Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu

Chương 89: Chương 89: an ủi nho nhỏ




Tề Hiên lái xe đi qua cái cửa hàng bán hoa này, chợt thấy bên trong có hoa bách hợp rất đẹp, anh nhớ rõ Giai Giai tựa như một đóa hoa bách hợp, vì vậy muốn đem những hoa bách hợp này mua lại. .

"Tiểu Hiên, tại sao là cháu?" Tề Hiên cũng kinh ngạc nhìn Ngãi Tiểu Hiên.

Duyên phận của hai người bọn họ cũng tốt thật, nơi nào cũng có thể gặp được.

"Đây là cửa hàng bán hoa của nhà cháu mở, chú, chú muốn mua hoa sao?" Ngãi Tiểu Hiên lễ phép hỏi.

"Tiểu Hiên, mẹ cháu sao lại yên tâm để cho cháu một mình trông coi cửa hàng bán hoa vậy, họ đâu?" Tề Hiên đi vào cửa hàng bán hoa, cẩn thận quan sát một chút.

Trang trí cùng trang trí của cửa hàng bán hoa này vô cùng đặc biệt, khiến cho người ta có một loại cảm giác ấm áp, phảng phất bước vào tiên cảnh, không muốn rời đi.

"Mẹ nuôi cháu đi phòng rửa tay, mẹ cháu đi trường học đón cháu, đương nhiên, mẹ cũng không biết cháu đã trở về." Ngãi Tiểu Hiên nói rõ ràng.

"Vậy ba cháu?" Tề Hiên đột nhiên đối với bối cảnh gia đình của Ngãi Tiểu Hiên cảm thấy hứng thú vô cùng, có lẽ là bởi vì bọn họ rất có duyên a.

"Cháu không có ba, không đúng, cháu có ba, nhưng ba cháu đã chết rồi." Ngãi Tiểu Hiên cũng không có để ý đến vấn đề này lắm, cảm thấy không có gì mà trả lời.

Tuy cậu biết rõ một gia đình phải có ba và mẹ mới xem là hoàn chỉnh, nhưng mà ba của cậu đã qua đời, cho nên cậu phải kiên cường đối mặt với sự thật, không thể để cho mẹ thương tâm lần nữa.

"Thực xin lỗi, chú không phải cố ý khơi gợi chuyện cũ đau lòng của cháu." Tề Hiên ngồi xổm xuống, cùng Ngãi Tiểu Hiên nhìn thẳng, vươn tay, nắm bả vai nho nhỏ của cậu.

Sao một đứa nhỏ không có ba, lại có thể bình tĩnh như vậy, đây chính là cần rất nhiều dũng khí!

Nhưng mà anh cũng là loại người giống như vậy, mẹ đã sớm qua đời, nhưng mà cha đối với anh lại một chút tình thương của người cha cũng không có, cái này cùng không có ba có khác gì đâu.

"Không sao, đúng rồi chú, chú mới vừa nói muốn những hoa bách hợp kia phải không, nhưng mà cháu còn chưa có học được cách gói, chút đợi một chút được không, mẹ nuôi cháu sẽ rất nhanh ra đến, nếu không cháu đi vào hối thúc mẹ?"

Bán chút ít hoa này có thể kiếm tiền, cậu biết rõ mẹ cần tiền, có thể bán một nhiều hơn là bán một ít.

"Không sao, chú đợi."

Mấy ngày qua anh vẫn tìm kiếm Ngãi Giai Giai, nhưng mà đem tất cả hộ tịch ở nơi này tìm hết rồi, chính là tìm không thấy người, hiện tại chỉ có thể tìm từng nơi một.

Ông trời tại sao phải trêu cợt anh như vậy, người rõ ràng đã xuất hiện ở trước mắt anh, nhưng lại trời xui đất khiến lại làm cho bọn họ chia lìa.

Tề Hiên vừa nghĩ tới ở trong bệnh viện lại lạc mất Ngãi Giai Giai, liền thương tâm không thôi.

"Chú, chú làm sao vậy, gương mặt sao lại đột nhiên kéo căng?" Ngãi Tiểu Hiên nhìn thấy khuôn mặt Tề Hiên đột nhiên thay đổi, vì vậy quan tâm anh một chút.

"Không có sao, chú chỉ là nghĩ đến một ít chuyện không vui." Tề Hiên bỏ qua bóng tối trong lòng, liền hé ra khuôn mặt tươi cười.

"Chú, chuyện không vui thì cố gắng đem nó quên mất a, dùng tánh mạng có hạn suy nghĩ những chuyện không vui kia, rất không có lợi."

"Được, chú nghe Tiểu Hiên ."

Như thế nào một đứa nhỏ lại biết an ủi người, nhà nào mà có đứa nhỏ như vậy, thật sự là hạnh phúc.

"Chú, chú chỉ muốn hoa bách hợp mà thôi ư, cái khác không cần sao, như chú trẻ tuổi như thế, nhất định có bạn gái, mua bó hoa hồng tặng cho bạn gái của chú cũng không tệ đâu, mua một bó hoa cẩm chướng tặng cho mẹ chú cũng tốt." Ngãi Tiểu Hiên đi đến khóm hoa, bắt đầu chào hàng hoa của cậu, dùng cái này nói sang chuyện khác, hi vọng Tề Hiên không nên phải nghĩ đến chuyện thương tâm.

Cái chú này thoạt nhìn hình như rất có tiền, chiếc xe bên ngoài kia nhất định là của chú ấy, có xe tốt như thế, không phải là kẻ có tiền mới là lạ, vậy hãy để cho chú ấy mua hoa nhiều một chút a.

"Tiểu Hiên, cháu tuổi còn nhỏ như vậy cũng biết buôn bán a, chú bội phục."

Tề Hiên nghe được những lời nói trẻ con hồn nhiên của Ngãi Tiểu Hiên này, tất cả tâm tình bực bội toàn bộ biến mất, thay vào đó là tâm tình vui vẻ.

Nhìn khuôn mặt Ngãi tiểu Hiên rất giống anh, anh thật sự hi vọng đứa bé này chính là của anh cùng Giai Giai, nhưng mà anh biết rõ, đây chỉ là hy vọng xa vời của anh mà thôi.

"Chú, nếu quả thật chú bội phục cháu như vậy, vậy hãy đem hoa trong tiệm cháu mua hết đi, cháu giảm giá cho chú, ha ha."

"Tiểu Hiên, mẹ thích hoa gì, mẹ nuôi cháu lại yêu thích hoa gì, cháu lại yêu thích hoa gì?"

Khó có được một người có thể làm cho anh vui vẻ như vậy, mua thì mua thôi, không có đối tượng tặng hoa, như vậy sẽ đưa cho người nhà của Ngãi Tiểu Hiên thôi, cảm tạ bọn họ sinh ra một con trai tốt như thế.

Anh gần đây không có người để tặng hoa, cũng chưa bao giờ tặng hoa cho người ta, bởi vì không có ai đáng được để ở trong lòng anh như vậy, tặng hoa gì chứ!

"Mẹ cháu yêu thích hoa bách hợp, mẹ nuôi cháu yêu thích hoa hướng dương, còn cháu đều yêu thích toàn bộ."

Chú này hỏi vấn đề này, có phải tính mua hoa đưa cho cậu và mẹ cùng với mẹ nuôi không, có chút khả năng, như vậy cậu nói toàn bộ đều yêu thích, chú ấy không phải sẽ mua hết toàn bộ sao!

"Mẹ cũng yêu thích hoa bách hợp, nhưng chú muốn mua hết tất cả hoa bách hợp, vậy không có hoa bách hợp đưa cho mẹ cháu?" Tề Hiên giả bộ ra vẻ mặt khổ sở.

Trên thế giới người yêu thích hoa bách hợp cũng nhiều, anh cũng hoàn toàn không cảm thấy kỳ quái, cũng không phải chỉ có Giai Giai của anh yêu thích hoa bách hợp mà thôi.

"Vậy chú hãy mua hết tất cả hoa ở cửa hàng đưa cho mẹ cháu, mẹ cháu cũng yêu thích trăm hoa đua nở ơ, ha ha!"

"Được, vậy chú sẽ mua hết tất cả hoa, đưa cho mẹ và mẹ nuôi cháu, đương nhiên còn cháu nữa tiểu quỷ này." Tề Hiên nhéo mặt Ngãi Tiểu Hiên một cái, trong mắt lộ vẻ yêu mến.

Trần Tiểu Ngoạn từ toilet đi ra, vừa vặn nhìn thấy Tề Hiên nhéo mặt của Ngãi Tiểu Hiên, cho là anh muốn bắt nạt Ngãi Tiểu Hiên, vì vậy xông tới đẩy Tề Hiên ra, kéo Ngãi Tiểu Hiên ra phía sau, vẻ mặt cảnh giác nhìn anh.

"Anh là ai vậy, dám ở chỗ của tôi, bắt nạt con của tôi?"

"Cô chính là mẹ của Tiểu Hiên sao?" Tề Hiên không thèm để ý đến ngôn ngữ không thân thiện của Trần Tiểu Ngoạn, lễ phép hỏi.

Nhìn thấy Trần Tiểu Ngoạn nói chính cô là mẹ của Ngãi Tiểu Hiên, trong nội tâm Tề Hiên có chút thất vọng, vì người cũng không phải là Ngãi Giai Giai.

Xem ra Ngãi Tiểu Hiên cùng anh rõ ràng là một chút quan hệ cũng không có, bộ dạng giống nhau chỉ do trùng hợp.

"Có phải hay không cũng không cần anh quản, một người lớn như thế, lại bắt nạt một đứa bé, anh có biết xấu hổ không vậy?"

Trần Tiểu Ngoạn tựa như một người đàn bà chanh chua, vô cùng hung hãn, giống như rất muốn ăn Tề Hiên vậy.

Đi ra giang hồ nên hung một chút, bằng không sẽ bị bắt nạt, Trần Tiểu Ngoạn cô quả thực cũng không phải là người có thể bắt nạt.

"Mẹ nuôi, mẹ hiểu lầm, chú này là tới mua hoa." Ngãi Tiểu Hiên sợ Trần Tiểu Ngoạn làm hư chuyện, vì vậy vội vàng giải thích.

"Mẹ nuôi, cô là mẹ nuôi của Tiểu Hiên?" Tề Hiên đối với cái xưng hô này có chút khác biệt.

Không phải mẹ, chỉ là mẹ nuôi mà thôi.

Biết rõ Trần Tiểu Ngoạn chỉ là mẹ nuôi của Ngãi tiểu Hiên, trong lòng Tề Hiên đột nhiên sinh ra một chút hi vọng, hi vọng Ngãi Tiểu Hiên chính là con trai của anh. Tuy cảm thấy cái ý nghĩ này rất buồn cười, nhưng mà anh chính là không tự chủ được mà nghĩ tới phương diện này đi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.