Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu

Chương 107: Chương 107: nguyên nhân đè nén




Tề Hiên mang theo Ngãi Giai Giai trực tiếp vọt tới chỗ ở của Tề Hùng, đạp cửa mà vào. .

Phanh —— một tiếng, khiến mọi người ở trong phòng sợ hết hồn, Ngãi Giai Giai cũng bị khí thế kinh khủng này của Tề Hiên hù.

Tề Hùng đang dùng cơm, nghe tiếng đạp cửa, lập tức ngẩng đầu, nhìn xem là ai vô lễ như thế, khi thấy người trước cửa là Tề Hiên thì bộ dạng có vẻ không quan tâm tiếp tục ăn cơm của mình.

Tề Hiên kéo tay Ngãi Giai Giai, chính là đi nhanh vào, trực tiếp đi đến trước mặt Tề Hùng, giận dữ nhìn ông ta, "Tiểu Hiên đâu rồi, có phải là ông bắt thằng bé đi không?"

Bộ dạng Tề Hùng vốn là ra vẻ không quan tâm, nhưng nghe những lời này của Tề Hiên thì cũng sốt ruột theo, thả dao nĩa trong tay ra, đứng lên, sốt ruột nhìn Tề Hiên, "Cháu của ba làm sao vậy?"

Ngãi Giai Giai nhìn thấy bộ dạng Tề Hùng sốt ruột, trong nội tâm có một chút xuyên qua, hơn nữa có một loại cảm giác, Tiểu Hiên không phải là ông ấy bắt đi.

Tề Hùng khẩn trương vì Tiểu Hiên như thế, chắc hẳn là rất quan tâm nó, thật tốt, Tiểu Hiên có ông nội yêu thương.

"Ông nói, có phải là ông cho người bắt Tiểu Hiên đi không?" Bộ dạng Tề Hiên ra vẻ chất vấn, vốn không để vào mắt sự khẩn trương của Tề Hùng.

"Ba là người như vậy sao, ba lại kêu người bắt cháu của mình sao?" Tề Hùng cũng tức giận đến điên rồi, cùng Tề Hiên ầm ĩ.

"Thiếu chủ, em tin tưởng, không phải ba của anh bắt Tiểu Hiên đi." Ngãi Giai Giai cố lấy dũng khí, kéo Tề Hiên lại.

Cô không muốn nhìn thấy thiếu chủ cùng cha của mình lại cãi nhau, mỗi lần nhìn cha con bọn họ cãi nhau, lòng của cô liền đau, cô cảm thấy bọn họ là bởi vì cô mới cãi nhau, cô không muốn tiếp tục phá hư cảm tình giữa cha con họ.

"Giai Giai, em không biết ông ta đâu, ông ta là người vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn." Trong mắt Tề Hiên lóe lên tia đau buồn, nhưng mà đã thu trở về rất nhanh.

"Thiếu chủ ——" Ngãi Giai Giai đau lòng nhìn anh, không biết nên nói như thế nào.

Cô biết rõ thiếu chủ lại nhớ tới chuyện cũ trước kia rồi, bởi vì mẹ chết đi, anh hận cha mình mấy chục năm nay, loại đau khổ này người ngoài thì không thể hiểu được.

"Tề Hiên, chẳng lẽ cha con chúng ta thì không thể ngồi xuống nói chuyện một chút cho tốt ư, con muốn mỗi lần đều phải cãi nhau với ba mới vui có phải không?"

Năm đó vì một chút sơ sẩy, tạo thành bi kịch hôm nay, ông không trách Tề Hiên, nhưng mà lại rất đau lòng.

"Tôi với ông không có gì để nói, ông mau giao Tiểu Hiên ra đây, nếu không tôi sẽ cho Tề thị sụp đổ." Tề Hiên uy hiếp Tề Hùng.

Anh biết ba mình rất quan tâm Tề thị, vì Tề thị, ông ấy tình nguyện hy sinh vợ con của mình, hy sinh hạnh phúc của con ông.

Tề Hùng bởi vì những lời này của Tề Hiên, nổi giận mà vỗ bàn.

Phanh —— một tiếng, Ngãi Giai Giai sợ tới mức nhảy dựng, sau đó sợ hãi nhìn anh, tiếp theo lại nhìn thấy Tề Hiên vẫn còn phẫn nộ, cô cảm thấy hình như mình dư thừa ở trong này, một chút tác dụng cũng không có, không thể ngăn cản cha con bọn họ cãi nhau.

"Tề Hiên, ba là ba của con, đây là thái độ con trả lời đối với ba mình sao?"

Cơn tức của Tề Hùng cũng không nhỏ hơn Tề Hiên, hai người đều nổi trận lôi đình.

"Vậy ông phải tự hỏi mình trước, ông có phải là một người cha đáng cho tôi tôn kính hay không, ông có phải một người chồng đúng nghĩa hay không?"

Vì Tề thị, ông ấy có thể hy sinh vợ con của mình, vì Tề thị, ông buộc anh lấy Diệp Tầm Phương, cho tới bây giờ, Tề thị đã phát triển vững chắc, ông dùng cái gọi là dòng dõi ấy, buộc anh đi lấy Diệp Tầm Phương, người cha như vậy, làm sao anh có thể tôn kính .

"Nói đi nói lại, cũng bởi vì chuyện năm đó mà con trách ba." Bộ dạng Tề Hùng có vẻ rất tiếc, cơn tức giảm không ít.

Kỳ thật tính cách của Tề Hiên và ông đều bướng bỉnh như vậy, thật không hỗ là cha con.

"Chẳng lẽ tôi không nên tức giận ư, đừng nói đến chuyện này, hôm nay tôi đến không phải cãi với ông chuyện năm đó, Tiểu Hiên đâu?" Tề Hiên lúc này mới cảm thấy bọn họ đều dời đi vấn đề chính.

"Ba nói rồi, Tiểu Hiên không phải ba bắt đi, con tin cũng được, không tin cũng được, ba nói không có là không có." Tề Hùng ném những lời này, đi đến trên ghế sa lon, nghiêm chỉnh mà ngồi xuống.

"Ông ——" Tề Hiên rất tức giận, muốn xông qua tiếp tục ầm ĩ với Tề Hùng, nhưng bị Ngãi Giai Giai kéo lại.

"Thiếu chủ, trước tiên anh đừng tức giận, có lẽ Tiểu Hiên thật sự không phải là bác Tề mang đi đâu, đừng để cho chính mình lại tiếc nuối."

Nếu như Tiểu Hiên thật sự không phải do Tề Hùng buộc đi, mà thiếu chủ vẫn nói oan Tề Hùng như thế, chờ sau khi hiểu rõ sự tình, thiếu chủ làm như thế nào đối mặt với cha của mình ?

"Cô bé, tôi biết cô tồn tại mười năm, nhưng mà hôm nay lần đầu tiên lại nghe được cô gọi tôi bác trai, cảm giác cũng không tệ lắm." Tề Hùng mỉm cười với Ngãi Giai Giai.

Cho tới bây giờ ông chưa nói qua cô bé này không tốt, chỉ là Tề Hiên vẫn cho là như vậy mà thôi.

"Bác trai, nếu như ông có tin tức của Tiểu Hiên, xin nói cho chúng tôi biết được không?" Ngãi Giai Giai hơi cúi đầu với Tề Hùng, rất lễ phép mà khẽ cười, như là hành lễ với một người bậc trên vậy.

"Em không cần lễ phép đối với loại người như ông ta làm gì, hừ ——" Tề Hiên bởi vì thái độ rất khiếm tốn của Ngãi Giai Giai với Tề Hùng, lại sinh ra một sự tức giận không rõ ngọn nguồn, sau đó buông tay Ngãi Giai Giai ra, trực tiếp đi ra ngoài cửa.

"Thiếu chủ ——" Ngãi Giai Giai kinh hoảng mà hô một tiếng, muốn đuổi theo, nhưng mà lại cảm thấy đi như vậy rất không lễ phép, vì vậy quay người lại, hơi cúi đầu với Tề Hùng, lúc này mới đuổi theo.

Tề Hùng mỉm cười, hài lòng gật gật đầu.

Lúc Ngãi Giai Giai đuổi theo ra ngoài cửa, Tề Hiên chạy xuống lầu, hơn nữa lên xe, trực tiếp đóng cửa xe lại, ở bên trong tức giận .

Giai Giai vẫn luôn đứng ở bên anh, vì sao hôm nay anh cảm thấy Giai Giai đứng ở bên cha anh chứ, anh tình nguyện cô không lên tiếng, không nói lời nào, cũng không nguyện ý thấy bộ dáng cô một mực cung kính với Tề Hùng như vậy, bởi vì người đó không đáng để người khác tôn kính như thế.

"Thiếu chủ, anh mở cửa ra đi." Ngãi Giai Giai vỗ cửa sổ xe, rất vội mà gào thét.

Tề Hiên liếc nhìn cô, sau đó sẽ dời tầm mắt đi.

Anh cưng chìu cô yêu cô như vậy, vì sao cô muốn đứng ở bên Tề Hùng, nói chuyện giúp ông ta, anh chỉ cần cô ngoan ngoãn ở bên người anh là được rồi, vì sao cô lại thay đổi lập trường, vì sao?

Bởi vì Ngãi Giai Giai cung kính với Tề Hùng, khiến cho anh cảm thấy giống như mình bị người ta phản bội.

Tề Hiên càng nghĩ càng giận, liều mạng đánh lên vô lăng xe.

"Thiếu chủ, đừng đối đãi chính mình như vậy được không?" Ngãi Giai Giai vừa đau lòng vừa sốt ruột, ra sức hô, nhưng mà cô không biết Tề Hiên ngồi ở bên trong có nghe được lời cô nói hay không.

Thiếu chủ tức giận, cô nên làm như thế nào thiếu chủ mới có thể tiêu cơn tức, cô đúng là ngốc, làm chuyện gì cũng phạm sai lầm.

Tề Hiên vốn định mở cửa xe, để cho Ngãi Giai Giai vào, nhưng mà không biết vì sao, cơn tức trong lòng càng lúc càng lớn, vốn muốn mở cửa xe, trong lòng lại nghĩ thế nào, thế là chân của anh lại nhấn ga, kết quả một mình lái xe đi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.