Cực Võ

Chương 288: Chương 288: Thiên Sơn – Linh Thứu Cung (2)




Nhạn Môn Thành – Mân Côi Khách Điếm.

Mân Côi Khách Điếm có thể coi là đại kiến trúc hàng đầu của Nhạn Môn Thành, trong cái thời cổ đại này mà Mân Côi Khách Điếm có thể xây đến 5 tầng lâu tuyệt đối là một cái đại thủ bút hơn nữa đừng quên Mân Côi Khách Điếm còn là một quần thể kiến trúc, một quần thể kiến trúc 5 tầng lâu, đây không phải ai cũng có thể thực hiện nổi.

Mặt tiền đương nhiên vẫn là Mân Côi Khách Điếm, với tầng 1 cùng tầng 2 là nơi dành cho khách vãng lai chỉ đi qua đặt món, 3 tầng tiếp theo liền dành cho khách nhân thuê phòng, đỉnh điểm Mân Côi Khách Điếm có thể chứa 500 khách nhân, cả ăn uống cùng thuê phòng, cái con số này chỉ sợ đã không thua kém bao nhiêu với các khách sạn 3 sao của hậu thế.

Tất nhiên Mân Côi Khách Điếm cũng không phục vụ ăn uống cùng nghỉ ngơi đơn giản như vậy, ngoại trừ nhà bếp cùng với gian phòng của hạ nhân ra bản thân Mân Côi Khách Điếm còn có phòng đấu giá, có phòng nghỉ dưỡng, và đặc biệt nhất là Mân Côi Các.

Mân Côi Các chân chính là nơi đốt tiền nhất của Nhạn Môn Thành bởi nơi đây chỉ cần có tiền ngươi liền không khác gì hoàng đế, Mân Côi Các nói trắng ra chính là kỹ viện nhưng là một kỹ viện cực kỳ cao cấp, một cái kỹ viện trải đầy hoàng kim.

Đương nhiên sau lưng Vô Song là Hoàng Dung cùng Mai Siêu Phong, hắn sẽ không hứng thú lắm với cái gọi là Mân Côi Các, cùng lắm chỉ ghé mắt nhìn qua mà thôi, Vô Song hắn vẫn có kháng cự rất lớn với những nữ tử dùng thân thể mua vui cho người hơn nữa hắn cũng không khát khao khó nhịn gì mà đi tới mấy cái địa phương này;.

Cái làm Vô Song chú ý là Độc Bảo Các (phòng đấu giá) cùng Trầm Hương Các (phòng nghỉ dưỡng).

Độc Bảo Các tất nhiên là nơi nhận đấu giá của Nhạn Môn Thành, một cái phòng đấu giá duy nhất trong Nhạn Môn Thành hơn nữa phải biết tại nơi được coi là trung tâm giao thương giữa Tây Vực cùng Trung Nguyên mà nói trong Độc Bảo Các hoàn toàn có thể xuất hiện những vật khó lường, không thiếu cổ thư, cổ đồ, cổ họa xuất hiện trong Độc Bảo Các được mang gia đấu giá, những thứ này đều là dùng vạn lượng bạc làm đơn vị tính toán.

Về phần Trầm Hương Các thì lại thật sự là một nơi nghỉ dưỡng, khác với Mân Côi Các dùng thân thể nữ nhân thậm chí rất nhiều những thứ khác làm thỏa mãn dục vọng của nam nhân thì Trầm Hương Các lại đơn giản hơn nhiều, an tĩnh hơn nhiều, Trầm Hương Các tổng cộng có 3 tầng tuy nhiên mỗi tầng của nó lại cao hơn những tầng lâu bình thường rất nhiều.

Tại tầng 1 ngoại trừ lối cửa vào có đặt một phòng nhỏ làm giám sát cùng điều hành ra thì bên trong toàn bộ đều là phòng tắm hơn nữa còn là một cái cực kỳ hiếm lạ phòng tắm – suối nước nóng lộ thiên.

Tầng thứ 2 cùng tầng thứ 3 thì cũng không có gì đặc biệt, ở nơi đây chủ yếu treo các họa tác nổi danh đồng thời chỉ phục vụ trà tuyệt không phục vụ rượu, có thể coi là tương đương thanh đạm, tương đương thoải mái.

Chung quy lại mà nói, Vô Song vẫn cực kỳ bất ngời với Mân Côi Khách Điếm, nơi này cứ như một cái Resort thu nhỏ của hậu thế vậy, không biết là ai ném cho Lý Thu Thủy mấy cái suy nghĩ ‘tân tiến’ này để nàng xây dựng Mân Côi Khách Điếm?.

Đương nhiên Vô Song tạm thời hiểu rõ Mân Côi Khách Điếm như vậy thật ra là vì nữ nhân đang dẫn đường cho hắn.

Đây là một nữ ăn mặc tương đối làm người ta nóng máu, áo ngực màu đỏ khoét cổ rất rộng như muốn khoe bộ ngực ra cho toàn dân thiên hạ thấy, nửa thân dưới mặc váy lụa cũng là màu đỏ bất quá lại mỏng tan gần như có thể nhìn xuyên qua đặc biệt cái sắc đỏ kia lại càng làm tăng thêm sự ma mị của đôi chân dài miên man bên dưới, đáng tiếc duy nhất là lại dùng mạng che mặt, cũng không nhìn ra được dung mạo thật sự của nàng là xinh hay xấu.

Nữ nhân này tự giới thiệu, nàng gọi Lý Lan.

Lý Lan cái tên này vẫn tương đối tầm thường tuy nhiên nếu liên hệ với Lý Thu Thủy thì lại trở nên khác thường.

Tại Tây Hạ, họ Lý là dòng họ của hoàng tộc, Lý Lan không rõ có phải là người hoàng tộc hay không nhưng chỉ bằng cái họ ‘Lý’ cùng với thân phận thuộc hạ của Lý Thu Thủy liền có thể nhận ra nàng chiếm vai trò tương đối quan trọng trong đám thuộc hạ của Lý Thu Thủy.

Lý Lan một đường cười nói giới thiệu Mân Côi Khách Điếm cho Vô Song cùng Hoàng Dung, một đường lại dẫn bọn họ đi thẳng về một tiểu viện trong Mân Côi Khách Điếm.

Cái tiểu viện này nằm trong khu hạ nhân của Mân Côi Khách Điếm, tức là chỉ dành cho nhân viên trực thuộc khách điếm ra vào, tuyệt đối ngăn chặn người ngoài, nếu không phải có Lý Lan dẫn đường chỉ sợ nhất định sẽ có người đứng ra ngăn cản.

Lý Lan rất nhanh mở cửa tiểu viện nhỏ, sau đó thần thần bí bí cúi đầu với Vô Song, nàng chậm rãi khóa cửa lại rồi nhẹ tiến về giá sách nơi cuối phòng, bàn tay trắng khẽ đụng vào một quyển sách rồi nhẹ kéo, giá sách lập tức di chuyển để lộ ra một con đường tối đen như mực.

Lý Lan cũng cực kỳ quen thuộc xoay người lại, nàng không để ý ánh mắt tò mò của Vô Song, từ trong hộc bàn lấy ra một hộp ngọc lớn, mở chiếc hộp này ra trong tay nàng xuất hiện một viên đá rực đỏ.

Viên đá này thực sự cực kỳ ma mị, so với Dạ Minh Châu thậm chí còn đẹp hơn không biết bao nhiêu lần bởi thứ ánh sáng mà nó tỏa ra cũng thuần một sắc đỏ.

Lý Lan lúc này mới nhoẻn miệng cười, ung dung gật đầu với Vô Song cùng Hoàng Dung.

“Lý Lan chỉ có thể dẫn đại nhân đến đây, bên dưới mới là người tiếp đón đại nhân, thỉnh đại nhân đi xuống dưới “.

Nói xong nàng còn cung kính cúi đầu, hai tay dâng lên viên đá màu đỏ cho Vô Song.

Vô Song cũng chẳng suy nghĩ nhiều, tiếp lấy viên đá này, quả thực viên đá này quá mức ma mị, Vô Song thậm chí có thể nhận ra ánh mắt Hoàng Dung nhìn nó tràn ngập yêu thích, đây có lẽ cũng là lần đầu tiên Hoàng Dung lộ ra thích thú với ‘của cải vật chất’ như vậy.

“Viên đá này gọi là gì?”.

Trước khi đi xuống mật thất, Vô Song không quên quay lại hỏi Lý Lan.

Lý Lan đứng sau lưng Vô Song, nhẹ nhàng mà lên tiếng.

“Bẩm đại nhân, đây là Huỳnh Sa Thạch, là báu vật của Tây Hạ, cũng chỉ có đại phân đà mới được phép sở hữu thứ này, là chủ thượng ban ân”.

Chủ thượng trong giọng nói của nàng dĩ nhiên là Lý Thu Thủy.

Một tay nắm Huỳnh Sa Thạch, một tay nắm lấy tay Hoàng Dung, nhóm ba người Vô Song vẫn là chậm rãi tiến xuống mật thất bên dưới.

Đợi Vô Song, Hoàng Dung cùng Mai Siêu Phong đi xuống, giá sách lại được di chuyển về vị trí cũ, trong căn phòng chỉ còn lại một mình Lý Lan.

Lý Lan lúc này đưa tay ra nhìn tấm lệnh bài mà ban đầu Vô Song xuất ra, ánh mắt nàng nhè nhẹ nhíu lại.

“Vương tử lệnh bài.... cái này tất nhiên không giả bất quá... chủ thượng khi nào lại có hậu nhân?”.

Lý Lan tò mò đương nhiên là phi thường chính xác, toàn bộ Tây Hạ trên dưới đều biết ‘vương tử lệnh bài’ là minh chứng cho Tây Hạ hoàng thất đồng thời chỉ có nữ nhân mới có tư cách chưởng quản lệnh bài này, dẫu sao Tây Hạ cũng là một đất nước ‘mẫu chủ’.

Điều đáng nói là... toàn bộ Tây Hạ có ai không biết vương tử hiện nay của Tây Hạ chỉ có một, là Ngân Xuyên Công Chúa – Lý Thanh Lộ.

Hiển nhiên bất kể Vô Song, Hoàng Dung hay Mai Siêu Phong đều không phải Lý Thanh Lộ.

..........

Tiểu Mục: Bắc Địa Chiến Trường.

Bắc Cương – An Định Thành

An Định Thành hiện nay có thể coi là nơi toàn bộ thiên hạ chú mục, từ đại quan triều đình, từ võ lâm nhân sĩ đến cả bá tánh bình dân đều một mực muốn nhìn chiến cuộc của An Định Thành bởi vị trí của An Định thành thực sự cực kỳ cực kỳ đặc biệt.

An Định Thành là công trình kiến trúc lớn nhất Bắc Địa đồng thời cũng là nơi quan trọng nhất toàn bộ Bắc Địa bởi cái vị trí địa lý cực kỳ đặc biệt của An Định Thành.

Đầu tiên An Định là thủ phủ của Bắc Địa đồng nghĩa với việc đây cũng là trung tâm của Bắc Địa, chỉ cần chiếm được An Định thành thì có thể coi chân chính trở thành Bắc Địa chủ nhân.

An Định Thành phía sau chính là Trung Nguyên, là đệ nhất đại thành phía Bắc – Tương Dương Thành.

An Định Thành phía trước chính là đại thảo nguyên, chính là tiếp giáp với Liêu Quốc.

Chủ nhân của An Định Thành thực sự sẽ có được một lợi thế cực lớn, nếu Đại Thanh sở hữu An Định thành có thể không cần suy nghĩ gì tự nhiên có thêm một tấm chắn ngăn cản hùng binh Mông Cổ hơn nữa An Định Thành chỉ cần không bị công phá thì Đại Thanh có thể vô hạn cung cấp binh lực, vũ khí, lương thảo từ Trung Nguyên chuyển đến, trừ khi một lần có thể đánh sập An Định Thành nếu không ngôi thành này tuyệt không sợ tiêu hao chiến, tiêu hao có thể vượt qua nhân khẩu của Trung Nguyên sao?.

Còn nếu Mông Cổ có thể chiếm được An Định Thành thì sẽ biến tòa thành này thành nơi tập kết binh lực, thành nơi cung cấp quân lương cho Mông Cổ đại quân, trở thành điểm tựa cho quân Mông Cổ mang theo hùng binh tiến thẳng về phía Trung Nguyên, hơn nữa kể cả cho dù chiến dịch có thất bại cũng có thể mượn An Định Thành lùi lại, tiếp tục bảo vệ binh lực chờ đợi chiến dịch tiếp theo.

Chỉ cần quân chủ hai nước không tự nhiên bị đá rơi vào đầu thì nhất định phải nhìn ra vị trí chiến lược của An Định chính vì vậy lần đầu tiên giao thủ của hai nước cũng bắt buộc phải diễn ra tại An Định này.

An Định ban đầu vốn là đất phong của Bắc Địa Vương – An Lộc Sơn nhưng hiện tại An Lộc Sơn cũng không còn là chủ nhân nơi đây, theo công văn mà Đại Thanh triều đình gửi xuống bản thân An Lộc Sơn hiện nay liền mất đi đại quyền điều khiển Bắc Địa, từ một ‘thổ hoàng đế’, một vị khác họ vương gia trở thành một đại tướng lĩnh binh không hơn không kém hơn nữa còn mất đi cả quyền lực cai quản chính Bắc Địa của mình, nói An Lộc Sơn vui vẻ tất nhiên là không thể nào.

Bản thân An Lộc Sơn những ngày qua thực sự không hề dễ chịu gì bất quá hắn cũng có thể coi là một nhân vật, vẫn có thể biết được hiện nay nếu không có Đại Thanh trợ lực thì hắn nhất định sẽ bị quân Mông Cổ mang xác ra chặt làm muôn mảnh, những năm qua An Lộc Sơn cậy có Đại Thanh sau lưng lại thêm Liêu Quốc cùng Mông Cổ vẫn đang chiến đấu mà không ít lần gây phiền phức cho Mông Cổ quân đội, không ít lần mang quân tiến nhập đại thảo nguyên diệt sác các bộ lạc vừa và nhỏ của Mông Cổ, gây ra không ít đại án diệt tộc trên thảo nguyên, người Mông Cổ thực sự đã hận An Lộc Sơn đến mức không giết không thể.

Nếu không phải chưa giải quyết xong Đại Liêu căn bản không thể xuất quân chủ lực đến đối phó An Lộc Sơn thì kẻ này đã bị giết hơn trăm lần tất nhiên nói đi cũng phải nói lại, An Lộc Sơn không chỉ có lực lượng quân đội cực kỳ cường hãn của chính mình mà còn có tài lãnh binh không tệ, công tâm mà nói hắn tạm thời được coi là một vị tướng tài.

An Định Thành hiện nay tất nhiên không phải do An Lộc Sơn chưởng khống tuy nhiên danh vọng của hắn ở nơi này vẫn là cực cao vì vậy cho dù là ai được cử đến An Định Thành cũng phải bán hắn vài phần mặt mũi, lý thuyết mà nói địa vị của An Lộc Sơn vẫn tương đối siêu nhiên bất quá về mặt thực hành... An Lộc Sơn hiện tại quả thật vô cùng khó chịu.

Đại Thanh lần này phái tới hai người trợ giúp An Lộc Sơn chống lại Mông Cổ đại quân, một người là Phúc vương – Phúc Kiến An, một người là Bắc Hiệp – Quách Tĩnh.

An Lộc Sơn là Bắc Địa Vương, Phúc Kiến An là Phúc Vương hơn nữa lại là dòng chính của Đại Thanh, bản thân địa vị của Phúc Kiến An tuyệt đối cao hơn nhiều so với An Lộc Sơn, lấy Phúc Kiến An làm chủ soái chắc chắn An Lộc Sơn không dám nói gì, phải biết hàng năm An Lộc Sơn chỉ cần có dịp đi đến kinh thành thì nhất định phải tặng đại lượng quà cáp cho vị Phúc vương gia này, một trong những nhân vật nắm giữ quyền lực bậc nhất của Đại Thanh, nếu Phúc Kiến An đến nắm đại soái bản thân An Lộc Sơn đương nhiên phục.

Kết quả thì sao?, kết quả Phúc Kiến AN đúng là đại soái tuy nhiên không ngờ lại ném thẳng lệnh tiễn cho Quách Tĩnh, cấp Quách Tĩnh có quyền lực tuyệt đối tại An Định Thành, trực tiếp chưởng khống quân đội ngăn cản Mông Cổ binh lính, việc này An Lộc Sơn sao có thể nhịn được?.

Trong mắt An Lộc Sơn.. Quách Tĩnh chỉ là phường giá áo túi cơm, là phường giang hồ may mắn được triều đình thu phục, nhất giới bình dân lấy tư cách gì khiến An Lộc Sợ hắn nghe lời?.

Quách Tĩnh thân nắm giữ Tương Dương Thành có thể coi như nhị phẩm đại quan thậm chí vì tay nắm binh lực cho dù nhất phẩm đại quan cũng phải đối với hắn khách khí tuy nhiên An Lộc Sơn lại là vương gia khác họ, là một vị có được đất phong vương gia, địa vị của hắn cao hơn Quách Tĩnh ít nhất 2 cái cấp độ, bảo một kẻ như An Lộc Sơn hiện nay cúi đầu với Quách Tĩnh... hắn luôn luôn thấy mình bị khinh thị.

Quách Tĩnh võ công cực kỳ cao cường, điều này An Lộc Sơn đương nhiên biết tuy nhiên đây là nơi hàng trăm vạn người chém giết lẫn nhau, võ công cao hơn nữa cũng làm được con khỉ gì?, muốn trên chiến trường tung hoành phải xem ở tài dùng binh, nói về điểm này Quách Tĩnh quả thật thua xa An Lộc Sơn.

Quách Tĩnh cầm binh không hề tệ, tại cái thế giới này hắn là nghĩa đệ của Tây Phương Nguyên Soái – Nhạc Phi, được chân truyền Võ Mục Di Thư của Nhạc Nguyên Soái, tài cầm binh sao có thể kém?... tuy nhiên so với một người quanh nắm suốt tháng lĩnh binh chiến đấu ở Bắc Địa như An Lộc Sơn thì Quách Tĩnh lại lộ ra không ít thiếu hụt.

Cộng hết tất cả các lý do mà nói, An Lộc Sơn không phục Quách Tĩnh nắm giữ binh quyền.

.........

“Phúc vương gia, không biết hương vị mỹ nhân Hồ tộc thế nào?”.

Trong phủ thành chủ của An Định, An Lộc Sơn lúc này khuôn mặt tràn ngập vẻ lấy lòng đối với một nam nhân lên tiếng.

Nam nhân này tất nhiên là Phúc Kiến An, hắn lúc này phải nói là cực kỳ thích ý cũng cực kỳ hưởng thụ.

Ở ngoài chiến trường kia mỗi ngày chết bao nhiêu người?, Phúc Kiến An không quan tâm lắm dù sao chết cũng là dị tộc, chết bao nhiêu cũng vẫn là dị tộc, hắn lười quan tâm dị tộc tổn thất, chỉ cần không phải con cháu Bát Kỳ hy sinh hắn liền không quan tâm.

Nguyên căn phòng lúc này độc chỉ có một chiếc giường lớn là đáng chú ý nhất, trên giường có tổng cộng 8 nữ nhân Hồ tộc, trên người đều không có một mảnh vải che thân, trong 8 nữ nhân này có 6 người trực tiếp mệt mỏi đến mức ngất đi, còn 2 ngươi đầu dựa vào ngực Phúc Kiến An, nhẹ nhàng vì hắn dâng lên trái thơm quả ngọt.

Phúc Kiến An hai tay ôm lấy hai cái mỹ nhân, hạ thân bị một tấm chăn che đi, ánh mắt mang theo vài phần hứng thú đánh giá An Lộc Sơn.

“Ân, không tệ, nữ nhân Hồ Tộc so với mấy nữ tử người Hán kia mạnh mẽ hơn không ít, đúng là làm bản vương phi thường thích thú”.

Hắn nói xong câu này trực tiếp làm hai cái nữ nhân Hồ tộc bên cạnh ném ra hai cái mị nhãn rồi cười lên khanh khách, cảnh tượng dâm mỹ vô cùng.

An Lộc Sơn vẫn đầy mặt mỉm cười mà đáp lại.

“Vương gia, thật ra mỹ nhân ở Bắc Địa cũng không chỉ có Hồ tộc, còn có người Liêu, người Kim, người Nhung... tất cả đều là dị vực mỹ nữ phong tình vô hạn, so với đá, nữ nhân người Hán kia tốt hơn không biết bao nhiêu lần... hắc hắc, chỉ cần vương gia người nói một câu lão An ta nhất định tìm những nữ nhân xinh đẹp nhất tiến cống vương gia, cho vương gia hưởng dụng”.

Phúc Kiến An nghe vậy liền phá lên cười, cười cực kỳ sảng khoái, nói thật lời An Lộc Sơn nói hắn tất nhiên cũng cảm thấy tâm động, nam nhân mà, ai chẳng phong lưu?.

Phúc Kiến An vốn đang định lên tiếng ánh mắt bất chợt híp lại mà đánh giá An Lộc Sơn một chút, hắn có thể thấy An Lộc Sơn trong ánh mắt có một tia dị sắc.

“Ồ, hình như An đại nhân có tâm sự?”.

An Lộc Sơn chỉ đợi Phúc Kiến An nói như vậy, khuôn mặt dần dần chuyển sang khó xử.

An Lộc Sơn lần này đến đây... vốn muốn âm Quách Tĩnh một lần.

Muốn âm Quách Tĩnh, đương nhiên phải từ vị Phúc Kiến An này.

Phúc Kiến An bất kể cầm kỳ thi họa đều đạt đến trình độ đáng sợ, người này thậm chí được gọi là Kỳ Lân Chi Tử, là đệ nhất công tử của Đại Thanh bất quá Phúc Kiến An chỉ lấy cầm kỳ thi họa làm ‘vũ khí’ mà thôi, sở thích lớn nhất của hắn là thưởng thức nữ nhân.

Trị quốc thế nào?, an bang thế nào?, lãnh binh chiến đấu thế nào?, không ai rõ mấy dạng năng lực này của Phúc Kiến An mạnh đến đâu bất quá có một điều ai cũng biết năng lực trên giường với nữ nhân của Phúc Kiến An cực kỳ mạnh.

An Lộc Sơn chính là dựa vào việc này mà đến đây.

“Vương gia, không biết người cảm thấy Quách tướng quân thế nào?”.

Phúc Kiến An lông mày khẽ dãn ra, hắn cảm thấy câu hỏi này tương đương có ý vị.

“Quách tướng quân?, hắn có thể coi là không tệ, trong 10 ngày vừa qua một mực trấn thủ An Định thành, một mực đẩy lùi quân Mông Cổ, quả thật không tệ”.

Nhìn Phúc Kiến An đánh giá Quách Tĩnh, trong lòng An Lộc Sơn tương đương khinh bỉ.

An Lộc Sơn không phục Quách Tĩnh nhưng chỉ là không phục mà thôi, hắn càng thêm khinh bỉ Phúc Kiến An.

Tại sao lại nói thế?, đơn giản vì Phúc Kiến An căn bản không làm nên trò chống gì, cái hắn giỏi nhất chính là vơ vét tiền bạc của cải, nhận hối lộ cùng chơi nữ nhân, loại này cũng được nhận ấn soái?, nếu không phải Phúc Kiến An xuất thân vương tộc, hắn lấy tư cách gì đạt được địa vị ngày hôm nay?.

Trong mắt An Lộc Sơn, Phúc Kiến An về mặt lĩnh binh vốn là bất tài vô dụng, nghe hắn nhận xét về Quách Tĩnh quả thật khiến An Lộc Sơn cực kỳ khinh bỉ.

Tất nhiên khinh bỉ là khinh bỉ, An Lộc Sơn vẫn cười cực kỳ lấy lòng.

“Vương gia, nói thật với vương gia, lần này An lão ta muốn giới thiệu cho vương gia một kỳ hoa”.

Nói xong ánh mắt An Lộc Sơn liếc về hai nữ nhân Hồ tộc đang trong ngực Phúc Kiến An.

Phúc Kiến An một lần nữa híp mắt lại.

“Kỳ hoa?, là cái gì kỳ hoa”.

An Lộc Sơn nhếch miệng lên tiếng.

“Là nữ nhân “.

Phúc Kiến Anh ánh mắt càng hiện lên một tia sắc dục, hắn dùng hai tay nhẹ vỗ lên vai hai nữ tử kia, lập tức hai người liền hoảng hốt đứng lên mà rời giường, cũng chẳng mặc quần áo trên người, thân thể không mảnh vải che thân tiến vào hậu phòng.

An Lộc Sơn thấy vậy cũng đứng lên, thì thầm vào tai Phúc Kiến An.

.........

Thân dựa vào thành giường, nhìn An Lộc Sơn đầy mặt vui vẻ rời đi, Phúc Kiến An hơi hơi nhếch miệng.

Lúc này sau lưng Phúc Kiến An rất nhanh xuất hiện một hắc ảnh, hắc ảnh này cũng nhìn về phía An Lộc Sơn rời đi, đầy cung kính mà cúi đầu với Phúc Kiến An.

“Chủ nhân, không biết An Lộc Sơn lần này lại nhắm cái chủ ý gì?”.

Phúc Kiến An nhìn về phía hắc ảnh, cũng chẳng suy nghĩ gì mà lên tiếng.

“Hoàng Dung, hắn muốn giới thiệu vị nữ gia cát này cho bản công tử”.

Hắc ảnh nghe vậy thân hình nhè nhẹ run lên, vẻ mặt tràn đầy cổ quái.

“An Lộc Sơn?, kẻ này chẳng nhẽ bị điên?, chủ ý này cũng dám nói ra?”.

Phúc Kiến An cũng phá lên cười bất quá hắn lại nhẹ liếm miệng, trong mắt xuất hiện một luồng tà hỏa vô danh.

“Thật ra mà nói, bản công tử cũng có chút động tâm”.

Lần này hắc ảnh triệt để biến thành hoảng sợ, lập tức lên tiếng.

“Chủ nhân, xin suy nghĩ kỹ, nữ nhân này... không dễ đụng “.

Phúc Kiến An liếc xéo cái bóng kia khiến hắn âm thầm toát mồ hôi, không khí trong phòng gần như đông kết lại sau đó chẳng biết bao lâu Phúc Kiến An mới lên tiếng.

“Không phải là dễ hay không dễ, quan trọng là có đáng hay không đáng”.

Dừng lại một chút, ánh mắt Phúc Kiến An lóe lên một tia sát khí.

“Quách Tĩnh kẻ này thực sự không tốt dùng, chẳng qua hiện nay hắn còn chưa thể có việc gì xảy ra, nếu không ta cũng chẳng ngại tiễn hắn một đoạn đầu đài”.

“Lần này ta trực tiếp không màng đến binh lực cùng ấn soái, ném hết việc thủ thành cho Quách Tĩnh, vốn muốn gõ hắn một chút bất quá nữ gia cát không hổ là nữ gia cát, có thể trợ giúp Quách Tĩnh đến mức đó, bản vương cũng thật sự ghen tị”.

Quách Tĩnh trong mắt Phúc Kiến An... là một nhân vật không ‘ngoan’.

Lý do tại sao Phúc Kiến An có thành kiến với Quách Tĩnh như vậy?, điều này liền phải xét từ Quách Tĩnh, Quách Tĩnh thật ra là một con dao hai lưỡi đối với Đại Thanh.

Nếu đương triều hoàng đế là minh quân, tốt với dân với nước bản thân Quách Tĩnh nhất định cúc cung tận tụy tuy nhiên nếu là hôn quân thì sao?, khả năng Quách Tĩnh phản kháng là rất lớn, Quách Tĩnh đầu phục Đại Thanh không phải vì quyền thế mà chính là vì bách tính trong thiên hạ, cái suy nghĩ này của Quách Tĩnh đương nhiên không sai nhưng trong mắt thượng vị giả mà nói Quách Tĩnh là nhân tốt không ổn đỉnh, hắn... không phải trung thành với hoàng đế.

Đơn giản nhìn vào trận chiến Uyên Ương Đao, người ngoài nhìn vào có thể thấy Quách Tĩnh rất ra sức, vết thương của hắn liền nặng đến mức cả xương cũng suýt nữa lòi ra ngoài, cực kỳ đáng sợ bất quá với rất nhiều người tinh mắt nhìn ra, Quách Tĩnh căn bản không thèm ra sức.

Quách Tĩnh có thể che mắt được rất nhiều người nhưng tuyệt không che được mắt Phúc Kiến An cùng cao tầng nhà Thanh.

Thực lực của Quách Tĩnh thế nào ở đây có mấy ai không rõ ràng?, năm sưa Lệ Thương Thiên gần như đánh khắp thiên hạ vô địch thủ, đừng nói là cường giả cùng thế hệ mà ngay cả cường giả thế hệ trước đụng vào Lệ Thương Thiên căn bản cũng không có bao nhiêu cơ hội thắng, toàn bộ võ lâm khi đó chỉ có Quách Tĩnh có thể miễn cưỡng cùng Lệ Thương Thiên sánh vai.

Cho dù Quách Tĩnh đúng là vẫn đánh không lại Lệ Thương Thiên nhưng trong mắt kẻ tinh minh mà xem, Quách Tĩnh là một tồn tại cực kỳ kinh khủng, phải biết xuất phát điểm của Quách Tĩnh thấp đến thê thảm vậy mà ở cùng độ tuổi, cùng thời gian Quách Tĩnh vẫn miễn cưỡng ngăn được Lệ Thương Thiên, người ngoài chỉ biết Lệ Thương Thiên là quái vật nhưng mấy ai biết vị Bắc Hiệp cực kỳ điềm đạm kia cũng là quái vật?.

Năm tháng qua đi, vật đổi sao dời, có rất nhiều thứ đã thay đổi, Quách Tĩnh cũng vậy tuy nhiên hắn chỉ có thể càng ngày càng mạnh chứ chắc chắn không yếu đi.

Trận chiến Uyên Ương Đao kia, bản thân Quách Tĩnh nếu thực sự muốn đánh, đừng nói chỉ là Xà Vương – Viên Thừa Chí cho dù thêm luôn Mục Nhân Thanh vào thì sao?, Quách Tĩnh lấy sức một người vẫn chống được cả hai.

Thân là quan viên triều đình lại vì kính nể khí phách của đám người Thiên Địa Hội mà nương tay, việc này khác gì biến tướng của tạo phản?.

Uyên Ương Đao thật ra có hay không, không quan trọng.

Thiên Địa Hội hay Hồng Hoa Hội thật ra cũng không quan trọng.

Quan trọng là thái độ của Quách Tĩnh, trận chiến Uyên Ương Đao thật ra chỉ để thượng tầng nhà Thanh nhìn rõ, Quách Tĩnh rốt cuộc có bao nhiêu trung thành.

Tương lai gần Quách Tĩnh đương nhiên không có vấn đề gì thậm chí tương lai xa cũng vậy tuy nhiên giả sử có một ngày Đại Thanh diệt được Mông Cổ... khi đó cũng là lúc Quách Tĩnh chân chính không có tác dụng gì.

(Những chương tiếp theo sẽ chia làm 2 phần, 1 phần cốt truyện chính + 1 phần cốt truyện song song ở thế giới kia nhé, chủ yếu là chiến tranh Bắc Địa)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.