Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu

Chương 138: Chương 138: chuyện giang hồ giải quyết theo phương pháp giang hồ




Ads Ngãi Giai Giai thuê xe trở về thì lại phát hiện cửa lớn đã đóng, không có ai ở nhà. Cô cũng không mang chìa khóa trên người, cũng không có điện thoại di động liên lạc với những người khác, không thể làm gì khác hơn là ngồi chờ ở cửa.

Thiếu chủ không có ở đây, bác trai cũng không có ở đây. Tiểu Ngoạn không có ở đây, Nghiêm Chỉnh Phong không có ở đây, mẹ Lâm và bác Lâm cũng không có. Tất cả mọi người đều không có ở nhà, vậy sẽ đi chỗ nào đây.

Đúng rồi nhất định là đã đi bệnh viện rồi.

Ngãi Giai Giai nhớ lại, mới vừa rồi mẹ Lâm nói, Tề Hùng đột nhiên bệnh tim bộc phát liền đoán tất cả mọi người đều ở bệnh viện. Vì vậy lại rời nhà thuê xe đi bệnh viện.

Trước khi cô bị bắt đi, thì nghe mẹ Lâm nói Tề Hùng đột nhiên bệnh tim bốc phát đã đựơc đưa đến bệnh viện. Nói vậy lúc này tất cả mọi người đều ở bệnh viện

Ngãi Giai Giai vừa nghĩ tới Tề Hùng ngã bệnh, trong lòng cũng rất lo lắng.

Bác trai là ba của thiếu chủ, cô cũng phải coi ông ấy như ba mà chăm sóc, cho nên cô phải đi bệnh viện chăm sóc cho ông.

Ngãi Giai Giai vừa mới lên tắc xi, thì ông Lâm lái xe trở về. Ông nghĩ trở về nhìn một chút, xem Ngãi Giai Giai có ở nhà không, nhưng mà tìm khắp trong nhà cũng không tìm được, Vì vậy lại lái xe đi ra ngoài tiếp tục tìm kiếm, rồi gọi một cú điện thoại cho bà Lâm.

Ông đã tìm hơn nữa ngày, một chút tin tức cũng không có. Lúc này là nên nói cho Tề Hiên biết, bằng không Ngãi Giai Giai thật sự xảy ra chuyện gì, thì ông chính là tội nhân.

Bà Lâm nhìn hai cha con ở trong phòng bệnh đến xuất thần. Bà rất khát vọng mình cũng có một đứa con hiếu thuận như thế. Nếu không phải là điện thoại di động của bà đột nhiên vang lên, thì bà vẫn còn đắm chìm trong ảo tưởng của mình.

“ Mau đi nói chuyện Giai Giai cho Thiếu chủ biết đi, có thể xảy ra chuyện lớn, tôi tìm hơn nửa ngày mà một chút tin tức cũng không có. Hội chủ tỉnh chưa?” Ông Lâm ở trong điện thoại vội vàng nói.

“Tỉnh rồi. Tôi sẽ nói cho Thiếu chủ biết.” Bà Lâm cúp điện thoại thần sắc hốt hoảng đi vào

“Bà Lâm , bà làm sao vậy?” Tề Hùng thấy bà Lâm là lạ, vì vậy hỏi bà một câu, trong giọng nói chứa đầy quan tâm.

“Mẹ Lâm, hôm nay bà là lạ, rốt cuộc làm sao vậy. Mới vừa rồi bà nói là bởi vì ba tôi, nhưng mà ba giờ ba tôi đã tỉnh, sao khuôn mặt của bà còn buồn vậy, có phải là có chuyện gì hay không?” Tề Hiên vẻ mặt mỉm cười nhìn bà Lâm nói giỡn một câu

“Thiếu —— Thiếu chủ” —— Bà Lâm cà lăm, trong lòng rất khẩn trương có một loại cảm giác không dám nói ra.

Bà thật sự rất sợ sau khi thiếu chủ biết sẽ nổi điên, càng sợ cho Giai Giai hơn. Bây giờ đã xảy ra chuyện, nếu như Giai Giai thật sự đã xảy ra chuyện gì. Thiếu chủ nhất định sẽ chịu không nỗi. Đều do bà không có chuyện làm, sao lại mang Ngãi Giai Giai đi mua thức ăn làm gì, nếu không chuyện này sẽ không xảy ra.

Bà Lâm đang trách mình mang Ngãi Giai Giai đi ra ngoài mua thức ăn, lại không có thể chăm sóc cô ấy thật tốt.

“Mẹ Lâm, có chuyện gì thì bà cứ nói đi, tôi sẽ thỏa mãn tất cả yêu cầu của bà, nhưng điều kiện đầu tiên là tôi có thể làm được.” Tề Hiên cho rằng bà Lâm là có chuyện cầu xin anh, mà khó mở miệng.

“Đúng vậy, bà và ông Lâm nói gì thì cũng coi như là một phần tử của nhà họ Tề. Là người của nhà họ Tề, có lời gì cứ nói đi, có gì cần hoặc là có cái gì khó khăn thì cứ mở miệng.” Tề Hùng quan tâm nói

“Hội chủ, Thiếu chủ, không phải như thế đâu mà là Giai Giai tiểu thư đã xảy ra chuyện.” Bà Lâm lấy dũng khí nói ra.

“Giai Giai đã xảy ra chuyện? Giai Giai bị làm sao?” Tề Hiên bị tin tức đột nhiên xuất hiện này mà chấn động kinh hoảng, rất nóng nảy vội vàng đứng lên điên cuồng ép hỏi bà Lâm.

“Hôm nay tôi mang Giai Giai đi mua thức ăn, nhưng mới ra cửa siêu thị không lâu thì đã có mấy tên lưu manh tới, bắt Giai Giai đi. Tôi đuổi theo một hồi rồi không đuổi kịp nữa, vì thế tính tới nói cho cậu biết. Nhưng vừa lúc bắt gặp bác sĩ nói, lúc hội chủ tỉnh lại thì Thiếu chủ cậu tốt nhất nên ở bên cạnh ông ấy, cho nên tôi và ông Lâm quyết định trước tiên không nói cho cậu biết.” —— Bà Lâm kinh hoảng giải thích rõ mọi chuyện, giọng nói càng ngày càng thấp, cuối cùng khóc.

“Chết tiệt! Biết rõ đối phương là ai không?” Tề Hiên nhịn vẻ sợ hãi này vào trong lòng, để cho mình ổn định lại tính toán rõ ràng mọi chuyện hơn.

Vậy mà lúc này Tề Hùng đã đi xuống giường, cầm quần áo của mình ở bên cạnh lên rồi mặc vào.

“Không biết, chỉ cảm thấy bọn họ rất giống lưu manh.” Bà Lâm nói ra toàn bộ mà mình biết.

“Lưu manh.” Tề Hiên tìm kiếm ở trong đầu, muốn tìm ra tên lưu manh nào sẽ bắt Ngãi Giai Giai đi, chợt nghĩ đến một người —— Tăng Hải Lâm.

Tăng Hải Lâm chính là lão đại của một đám lưu manh, sẽ không phải là hắn ta cho người bắt Giai Giai đi chứ.

Tề Hiên càng nghĩ càng cảm thấy có thể, Tăng Hải Lâm vẫn luôn theo đuổi Ngãi Giai Giai, nhưng dùng thủ đoạn này cũng không phải là không thể.

“Mặc kệ lưu manh gì, đi, chúng ta lập tức đi tìm người, bây giờ ba lập tức gọi anh em Tề anh hội tới. Chuyện giang hồ thì giải quyết theo cách giang hồ, ba xem nó là tên lưu manh cao cấp thế nào. Ngay cả con dâu của ba cũng dám đụng vào, muốn chết.” Tề Hùng giống như một lão đại của Hắc bang, rất có khí thế nhưng mà vừa đi ra khỏi cửa phòng bệnh thì lại bị Tề Hiên ngăn cản.

“Ba, ba vừa mới tỉnh lại, hay là trước tiên nghỉ ngơi thật tốt đi, con đi tìm hiểu xem là ai bắt Giai Giai đi. Chuyện này con đi xử lý là đựơc rồi.”

“Ba không sao, ba rất khoẻ, con biết là ai bắt con dâu của ba đi, Tốt nhất dẫn đường đi, ba muốn nhìn xem nó có khả năng thế nào.” Thái độ của Tề Hùng rất cứng rắn, quả thực rất muốn đích thân ra tay

Ông thừa nhận quản lý một xí nghiệp ông không làm được, nhưng mà làm một lão đại thì ông biết, quản lý thủ hạ của mình như thế nào cho tốt. Chuyện này ông tuyệt đối quản rồi.

Tề Hiên chỉ đành chịu mà đi theo Tề hùng, cùng nhau đi ra khỏi bệnh viện. Sau đó lên xe tính đi đến chỗ Tăng Hải Lâm tìm anh ta, cái đó cũng chính là ‘ cửa hàng mọi ngừơi yêu thích’

Đám người của Tề Hiên đi không lâu, thì Ngãi Giai Giai liền thuê xe đi tới bệnh viện. Từ lần trước đã khắc phục đựơc chứng sợ bệnh viện, sau đó cô không còn sợ bệnh viện nữa. Xuống xe liền trực tiếp chạy vào bên trong bệnh viện, tùy tiện tìm một y tá hỏi : “ Tiểu thư, xin hỏi có một vị gọi là Tề Hùng nằm ở trong bệnh viện này hay không?”

“Cô nói chính là bệnh nhân bị bệnh tim đột phát à!”

“Đúng vậy! Chính là ông ấy, xin nói cho tôi biết bây giờ ông ấy đang ở đâu?”

Thì ra Thiếu chủ thật sự ở bệnh viện, hi vọng bác trai không có sao.

Ngãi Giai Giai trong lòng vì Tề hùng khấn cầu mà cầu nguyện cho ông.

“Bọn họ đã đi rồi, lúc mới vừa rồi không lâu đã bỏ đi rất vội vàng. Đi ra ngoài giống như có chuyện gì gấp đó.” Y tá giải thích

Nếu như không phải là có việc gấp, thì một bệnh nhân vừa mới tỉnh lại, không thể nào cứ như vậy mà rời khỏi đây, đối với bệnh nhân rất không tốt.

“Cái gì, đi rồi!” Ngãi Giai Giai kinh ngạc thét lên

Chẳng lẽ bọn họ là đi ra ngoài tìm cô sao, rất có khả năng.

“Đúng vậy, đi rồi.” Y tá nói khẳng định rồi sau đó đi.

Vẻ mặt Ngãi Giai Giai thất vọng, lại bất đắc dĩ mà đi ra khỏi bệnh viện. Lúc này thật đúng là không biết nên đi nơi nào tìm bọn họ. Xem ra không thể làm gì khác hơn là đi về nhà chờ, bởi vì ở nhà cô cũng có thể đợi đến lúc Thiếu chủ trở về. Nếu như chạy loạn thì có thể đánh mất mình, cho nên tốt nhất là cô về nhà chờ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.