Cùng Anh Dây Dưa Không Rõ

Chương 11: Chương 11




Trần Nhược Vũ một đêm không được ngon giấc.

Không chỉ …là Mạnh Cổ làm cho cô phát sầu, càng sầu hơn chính là cha mẹ cô ở quê nhà bên kia thành phố. Cô cầm điện thoại suy nghĩ một đêm, cuối cùng cũng không còn dám gọi điện thêm lần nào nữa về nhà. Cô chính mình tự nhủ là bởi vì do Mạnh Cổ đem đến cho cô vấn đề phiền não của ngày mai, không chỉ là chuyện không có tiền mời hắn ăn cơm này nọ, còn có cả thái độ của hắn. Hắn quan tâm cô làm cái gì chứ? Hắn mặc kệ, hắn tự quản chính mình là tốt rồi. Trong lòng cô rối tung, không biết nên thế nào cùng người trong nhà nói chuyện, cũng không còn có tâm trạng làm cái gì để phấn chấn tinh thần, cho nên vẫn là trì hoãn lại một chút thôi.

Mơ mơ màng màng một đêm, làm cả đêm mộng mị.

Trong mơcô bị mẹ mình cầm chài cán bột đuổi theo đánh, mẹ cô vừa đánh vừa mắng: "Ngươi phải ngay cả mặt mũi cũng không cần? Loại chuyện dối trá này mà cũng dám nói ra, mặt của hai người già chúng ta tất cả đều bị ngươi làm cho mất hết rồi, ngươi còn có mặt mũi nào dám quay trở về."

Trần Nhược Vũ chạy, giống như gió, vèo vèo . Hai bên có rất nhiều cây, nhìn kỹ, thì ra là không phải cây, là người. Cô không để ý, nhưng không nghe được tiếng la của mẹ nữa, cô quay đầu nhìn lại, người mẹ vĩ đại của cô không thấy đâu. Đang cảm thấy kỳ quái, chợt dưới chân bị vấp phải một bàn chân, cô ngã sấp xuống. Té ngã xuống vũng bùn, chỏng vó. Cô "Phì phì" đem bùn phun ra, quay đầu nhìn lại, đưa chân ngáng técô, là Tề Na.

Trần Nhược Vũ đầu bốc cháy, đúng là tiểu nhân vô liêm sỉ mà, dám đối với cô dùng cách ngáng chân. Cô chợt nhảy lên, nhào tới, một tay kéo lấy Tề Naép ngã trên mặt đất, ngồi ở trên người cô tôi. Tề Na giẫy dụa chửi mắng, cô tát cho cô tôi "Ba ba" hai bạt tai đau điếng, sau đó lấy bùn trên mặt đất nhét thẳng vào miệng cô tôi.

Nhét lấy nhét để, cảm giác như đang ngồi thật không đúng. Cô định thần nhìn lại, làm thế nào mình lại đang ngồi ở trên người Mạnh Cổ. Chẳng những ngồi trên thân người, còn một tay níu lấy cổ áo của hắn, đem hắn vạt áo hắng bung cả ra, phảng phất có thể nhìn thấy được lồng ngực cường tráng của hắn.

A, vóc người thật đúng là không tệ.

Mặt của Trần Nhược Vũngay lập tức "Vọt" một cái đỏ bừng, không dám nhìn ngực của hắn nữa, ánh mắt chuyển tới trên mặt hắn. Vừa nhìn một cáu chợt giật mình, Mạnh Cổ đang hung hăng nhìn chằm chằm cô, làm cô sợ tới mức thật nhanh đem bùn trong tay vứt bỏ. Còn chưa lên tiếng, một đám phụ nữ chạy tới."Trần Nhược Vũ, cô dám đối với Mạnhbác sĩ giở trò lưu manh, cô là đã tự đâm đầu vào chỗ chết!"

Đám người này cứ như thế hung hăng, trùng trùng điệp điệp nối tới.

Trần Nhược Vũ cả kinh, mẹ ơi, nhìn số lượng người thật đúng là có thể xếp hàng khoa khám bệnh ngay bệnh viện của Mạnh Cổ đến tận cửa nhà cô. Cô chợt nhảy dựng lên tiếp tục chạy."Tôi không có giở trò lưu manh, tôi làm sao dám đối với lưu manh mà giở trò chứ!"

Tề Na bỗng nhiên lại xuất hiện, hào quang chói lọi, bộ dáng cả người, đang che miệng vui mừng."Nhược Vũ, cô có biết cô là đang tự cho mình mặt mũi dát vàng ư, coi như cô là nguyện ý giở trò lưu manh, có cơ hội như vậy không đó? Cô thật đúng là không thể chờ đến khi người khác tự nguyện? Cô đúng là, thật là không biết xấu hổ."

Chung quanh chợt xuất hiện ra rất nhiều người, tất cả đều là những gương mặt Trần Nhược Vũ gương quen biết."Thật đúng là, không có tiền, không có sự nghiệp, không có bạn trai, thật đáng thương. Không có tiền, không có sự nghiệp, không có bạn trai, thật đáng thương. Không có tiền, không có sự nghiệp, không có bạn trai, thật đáng thương. . . . . . ."

Con mẹ nó, có muốn hay không như vậy hình ảnh cứ luân phiên hiện ra chứ.

Trần Nhược Vũ da đầu tê dại, mắt thấy cả đám người chi chít chằng chịt tựa như muốn bao phủ lấy cả người cô, người mẹ cô vĩ đại của cô bỗng nhiên lại xuất hiện, bà nở nụ cười, hòa ái lôi kéo tay Mạnh Cổ tay : "Nếu con gái của tôi đối với cậu như vậy, đành phải để cho nó phụ trách thôi."

Cái gì? Cô không cần!

Trần Nhược Vũ còn chưa kịp kháng nghị, lại thấy Mạnh Cổ bị dọa sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, liếc cô một cái, chạy trối chết.

Chờ một chút, chạy cái gì mà chạy, cô lại không muốncùng hắn chịu trách nhiệm. Mà cho dù có như vậy đi nữa, thì mọi người cũng là có thể bàn bạc cân nhắc lại chứ . . . . . .

Trần Nhược Vũ nhìn chằm chằm bóng lưng chạy như điên kia, tỉnh lại.

Tỉnh lại một hồi lâu nhưng vẫn còn đang thở gấp, tâm tríthì "ầm ầm" nhảy. Đúng là chạy cả một đêm thật là mệt mỏi. Trần Nhược Vũ trong lòng có sợ hãi, ngồi suy nghĩ hồi lâu, lôi kéo chăn phủ qua tận đầu, thật muốn đem chính mình chôn vùi đi.

Nhưng là, linh quang chợt lóe lên. Cô đem đầu lộ ra khỏi chăn, nhớ tới bóng lưngMạnh Cổ trong mơ, đúng rồi, cứ như vậy đi, cô đã có biện pháp đối phó với hắn.

Hắn sợ cô đeo bám hắn, hắn nói chỉ mong làm bạn bè. Trước đó cô quá hàm súc, rồi sau đó lại lẩn tránh hắn, điều này làm cho hắn cảm thấy rất an toàn rất có cảm giác ưu việt, cho nên hắn đối với cô tỏ ra thái độ phách lối. Nếu như cô cũng rất ngang ngược quấn hắn không buông, hắn khẳng định chỉ có chết khiếp thôi. Hắn sẽ sợ hãi, và khi thấy cô sẽ phải lẩn tránh không thôi. Chẳng phải như vậy cô sẽ được bình an sao?

Da dầy chính là vương đạo, cuộc sống còn có hi vọng!

Đúng, cứ làm như thế!

Ngày thứ hôm sau, Trần Nhược Vũđúng 5h58 phút chiều đứng tại ngay bệnh viện. Cô cũng không có ngu như vậy chạy ngay đến phòng làm việc ngay khoa khám vệnh của hắn để bị người khác xem xét bình luận, vì vậy trực tiếp đi vào vườn hoa trong bệnh viện, tìm một cái ghế dài có thể nhìn ngắm cảnh đẹp ngồi xuống, sau đó nhắn tin cho Mạnh Cổ.

"Bác sĩ Mạnh, tôi đã đến. Tôi quyết định cùnganhthưởng thức một bữa ăn tối lãng mạng nơi công viên có chim hót hoa thơm cảnh sắc cực ngọt ngào, anh mau xuống đây, tôi đang ngồi ở đình viện đợi." Suy nghĩ một chút, lại tặng thêm một câu:"Không gặp không về nhé!"

Cho thêm một dấu chấm than để cường điệu giọng nói làm nũng.

Chắc là đủ ghê tởm rồi, cũng không tin là không thể nào không làm chấn động nổi hắn.

Cô đem này tin nhắn xem lại ba lần, cắn răng một cái, rồi gửi đi..

Mạnh Cổ chưa có trở gửi lại tin nhắn. Trần Nhược Vũ nhìn điện thoại di động một chút, tưởng tượng đến vẻ mặt cau mày của hắn khi nhìn thấy tin nhắn còn có bộ dáng khiếp sợ, cô cười.

Ha ha, để cho anh ngông cuồng, ép tôi mời ăn cơm, tôi chỉnh chết anh.

Đợi nửa ngày, Mạnh Cổ cũng không có xuống. Trần Nhược Vũ nhìn đồng hồ, quyết định chờ đến 6 giờ rưỡi hắn mà không có tới, cô lại gửi tiếp một tin nhắn tràn đầy tình yêu, sau đó bỏ đi.

Giữa sân có mấy đứa trẻ chạy nhảy chơi đùa lui tới, Trần Nhược Vũ nhìn thật vui mắt, còn trêu chọc mấy đứa bé. Đang nói chuyện phiếm cùng với mấy đứa bé, chợt nghe một giọng nữ kêu lên: "Trần Nhược Vũ."

Trần Nhược Vũ quay đầu nhìn lại, là Điền y tá.

Điền y tá xinh đẹp, trang nhã, dịu dàng động lòng người, duyên dáng yêu kiều. Trong truyền thuyết Điền y tá cùng Bác sĩ Mạnh vừa nói vừa cười, tình ý rất tâm đâì ý hợp.

Trần Nhược Vũ đứng lên, có chút đề phòng.

Điền y tá nhìn lên nhìn xuống đánh giá cô một phen, ánh mắt không thể nói là hữu hảo gì, giọng nói cũng lạnh lùng, "Bác sĩ Mạnh không rãnh, các người cùng nhai có một bữa ăn tối lãng mạn ngọt chắc là không được rồi, anh ấy nhờ tôi tới thông báo cho cô một tiếng."

Một cơn buồn bực như cây gậy đánh xuống, rất tốt, cái tên đàn ông chết tiệt này phái cả người phụ nữ xấu xa kia đến đả kích cô mà. Thật coi thường cô dễ đến như vậy sao?

Bữa ăn tối lãng mạn ngọt ngào — hiển nhiên cô ấy đã xem qua được cái tin nhắn của cô rồi. Trần Nhược Vũ giận đến không thể tả, gã bác sĩ Mông Cổ chết tiệt, cư nhiên đem tin nhắn của cô cho người phụ nữ này xem, còn cho cô tôixuống tận đay đuổi cô.

Đây được coi là cái gì? Gọi đến thì đến, bảo đi thì đi sao?(*)

Trần Nhược Vũ âm thầm hít sâu một hơi, cười cười đáp trả lại cô tôi: "Như vậy ư, không sao. Làm bác sĩ luôn là bận rộn như vậy, tôi có thể thông cảm. Có phải hay không là lại đột xuất có ca giải phẫu? Bữa ăn tối này thật không đúng lúc mà thôi, không có việc gì. Có khi ngay buổi tối anh ấyphải giải phẫu gấp xong, nửa đêm 4h còn cùng tôi nói chuyện điện thoại, hại tôi ngủ không ngon giấc, nhưng mà là tôi không trách anh ấy được."

Cô cười tủm tỉm, một bộ dáng rộng lượng bao dung, trong lòng kỳ thật hận đến cắn răng trong. Như thế nào, đã đủ mập mờ chứ, có thể tức chết cô tôi rồi?

Điền y tá mặt có chút cương cứng.

Trần Nhược Vũ thoáng hài lòng, cô cười cười, lại tiếp tục tỏ ra lịch sự nói."Vậy anh ấy chắc đangbận rộn, tôi sẽ không quấy rầy. Cô giúp tôi nói với anh ấy một tiếng, lần sau nếu hẹn hò với tôi thì hãy tranh thủ lúc rảnh đi, như vậy thời gian mới thoải mái, phải biết, tôi cũng vậy không phải lúc nào cũng ở không."

"Lần sau hẹn hò với tôi" mấy chữ này cắn răng mới nặn ra được, cô cũng không nói láo, đúng là gã bác sĩ Mông Cổ chết tiệt hẹn cô, cô còn không nghĩ là sẽ đến đây.

Điền y tá sắc mặt của xanh mét, muốn nói cái gì đó, há miệng lại không nói ra được. Lườm cô một cái, rồi gật nhẹ đầu"Hừ" một tiếng, quay người bỏ đi.

"Điền y tá." Trần Nhược Vũ gọi cô lại, còn nói: "Thật là nggại quá đi mất, chuyện giữa tôi và anh ấy, còn phải làm phiền cô chạy đi truyền lời qua lại, lát nữa phải nhắn lại lời nói của tôi cho anh ấy."

Cô cười híp mắt, nhìn sắc mặt Điền y tá càng khó coi hơn, trong lòng cực kỳ hài lòng.

Điền y tá giận dữ bỏ đi. Trần Nhược Vũ ngồi trở lại trên ghế dài, lấy điện thoại di động ra tính toán gửi cho Mạnh Cổ một cái tin nhắn.

Để cho người khác nhìn thấy đúng không? Cố ý coi thường cô chứ gì? Cô sẽ không lùi bước đâu!

"Thân ái, anh còn bận việc của anh, chú ý thân thể. Điền y tá xinh đẹp, dịu dàngđã nhắn lại lời của anh, thế nào lại phiền toái người ta như vậy chứ, anhi phải thật tốt cám ơn cô ấy. Cái bữa ăn tối làng mạn ngọt ngào tại vườn hoa tôi sẽ tự chính mình đi ăn, anh cũng đừng để đói bụng. Đừng quá nghĩ tới tôi."

Lần này cô nhìn cũng không thèm nhìn, rất sung sướng đem tin nhắn gửi đi.

Sau đó cô từ trong túi móc ra hai cái bánh mì, và một chai nước suối, đem bánh mì đều ăn hết. Cô vừa ăn vừa nuốt, sớm biết như vậy liền mua bánh bao rồi. Bánh bao năm xu một cái, bánh mì lại tận 5 tệ một cái, cô thật là thiệt thòi lớn rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.