Cưng Chiều Cô Vợ Lưu Manh

Chương 36: Chương 36: Chúng ta cũng không có biện pháp Y khoa Tô Tè…




Tô Thịnh Quốc ngồi trong phòng làm việc.

Lại Mỹ Lâm tức giận nói, “Để Tô Thính Ngôn trở về? Dựa vào đâu chứ, tôi không đồng ý, mặt của tôi này, sưng thành như thế này rồi… Ông cũng không giải quyết cho tôi đi.”

Tô Thịnh Quốc nhìn thấy bà ta dù đã mang khẩu trang nhưng vẫn có thể nhận ra được khuôn mặt đã sưng phồng như đầu heo, “Bà bị thương thì ở lại bệnh viện nghỉ ngơi cho tốt, còn chạy loạn khắp noi.” . Đam Mỹ Hài

Ra đây làm xấu mặt.

Tô Thịnh Quốc liếc bà ta một cái, trong lòng cũng rất tức giận bất bình.

“Bà nghĩ tôi muốn gọi cái con nghiệt tử kia về sao, đáng lẽ là đang xin vay ngân hàng Lâm Vũ, tiền vay đến rồi, chúng ta mới có thể quay vốn, nếu không, bệnh viện không mở cửa trong thời gian dài như vậy, tiền lương cho bác sĩ cũng không trả nỗi.

Bây giờ thì tốt rồi, bọn họ không cho vay nữa, sợ chuyện nhà chúng ta quá loạn.”

“Tập đoàn Lâm Vũ đó không phải là công ty của Cảnh Trăn sao, để Cảnh Trăn đi nói trước một tiếng, cha vợ cậu ta, coi như là người trong nhà, không phải rất dễ giải quyết sao.”

“Bà nói nghe đơn giản, lần này là cấp trên của Lâm Vũ nói, tôi đã hỏi Cảnh Trăn rồi, cậu ta nói cũng không biết là ai làm chủ, nhưng cậu ta đi nói cũng không có tác dụng, người ta hoàn toàn chẳng quan tâm.”

“Ôi chao, ở Lâm Vũ còn có lời nói trên cả Cảnh Trăn sao?”

“Lâm Vũ lớn như vậy mà, bà im miệng cho tôi đi…” Tô Thịnh Quốc vốn đã khó chịu, bây giờ lại nghĩ đến cái con nghiệt tử sắp trở về, nhỡ lại xảy ra chuyện gì, thì lại càng phiền não bất an.

Thế nhưng… Suy nghĩ một chút, ông ta siết chặt tay nói, “Cô ta trở về thì cứ trở về, bà đừng có mà xía vào, đưa Khuynh Tình đi chỉnh đốn lại một chút, tuần này là tiệc sinh nhật của ông cụ nhà Lâm Vũ, Cảnh Trăn vất vả lắm mới thuyết phục được người nhà, muốn dẫn Khuynh Tình cùng tham gia, bà vẫn nên giúp nó chọn một món quà thật tốt, làm chút chuyện con gái nên làm, ít quản chuyện bệnh viện thôi.”

“TỔN Mặc dù Lại Mỹ Lâm rất không chịu phục, nhưng lại nghĩ đến, nếu con gái bà ta được gả vào Lâm gia, sau này bà ta ở Tô Tè, còn ai dám ngăn cản nữa, sau bữa tiệc này, nếu Tô Khuynh Tình được nhà họ Lâm yêu thích, cũng có thể lấy được một chức ở bệnh viện Lâm Vũ, bệnh viện Lâm Vũ cao cấp như vậy, người có tiền đều đã từng chữa ở đây, bà ta có thể quen biết thêm không ít kẻ có tiền, vậy nên, tiệc sinh nhật lần này rất quan trọng, bà ta phải tạm thời nhịn xuống, ngày nào đó bà ta có thể làm cho Tô Thính Ngôn đẹp mặt.

Tô Thính Ngôn và Lâm Tích Bạch đang dạo phó, vậy mà lại nghe thấy Tô Tề gọi điện thoại cho Tô Thính Ngôn, muốn cô quay lại Tô Tề làm việc.

Lâm Tích Bạch khó hiểu nói, “Sao bỗng nhiên Tô Tề lại tốt bụng gọi cậu quay lại vậy? Cậu sẽ về sao?”

Tô Thính Ngôn suy ngẫm, vừa đi vừa suy đoán, “Họ Tô sẽ không muốn để tớ trỏ về, bỗng nhiên lần này lại gọi quay lại, chắc hẳn là có nguyên do gì đó, tớ sẽ không trả lời, để xem bọn họ nói thế nào.”

“Cũng đúng, chúng ta đi đâu cũng không phải là thứ người ta cần, tại sao phải quay về Tô Tề nịnh nọt bọn họ, a, bên kia có một cửa hàng đồ trang sức, chúng ta qua đó dạo chút đi.”

Hai người đi vào cửa hàng đồ trang sức.

Lâm Tích Bạch nhìn giá cả một chút, đã có chút rụt rè rồi.

“Quên đi quên đi, chưa nhìn giá đã vào rồi, chúng ta đi thôi.”

Động một tí là trăm vạn, cô ấy cũng không mua nỗi.

Lâm Tích Bạch kéo Tô Thính Ngôn muốn rời đi, vừa quay đầu liền nhìn thấy, hai mẹ con Lại Mỹ Lâm đang khoác tay đi tới.

“Khuynh Tình, lần này có thể đến nhà họ Lâm, đây chính là chuyện làm rạng rỡ tổ tông, con phải thể hiện thật tốt, vị trưởng họ nhà họ Lâm kia, không phải ai cũng có thể thấy đâu, khiến người ta hài lòng thì chỉ một câu nói thôi, địa vị của con ở đây sẽ không tầm thường nữa.”

“Mẹ, con hiểu rồi.”

“Ò, Tô Thính Ngôn?”

Đúng là oan gia ngõ hẹp.

Tô Thính Ngôn nhìn Lại Mỹ Lâm, “Dì thực sự dũng cảm đến đáng khen ngợi đó, gương mặt sưng đến như thế mà vẫn dám ra đây dạo phó, cũng không sợ dọa người ta à.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.