nguyên bản có ai còn học được ngoài hắn cùng Đông Phương Bạch hay không dù sao thế gian có rất nhiều việc khó nắm chắc nhưng mà hắn chắc chắn bốn kẻ kia không thể nào học Quỳ Hoa Bảo Điển.

Vô Song trong đầu liền nghĩ tới Tàn Hoa Bảo Giám, loại bí kíp võ công cực kỳ tàn độc dựa trên chính Quỳ Hoa Bảo Điển.

Thời Vô Song chưa dời khỏi thế giới này, Vô Song mơ hồ biết được Tàn Hoa Bảo Giám đang được Ngụy Trung Hiền phát triển rộng rãi hơn, đến khi trở về hắn mới một lần nữa hiểu được mức độ ‘phổ cập’ của thứ này.

Ngụy Trung Hiền thân ở Đông Xưởng, là cơ quan quyền lực không khác gì thanh tra của hậu thế vốn ở phương Bắc không ngờ sau gần 5 năm bằng một cách nào đó thứ võ công này xuất hiện ở phương Nam.

Đám thư sinh này một mặt thanh tú trắng trắng bạch bạch, Vô Song còn nghĩ là tài tử Giang Nam nhưng mà hắn hiện tại chỉ có thể bật cười, bốn người này rõ ràng là thái giám, nào có phải là tài tử gì, mặc áo dài che kín chân tay thậm chí còn hơi che phần cổ lại khiến yết hầu rất khó quan sát, hóa ra là để che dấu thân phận thái giám của mình.

Tàn Hoa Bảo Giám đương nhiên so không được với Quỳ Hoa Bảo Điển nhưng mà cũng cực kỳ đáng sợ, tốc độ tu luyện của Tàn Hoa Bảo Giám còn kinh dị hơn cả Quỳ Hoa Bảo Điển.

Bước đầu tiên đương nhiên là thiến, bước thứ hai liền đốt cháy tuổi thọ, rút tuổi chọ từ 60-70 năm xuống còn hơn 20 năm, biến tuổi thọ thành tiềm năng, dùng tiềm năng mà thay đổi thân thể, không tu nội lực chỉ rèn luyện thân thể cùng tốc độ, đẩy tốc độ đến cực hạn của thể chất, không rèn nội công chỉ rèn võ kỹ, sau khoảng từ 2-3 năm một tam lưu cao thủ thậm chí... có thẻ giết cả Đại Tông Sư.

Đương nhiên Tàn Hoa Bảo Giám không phải ai cũng có thể luyện được, vì vậy mới gọi là ‘tàn hoa’.

Đầu tiên là thiến, tất nhiên bước đầu chỉ cần chịu thiến liền không có vấn đề gì dù sao công nghệ này ở thời nhà Thanh... đã đến mức hoàn hảo.

Bước thứ hai mới là đáng nói, nhiều người sau khi dùng bế pháp đốt tuổi thọ liền lập tức chết luôn, không phải ai cũng có tư cách để mà làm ‘tàn hoa’.

Để tạo nên khoảng 4 kẻ như đám thư sinh kia chỉ sợ phải lấy mạng 20 kẻ đến thế, tỷ lệ thành công là 5 chọn 1, hoặc là trực tiếp chết luôn hoặc là sống thêm vài năm mà bán mạng cho chủ, đây là Tàn Hoa Bảo Giám.

Đương nhiên sau khi biết đối phương sử dụng Tàn Hoa Bảo Giám thì Vô Song đã không cần lo lắng cho Mạc Ly, nếu đám người này đều sử dụng Quỳ Hoa Bảo Điển thì khác nhưng Tàn Hoa Bảo Giám thì còn chưa kém nhiều lắm.

Lý do duy nhất làm Mạc Ly có chút cuống chân cuống tay là vì nàng ra tay quá mức đáng sợ, tuyệt đối là huyết tinh vô cùng, chỉ sợ cả cái chính phòng này cũng bị hủy diệt.

Đương nhiên tính cách Mạc Ly có chút xấu, nàng quả thật không giỏi chịu đựng, sau một thoáng tránh đông tránh tây đến khi bị cả 4 người vây công khiến nàng không thể lùi được nửa, nàng liền thực sự tức giận.

“Hừ, bản công tử nhường một bước lại muốn tiến một bước? “.

Nàng nói xong vốn đang lùi lại đột ngột xoay người, trên tay xuất hiện một loại khí màu đỏ, cả thân hình nghiêng về phía trước, tốc độ cơ hồ nhanh gấp đôi.

Nàng biến đổi quá nhanh, nhanh đến mức toàn bộ 4 kẻ vây công nàng không thể phản ứng kịp.

Mạc Ly một chân dẫm xuống, đơn giản đánh ra một quyền.

“Đề Hồ Lực Thiên Quân”.

Một quyền này đến cả Vô Song còn không dám dùng chiêu thức tinh diệu để đỡ bắt buộc phải vận nội công thì đám người trước mặt tính là gì?.

Quả nhiên chỉ một quyền, quyền không trúng ai nhưng kình lực của nó lập tức đẩy lùi bốn người hơn nữa cương kình kinh khủng đến nỗi trực tiếp phá đi trận thế của cả bốn.

Một quyền thành công thoát vây, Mạc Ly căn bản không có ý thu tay, nàng lại dẫm một chân xuống thân hình như báo đốm săn mồi, một bước thật dài tiến đến kẻ gần nhất, nắm tay thu lại sau đó tiếp tục tung một quyền.

“Đề Hồ Phá Sát Quyền”.

Một quyền cực kỳ huyết tinh, đánh thẳng vào bụng kẻ kia quyền của nàng nén toàn bộ kình khí vào lục phủ ngũ tạng đối phương làm hắn trực tiếp phun máu ra, lục phủ ngũ tạng bị đánh nát vụ lập tức gục xuống, thân hình co giật, trên mặt đất có thêm một vũng máu.

Một quyền đánh ra nàng liền thu tay lại, sau đó hai tay thành quyền, mạnh mẽ đánh ra.

“Đề Hồ Thiên Cương Quyền”.

Hai quyền song song đánh ra trực tiếp nện lên người một ‘thư sinh khác’, chỉ nghe tiếng xương vỡ vụn, kẻ này cũng lập tức bị đánh chết, cả người nghẹo ra đằng sau.

Hai lần xuất thủ giải quyết hai người, Mạc Ly một lần nữa thể hiện khả năng công kích siêu cường của mình bất quá nàng cũng thật không ngờ hai tên thư sinh còn lại không biết sống chết đã vọt đến bên người nàng.

Đám thư sinh này vốn là tử sĩ thì ngại gì sống chết hơn nữa bản thân luyện Tàn Hoa Bảo Giám cũng sẽ không sống được quá lâu, kiểu gì cũng chết, trong mắt những kẻ này vốn không quan tâm tới cái chết từ lâu rồi.

Một tên gần nhất lao đến, kẻ này căn bản cũng không có ý định phòng ngự, cứ đưa quạt sắt chém về phái cổ Mạc Ly.

Mạc Ly đương nhiên sẽ không bị đánh trúng, nửa người hơi nghiêng ra né chiêu này đồng thời chân đẹp đưa lên đá ngang một cái, nàng sút đối phương như sút quả bóng vậy, đá thẳng hắn bắn ngược vào góc tường, một cước này cũng đạp gãy xương ngực đối phương.

Mạc Ly một cước xuất ra liền thu chân lại, lúc này kẻ cuối cùng cũng lao tới.

Thấy đối phương vẫn dám tiến lên thật ra trong lòng Mạc Ly cũng có chút kính ý, loại người được gọi là tử sĩ này từ trong nội tâm Mạc Ly vẫn tương đối khâm phục.

Nàng một tay nắm lại thành quyền chuẩn bị giết chết đối phương trong một chiêu tránh khỏi đau đớn thể xác hành hạ nào ngờ nàng chưa kịp vung tay ra kẻ kia đã xoay tròn, quạt của hắn... mở ra.

Từ trong chiếc quạt này một làn bụi trắng tỏa ra không gian xung quanh, ánh mắt Mạc Ly lập tức trợn lên.

“Khốn nạn”.

Nàng nói ra hai chữ, lập tức yếm khí của bản thân đồng thời biến đổi quyền thế, sau đó đánh ra.

Một quyền này gọi là Vô Địch Thiết Quyền, một quyền đánh ra thân thể thư sinh kia như bị trọng pháo oanh kích, một quyền đánh nát người đối phương, máu bắn tung tóe cả sảnh đường.

Đương nhiên giải quyết kẻ này xong Mạc Ly cũng không vui vẻ gì, nàng... thực sự mơ hồ sợ hãi, sợ hãi cái thứ bột trắng kia.

Thứ này đương nhiên không phải bụi thông thường mà cũng không phải vôi bột... chỉ sợ là độc chất hoặc so với ‘độc’ càng thêm ‘độc’.

Độc chất thật ra còn dễ nói, đừng quên Âu Dương Tuệ là Bạch Đà Sơn Trang thiếu chủ mà cho dù không có Âu Dương Tuệ còn có Dạ Xoa thậm chí nhờ quan hệ của nàng với Xà Vương nàng còn có thể đến Miêu Cương, độc chung quy không phải là vấn đề.

Vấn đề nàng sợ nhất là xuân dược, nàng chỉ sợ đối phương bỏ xuân dược trong quạt sắt kia.

Mạc Ly nội tâm không khỏi trầm xuống bất quá nàng cũng thấy lạ, không hiểu tại sao nàng lại cảm thấy mát rượi, sau đó càng ngày càng có chút lạnh.

Vốn đang ở một bên xem kịch vui, nam tử người Mãn nãy giờ vẫn đang ngồi một chỗ không khỏi mở miệng.

“Nội lực đáng sợ thật”.

Theo kẻ này mở miệng, Mạc Ly mới phát hiện có gì không đúng, Vô Song từ lúc nào đã hiện ra sau lưng nàng, hai tay hắn đưa ra, vòng qua cơ thể Mạc Ly như muốn ôm nàng vào lòng vậy, đương nhiên hắn cũng không chạm vào nàng.

Hai tay Vô Song đưa ra hư không, hắn vậy mà mang chí âm nội lực đông kết lại toàn bộ bột phấn đang bay đến, thậm chí cả không gian xung quanh, cho dù là máu đang bắn tới Mạc Ly cũng bị hàn khí cản lại, chỉ một chiêu Vô Song liền lộ ra kinh người nội lực.

Lần này ánh mắt Vô Song thực sự lạnh, hắn thân là thần y đương nhiên nhận ra thứ bột kia là gì, thứ này chính là đại danh đỉnh đỉnh Âm Dương Hợp Hoan Tán.

Vô Song không khỏi âm thầm thở ra, nếu hắn không gặp Mạc Ly ở đây, nếu hắn đến chậm một ngày hoặc nếu hắn không đến Lệ Xuân Viện, tối nay Mạc Ly thực sự sẽ xảy ra chuyện.

_ _ _ __ _ _ _

Vô Song rốt cuộc cũng thu tay lại, hắn kéo Mạc Ly ra phía sau, ánh mắt khóa lấy hai người kia.

Ánh mắt hắn lạnh vô cùng, lạnh đến mức làm hai vị vương tộc người Mãn không khỏi run lên, đặc biệt là kẻ đáng đứng kia.

Hắn bị khí thế Vô Song ép thẳng đến, sắc mặt nào còn cái vẻ tự tin kia, trong mặt không khỏi hoảng sợ mà lùi lại một bước bất quá kẻ này quả thật không phải phế vật, hắn vừa lùi lại một bước nhưng cũng có thể ổn định lại bản thân, hắn nắm lấy quạt giấy trong tay ánh mắt trầm hơn không ít.

“Dám dùng ánh mắt này nhìn bản vương, Gia Minh giết hắn cho ta”.

Gia Minh?, phải Gia Minh chính là để gọi kẻ từ đầu đến cuối vẫn đang ngồi kia.

Kẻ này nghe thấy mình được gọi, trên mặt cũng nhíu lại.

Hắn ban đầu chỉ là có hứng thú với Vô Song nhưng chưa từng coi Vô Song là đối thủ bất quá hiện tại thì khác, chỉ một chiêu vừa rồi của Vô Song nói thật hắn làm không nổi.

Vô Song là dùng thuần nội lực, nội lực kinh khủng vô cùng, nội lực cỡ này đã viễn siêu hắn, hắn cũng không có tự tin thắng.

Đương nhiên không tự tin là không tự tin, lời nói kẻ kia hắn không bỏ ra khỏi tai được, bởi đối phương... họ Ngô tên Ứng Hùng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.