Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu

Chương 117: Chương 117: phải trở nên kiên cường




Ads Ngãi Giai Giai ngồi ở cửa ra vào khóc hơn nữa ngày, khóc đến nỗi con mắt cũng sưng đỏ cũng chưa ngừng, Trần Tiểu Ngoạn cũng bị tiếng khóc của cô đánh thức. .

"Giai Giai, sao cậu ngồi khóc một mình ở đây?" Trần Tiểu Ngoạn đi tới ngoài cửa ngồi xổm xuống, vịn Ngãi Giai Giai quan tâm hỏi.

Đêm qua bởi vì cô đi tìm Tề Hiên, đến ba giờ sáng mới tìm được, mệt mỏi tùy tiện tìm một phòng rồi ngủ say, sáng sớm vốn không biết rõ chuyện gì xảy ra, nếu không phải là tiếng khóc của Ngãi Giai Giai quá lợi hại, chỉ sợ cô vẫn còn đang ngủ !

"Tiểu Ngoạn." Ngãi Giai Giai bổ nhào vào trong ngực Trần Tiểu Ngoạn, càng khóc lớn tiếng hơn, khóc đến nỗi tê tâm liệt phế, như thể đem tất cả các giọt nước mắt khóc hết.

Bây giờ cô chỉ có thể làm là khóc và lo lắng, Tiểu Hiên bị bắt rồi, thiếu chủ ngã bệnh, hết thảy đều là cô sai, tại sao cô lại vô dụng như thế.

"Giai Giai, có phải Tề Hiên lại bắt nạt cậu, đừng khóc, mình giúp cậu giáo huấn anh ta, thay cậu trút giận, báo thù cho cậu, cậu nói được không?" Trần Tiểu Ngoạn lấy ra quả đấm, dụ dỗ Ngãi Giai Giai.

"Không phải như thế, Tiểu Ngoạn, ngàn vạn lần cậu không được đi đánh thiếu chủ, chuyện không liên quan đến anh ấy." Ngãi Giai Giai vừa nghe Trần Tiểu Ngoạn nói như thế, cố gắng lắc đầu.

"Cho dù là như vậy, cậu cũng sẽ nói không phải, mình còn không biết cậu sao, cậu một lòng hướng về Tề Hiên, mặc kệ anh ta làm cái gì, nói cái gì, cậu đều cảm thấy đúng, cho dù bị anh ta bắt nạt, cũng cảm thấy đúng. Như ngày hôm qua, anh ta tùy tiện vứt bỏ cậu, cậu còn nói là mình sai, trong đầu của cậu rốt cuộc là nghĩ thế nào, bị oan ức cũng không nói." Trần Tiểu Ngoạn rất bất mãn đối với việc Ngãi Giai Giai đều luôn nghĩ tới Tề Hiên.

Chuyện ngày hôm qua cô còn chưa có tha thứ cho Tề Hiên đâu, hôm nay lại không biết xảy ra chuyện gì, thiệt là. Xem ra cô cần phải tìm một cơ hội, giáo huấn Tề Hiên mới được, xem anh ta sau này còn dám bắt nạt Giai Giai hay không.

"Tiểu Ngoạn, chuyện không phải như thế, thiếu chủ không phải như thế, anh ấy không có ăn hiếp mình, là lỗi của mình, mình vô dụng, ngay cả bệnh viện mình cũng không dám đi, mình thật sự rất vô dụng." Ngãi Giai Giai tiếp tục vùi vào trong ngực Trần Tiểu Ngoạn, khóc lớn .

"Cái gì với cái gì, tại sao lại kéo đến bệnh viện rồi?" Vẻ mặt Trần Tiểu Ngoạn khó hiểu.

Tề Hiên sau khi trở về phát sinh chuyện gì cô không biết, bởi vì lúc đó cô đã ngủ say.

"Thiếu chủ ngã bệnh, mọi người đưa thiếu chủ đến bệnh viện rồi, mà mình lại ——" Ngãi Giai Giai hổ thẹn tiếp tục khóc.

Mà bởi vì cô lại có chứng sợ hãi với bệnh viện, cho nên không có đi theo mọi người, chỉ có thể một mình ở nơi này một mình đau lòng.

Nếu như cô không có chứng sợ hãi bệnh viện, có lẽ lúc này hẳn là ở lại bên người thiếu chủ, chăm sóc anh.

"Ngoan, đừng khóc, đây không phải là lỗi của cậu." Trần Tiểu Ngoạn an ủi Ngãi Giai Giai.

Thì ra Tề Hiên sinh bệnh, xem ra ngày hôm qua ngâm mưa quá nhiều rồi, cô thực không hiểu nổi, rõ ràng hai người rất yêu nhau, lại khiến cho đối phương mình đầy thương tích, làm cho nhau đau lòng khổ sở, đây không phải tự tìm khổ sở ư, tình yêu như vậy, có lý thú gì chứ?

Nếu như tình yêu đều là như vậy, thế thì cô tình nguyện không muốn, chỉ cần có tình là tốt rồi, tất nhiên cô cũng rất muốn có tình thân, nhưng mà một người thân cô cũng không có, đi đâu mà tìm tình thân chứ?

"Không phải, đây là mình sai, đều là lỗi của mình, nếu như không phải mình, thiếu chủ cũng sẽ không tức giận, cũng sẽ không sinh bệnh, nếu như không phải mình bất lực như vậy, thì cũng sẽ không khiến thiếu chủ tức giận." Ngãi Giai Giai không ngừng tự trách ở trong ngực Trần Tiểu Ngoạn.

"Giai Giai, trên thế giới này không có người thập toàn thập mỹ, cho dù là có, loại người như vậy chưa chắc là tốt nhất, bởi vì có chỗ thiếu hụt, đó mới là đẹp thật sự. Người quá hoàn mỹ, cậu sẽ cho rằng người ta là thần, không dám đến gần."

"Tiểu Ngoạn, đi bệnh viện cùng mình được không, mình thật sự muốn ở bên thiếu chủ, muốn tự mình chăm sóc anh ấy, cậu đi bệnh viện với mình được không?" Ngãi Giai Giai đột nhiên rời khỏi ngực Trần Tiểu Ngoạn, cố gắng ngừng khóc, cầu khẩn cô.

"Cậu nhất định phải đi bệnh viện ư, nhưng mà cậu ——" Trần Tiểu Ngoạn hơi lo lắng.

Cô biết rõ Ngãi Giai Giai rất sợ bệnh viện, cho nên lúc sinh Tiểu Hiên cũng không dám đưa cô ấy đến bệnh viện, lo lắng cô quá sợ hãi, tình huống sẽ bết bát hơn.

"Từ giờ trở đi, mình phải vượt qua loại cảm giác sợ hãi này, mình muốn mình trở nên kiên cường hơn, không thể chuyện gì cũng dựa vào người khác." Ngãi Giai Giai nổi giận với mình.

"Được, cậu đã muốn thay đổi chính mình như vậy, mình đây giúp cậu, đi, chúng ta bây giờ phải đến bệnh viện." Trần Tiểu Ngoạn nắm tay Ngãi Giai Giai, sau đó đi ra ngoài.

Ngãi Giai Giai vừa đi, trong lòng vẫn đang tự nói với mình, bệnh viện cũng chỉ là một nơi mà thôi, cũng không phải là điện Diêm Vương gì, cho nên không cần sợ nó.

Lúc Ngãi Giai Giai và Trần Tiểu Ngoạn đi tới cửa thì lại gặp phải Diệp Tầm Phương vừa vặn nhấn chuông cửa.

"Ơ, thật là đúng dịp nha, tôi còn chưa có nhấn chuông cửa mà, các người nghênh đón tôi, thật vinh hạnh đó." Bộ dạng Diệp Tầm Phương ra vẻ rất kiêu ngạo, châm chọc Ngãi Giai Giai và Trần Tiểu Ngoạn, trong mắt lộ vẻ khinh bỉ. Khi thấy hai mắt Ngãi Giai Giai sưng đỏ thì càng thêm cao hứng.

Cô đã nói với Tề Hùng, Tề Hiên phải lấy cô, bằng không Diệp Thị sẽ không ngừng đả kích Tề thị trên kinh tế, chắc hẳn Ngãi Giai Giai nhất định đã nghe được tin tức Tề Hiên phải kết hôn với cô, nên mới đau lòng khóc đến như vậy.

"Xin lỗi, chúng tôi không phải tới đón tiếp cô, chúng tôi phải ra ngoài, xin cô cứ tự nhiên." Trần Tiểu Ngoạn kéo Ngãi Giai Giai đi, tiếp tục đi ra ngoài cửa.

"Đứng lại." Diệp Tầm Phương dùng giọng nói ra lệnh, gọi bọn họ lại.

Trần Tiểu Ngoạn lập tức xoay người, nhưng mà Ngãi Giai Giai từ từ xoay người, hơi run rẩy, gần như rất sợ hãi Diệp Tầm Phương này.

"Nhìn cái dạng này của cô, chắc là đã khóc chứ gì, hơn nữa là rất đau lòng mà khóc đi, có phải là Tề Hiên không muốn cô nữa, cho nên cô mới đau lòng khóc đến như vậy, sớm biết sẽ đau lòng như vậy, cô giành với tôi làm gì!" Diệp Tầm Phương đắc ý nhìn Ngãi Giai Giai, cười rất tà ác.

"Diệp Tầm Phương, cô muốn làm gì, đừng tưởng rằng ngực lớn thì ngon lắm, chưa nghe nói những lời ngực to mà không có não này sao?" Trần Tiểu Ngoạn nhìn Diệp Tầm Phương mặc quần áo thấp ngực kia, hai quả đào thật to trước ngực đều muốn nhảy ra rồi, vì vậy cũng châm chọc một phen.

Diệp Tầm Phương này chỉ biết dựa vào sắc đẹp, hoặc là dùng tiền mua người, nếu như cô ta không có tiền không có sắc đẹp, có lẽ là sống không nổi nữa.

"Tôi xem cô là ăn không được bồ đào bảo bồ đào chua nha, làm sao vậy, tôi chính là ngực lớn, có bản lĩnh cô cũng lớn cho tôi xem đi!" Diệp Tầm Phương ưỡn chính mình tới trước mặt Trần Tiểu Ngoạn, rất cao ngạo.

"Thôi quên đi, tôi nhưng không muốn nâng cao hai cái túi nước nặng nề sống qua ngày, cô chậm rãi hưởng thụ đi, Giai Giai chúng ta đi." Trần Tiểu Ngoạn kéo tay Ngãi Giai Giai, tính đi về phía trước, nhưng mà Ngãi Giai Giai cũng không muốn đi, mà buông tay cô ra, đi đến phía trước Diệp Tầm Phương, trong mắt có chút cầu khẩn nhìn cô ấy.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.