Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu

Chương 120: Chương 120: không phản đối nữa




Ngãi Giai Giai biết ông Lâm và Nghiêm Chính Phong đã rời khỏi, nhưng hiện tại cô thật sự không có nhiều tâm tư để ý đến chuyện khác, chỉ muốn ở bên cạnh Tề Hiên, một tấc cũng không rời. .

Tề Hùng đi toilet trở về, vừa định vào phòng bệnh, thì bị ông Lâm kéo lại.

"Hội chủ, Giai Giai tiểu thư ở bên trong, để cho bọn họ ở một chỗ đi."

Giai Giai?

Tề Hùng cảm thấy rất kỳ quái, nhưng vẫn gật gật đầu, đi tới bên cạnh.

Bọn họ không phải nói Ngãi Giai Giai có chứng sợ bệnh viện đấy sao, sao lúc này lại tới?

Có lẽ là Tề Hiên khiến cho con bé khắc phục sợ hãi, cho con bé dũng cảm.

Tất cả mọi người biết Ngãi Giai Giai ở trong phòng bệnh cùng Tề Hiên, vì vậy cũng rất thức thời không quấy rầy bọn họ, đi đến hoa viên trong bệnh viện.

"Bác trai, cháu có thể gọi bác như vậy không?" Trần Tiểu Ngoạn đi đến trước mặt Tề Hùng, cung kính hỏi.

Nghiêm Chính Phong vẫn gương mặt nghiêm túc nhìn cô, Trần Tiểu Ngoạn cũng thỉnh thoảng liếc mắt trừng anh.

"Có thể, bác thích những đứa trẻ như con gọi bác như vậy, con tên là Trần Tiểu Ngoạn à, cám ơn con chăm sóc Giai Giai nhiều năm như vậy, còn có cháu trai của bác."

Ông biết Trần Tiểu Ngoạn đi theo Ngãi Giai Giai mười năm rồi, không rời, làm bạn bè đến mức này như con bé, thật sự là ít lại càng ít !

"Đâu có, Tiểu Hiên xem như là con của cháu nha, mỗi ngày nghe thằng bé gọi con là mẹ, con cũng rất vui vẻ."

"Dối trá ." Nghiêm Chính Phong thấp giọng nói một câu.

Nếu không phải mỗi tháng thiếu chủ cho cô ta mười vạn, cô ta sẽ nguyện ý làm như thế ư, nói ra thực dối trá.

"Họ Nghiêm kia, anh nói cái gì, lập lại lần nữa cho tôi." Trần Tiểu Ngoạn rất giống con cọp mẹ cảnh cáo Nghiêm Chính Phong.

"Tôi cái gì cũng chưa nói." Nghiêm Chính Phong sợ vẻ hung hãn này của cô, đành phải phủ nhận, sau đó chuyển tầm mắt qua nơi khác, không nhìn Trần Tiểu Ngoạn.

Nói thêm gì đi nữa cũng chỉ là cãi nhau mà thôi, hơn nữa kết quả đều là anh bị thua.

"Hai đứa bây thực sự là một đôi oan gia, nhưng cũng rất xứng đôi đó." Tề Hùng nhìn Trần Tiểu Ngoạn và Nghiêm Chính Phong, càng nhìn càng cảm thấy bọn họ rất xứng.

"Ai xứng đôi với anh ta chứ, hừ ——" Trần Tiểu Ngoạn khinh thường hừ một tiếng, cũng dời tầm mắt đi, không nhìn Nghiêm Chính Phong.

"Cô nghĩ xứng đôi, tôi đây không muốn đâu!" Nghiêm Chính Phong thấp giọng phản bác.

"Anh nói cái gì?" Trần Tiểu Ngoạn thính tai nghe được, hai tay chống nạnh, rống to chất vấn.

"Được rồi, hai đứa đừng ầm ĩ nữa, có phải là xứng đôi hay không, về sau sẽ biết." Tề Hùng ra mặt hoà giải.

Ông có dự cảm, hai đứa kia sau này nhất định là một đôi, ông sẽ đợi đến để uống rượu mừng của bọn họ a.

"Bỏ đi, tôi không so đo với anh. Đúng rồi bác trai, có chuyện cháu muốn nhờ bác hỗ trợ." Trần Tiểu Ngoạn khôi phục bộ dáng nghiêm túc, cầu khẩn Tề Hùng.

"Nói đi, chuyện gì?"

"Tiểu Hiên bị Diệp Tầm Phương bắt đi, cô ta tính dùng Tiểu Hiên để uy hiếp Tề Hiên, để mười ngày sau Tề Hiên lấy cô ta. Bác già kiến thức rộng rãi, khá nhiều thuộc hạ là người tài giỏi, cháu hi vọng bác có thể lén tìm Tiểu Hiên trở về, đừng để cho kế hoạch của Diệp Tầm Phương được thực hiện."

Tề Hùng xem ra không phải là nhân vật đơn giản, để cho ông ấy ra tay có lẽ có giúp đỡ được một chút.

"Cháu dám khẳng định cháu của bác đang ở trong tay Diệp Tầm Phương ư, xác định trăm phần trăm?" Tề Hùng hỏi nhấn mạnh lần nữa.

Diệp Tầm Phương đứa con gái này quả nhiên rất ác độc, loại chuyện bắt Tiểu Hiên đi này nó cũng có thể làm được, nhưng mà tin tức của nó sao có thể nhanh như vậy, trong ngày hôm ấy khi ông vừa mới biết mình có cháu trai là có thể bắt người đi, nếu như nó đã sớm biết sự tồn tại của Ngãi Tiểu Hiên, vì sao không ra tay sớm một chút?

Tề Hùng đối với chuyện Diệp Tầm Phương bắt Ngãi tiểu Hiên đi còn có chút hoài nghi.

"Chính miệng của cô ta thừa nhận , cái này có thể giả bộ sao?"

Trần Tiểu Ngoạn vừa nghĩ tới bộ dáng kiêu ngạo đáng ghét vừa rồi của Diệp Tầm Phương, thì hận đến nghiến răng nghiến lợi.

"Chính Phong, cậu âm thầm đi điều tra một phen, xem Tiểu Hiên có phải là ở trong tay Diệp Tầm Phương không, nếu quả thật là như thế, vậy thì có trò hay rồi." Trong mắt Tề Hùng hiện lên tia khôn khéo.

Những năm gần đây, ông vẫn hơi sợ Diệp Thị, chính là sợ thế lực của bọn họ, sáu năm trước bởi vì Tề thị sắp sụp đổ, khiến cho ông không thể không lui bước, vì giữ lại Tề thị, đối với người của Diệp gia luôn cung kính, hiện tại, ông đã biết thế cục rồi, Diệp Thị không thể uy hiếp được ông, cho nên ông không cần sợ nữa.

Tề Hiên nói đúng, thực lực của Tề thị đã vượt qua Diệp Thị, vì sao còn phải e ngại bọn họ?

"Vâng" Nghiêm Chính Phong cố gắng khom người chào, sau đó đi ra ngoài.

Trần Tiểu Ngoạn nhìn thân ảnh Nghiêm Chính Phong dần dần rời đi, đột nhiên có chút không đành lòng.

Kỳ quái, tại sao cô lại cảm thấy không đành lòng chứ, cô không phải muốn người này biến mất ở trước mắt cô sớm một chút sao!

"Đừng lo, nó chỉ là đi ra ngoài làm việc mà thôi, lại không phải đi chết." Tề Hùng liếc Trần Tiểu Ngoạn.

"Ai không đành lòng cho anh ta, cháu muốn anh ta biến đi còn không kịp! Bác trai, nếu như Diệp Tầm Phương thật sự dùng Tiểu Hiên bức Tề Hiên lấy cô ta, chúng ta nên làm gì bây giờ, cũng không thể để cho Tề Hiên đi lấy người phụ nữ kia, nếu quả thật như vậy, Giai Giai nhất định sẽ đau lòng đến chết." Trần Tiểu Ngoạn nói sang chuyện khác.

Cô không muốn nghe người khác nói về Nghiêm Chính Phong nữa, vừa nói đến anh ta thì cả người khó chịu.

"Diệp Tầm Phương đứa con gái này làm việc vĩnh viễn không thông qua đại não, chỉ thích trổ tài nhất thời, nếu như là nó bắt Tiểu Hiên đi, uy hiếp Tề Hiên lấy nó, vậy thì làm sao chứ, chờ Tề Hiên cưới nó, nó vẫn phải thả Tiểu Hiên, cho đến lúc này, Tề Hiên lại dùng lý do bức hôn rồi đưa ra pháp viện xin ly hôn, cho dù Diệp Tầm Phương không ký tên trên thỏa thuận ly hôn, phần thỏa thuận ly hôn này vẫn có hiệu lực. Chỉ cần Tề Hiên ly hôn với nó, Tiểu Hiên đã trở về, Giai Giai và Tề Hiên có thể ở cùng một chỗ rồi. Diệp Tầm Phương đi quân cờ này thật sự là sai lầm lớn rồi."

Bộ dạng Tề Hùng có vẻ rất nhẹ nhàng, tuyệt không lo lắng.

"Có đạo lý." Trần Tiểu Ngoạn bội phục nhìn Tề Hùng.

Thật không hỗ là một nhân vật lợi hại, có thể đem một sự kiện nghĩ đến xa như vậy, xem ra lần này Diệp Tầm Phương thật sự là dời tảng đá lên đập bể chân của mình .

"Nếu như bác thật sự nhất định muốn Tề Hiên lấy Diệp Tầm Phương, sáu năm trước cũng đã làm cho Tề Hiên lấy nó, chẳng qua là tốn một chút công sức, nhưng bây giờ công sức này đã không cần làm."

Ngày hôm qua ông mới biết rõ, Tề thị dưới sự quản lý của Tề Hiên đã phát triển tốt như vậy, thực lực vượt xa Diệp Thị, bây giờ Diệp Thị chính là Tề thị của sáu năm trước, không chịu nổi một kích, không có gì đáng sợ .

"Vậy có phải nói rõ Giai Giai và Tề Hiên có thể ở cùng một chỗ hay không, bác cũng không phản đối bọn họ nữa?" Trần Tiểu Ngoạn vô cùng hưng phấn.

"Không phản đối, có đứa con dâu tốt như Giai Giai vậy bác cầu còn không được, cháu còn tưởng rằng bác thật sự muốn đứa con dâu như Diệp Tầm Phương ư, ghê tởm chết." Bộ dạng Tề Hùng ra vẻ tính trẻ con.

Trần Tiểu Ngoạn cùng bà Lâm ông Lâm nhìn đối phương, bật cười.

Chỉ cần Tề Hùng không phản đối Tề Hiên và Giai Giai ở cùng một chỗ, như vậy hết thảy mọi chuyện đều rất tốt, Diệp Tầm Phương kia càng không là vấn đề .


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.