Cưng Chiều Cô Vợ Nhỏ Nham Hiểm

Chương 10: Chương 10: Trò đùa, phụ nữ của ai




Editor: An Dĩnh Hy

Tên béo bị dọa đến sửng sốt: “ Cô, cô nói cái gì? Cái này, cái này không có khả năng, Nam Cung tổng tài tại sao có thể đem vợ mình ra bán đấu giá?”

“Hừ, có cái gì không có khả năng, không tin ông cứ đi hỏi ông chủ Phương, đem tôi đến đây có phải Nam Cung Tuyệt hay không! Hơn nữa trước đó không lâu Nam Cung Tuyệt mới cùng tôi kết hôn, tên tôi là Phong Thiển Tịch, là con gái cưng của tập đoàn Phong thị, còn không tin, ông có thể đi tìm nhân viên của Phong thị đến đây nhận tôi!”

Gã béo nghe xong, kinh hồn bạt vía, lập tức bước nhanh ra khỏi phòng hậu trường, trong chốc lát vội vàng trở về, tựa hồ đã đi tìm ông chủ Phương điều tra qua.

Hắn vừa lau mồ hôi vừa nói: “ Cô thật là người phụ nữ của Nam Cung Tuyệt?”

“Đương nhiên. Chuyện này chẳng qua chỉ là tôi với anh ta cùng chơi một trò chơi mà thôi.”

“ Chuyện này, tôi đây, tôi hiện tại…… Làm sao bây giờ?” Gã béo thực sự có chút bị dọa, mặc kệ là tập đoàn Nam Cung, hay là tập đoàn Phong thị đều không phải là chỗ hắn có thể chọc đến, nơi nào lại dám làm cái gì.

Phong Thiển Tịch ngoắc ngón tay, nói nhỏ vài câu vào tay gã béo……

Đêm càng ngày càng tối, lúc này ngoài cửa nhà Nam Cung, một chiếc xe sang trọng dừng lại, Nam Cung Tuyệt lạnh băng xuống xe, anh mới từ chỗ bán đấu giá trở về, người phụ nữ đáng chết kia, nếu cô ta đã dám lừa mình lén đi quán bar, như vậy thì phải để cô ta tự gánh lấy hậu quả.

“Hi…… Tuyệt!” ở cửa Mộ Thiên Thần vẫy tay.

Nam Cung Tuyệt đi qua: “ Cậu tại sao lại ở đây?”

“Bên ngoài lạnh muốn chết, đi, đi vào trong nói.”

Hai người cùng nhau đi vào phòng khách nhà Nam Cung Tuyệt, sau khi ngồi xuống, Mộ Thiên Thần nhanh chóng uống lấy mấy ngụm trà làm ấm cơ thể rồi mới nói: “Haizz, Tuyệt, tôi nghe nói cậu đem Thiển Tịch đến giới đấu giá ngầm, muốn bán một đêm của cô ấy?”

“ Tin tức của cậu quả rất nhanh nhạy.”

“Đương nhiên! Chuyện của cậu, tôi khẳng định là lấy được tin trực tiếp luôn chứ đùa. Tôi nói này Tuyệt, làm như vậy có quá đáng lắm không? Thiển Tịch tốt xấu gì cũng là vợ của cậu.” Mộ Thiên Thần nói.

“Thần, cậu hẳn là biết, vợ chẳng qua chỉ là cái danh phận để trói giữ cô ta mà thôi, tra tấn cô ta mới là mục đích cuối cùng!” Nam Cung Tuyệt vô tình nói.

Mộ Thiên Thần thở ra một hơi thật sâu, người anh em này của hắn, tuyệt đối là tên đại ác ma: “A, bỏ đi, chuyện vợ chồng hai người, tôi cũng lười đến quản. Đúng rồi, cậu không phải cho người đi tìm tiểu nha đầu cậu gặp trên du thuyền chỉ một đêm đã nhất kiến chung tình sao? Có tin tức nha!”

Sự lạnh lẽo trong mắt Nam Cung Tuyệt trong nháy mắt giảm bớt vài phần: “Phải không? Cô ấy là ai?”

“Là ai còn không biết. Nhưng mà chạng vạng hôm đó có một nhiếp ảnh gia, ở bờ sông chụp ảnh, ngoài ý muốn chụp được một cô gái lội qua sông. Tựa hồ đúng là từ trên du thuyền lội xuống, không biết có phải người mà cậu muốn tìm hay không.” Mộ Thiên Thần lấy ra một túi văn kiện.

“ Lội qua? Cô ấy vừa đúng lúc nhảy qua cửa sổ, thời gian cũng đúng, chắc chắn là cô ấy.” Trong mắt Nam Cung Tuyệt hiện lên một tia kinh hỉ.

“Ảnh chụp ở túi văn kiện, tự cậu mở ra xem đi, mệt chết tôi rồi, phải về nhà ngủ.” Mộ Thiên Thần đứng dậy, lười biếng duỗi thắt lưng rời đi.

Tiễn Mộ Thiên Thần đi, Nam Cung Tuyệt gấp không chờ nổi muốn đi mở túi văn kiện, đột nhiên……

“Chủ nhân, bên ngoài có người đem một kiện lễ vật lại đây, nói là tặng ngài.” Hầu gái đi tới, cung kính nói.

“Lễ vật?” Nam Cung Tuyệt buông túi văn kiện trong tay, cho người đem lễ vật vào.

Một hộp lễ vật cực lớn được đẩy vào phòng khách, đồ vật rất nặng, cần vài người mới có thể di chuyển được.

“Ai đưa tới?”

“Là phó tổng tập đoàn Vương thị.” Hầu gái nói.

Nam Cung Tuyệt lâm vào trầm tư, đó không phải là người mua một đêm của Thiển Tịch sao? Mắt lam lạnh lùng nói: “Mở nó ra!”

Hộp quà tặng bị mở ra, một cô gái nhỏ xinh đang nằm ngủ ở bên trong, cô cuốn lấy thân mình, chậm rãi mở mắt phượng: “A…… Về đến nhà rồi.”

Phong Thiển Tịch duỗi eo lười biếng đứng dậy, ngẩng đầu, nhìn sang phía Nam Cung Tuyệt: “Không chào đón tôi về nhà sao?”

“A! Người phụ nữ này, cô quả nhiên rất có chiêu trò! Thế nhưng có thể khiến cho người ta tự đưa mình về tới.” Nam Cung Tuyệt cười lạnh, lúc nói lễ vật là do Vương phó tổng đưa tới, anh liền cơ hồ đoán được đồ vật bên trong là cái gì.

“ Tôi có lợi hại thế nào cũng không lợi hại bằng anh? Thế nhưng lại đưa vợ mình đến chỗ đấu giá bán thân, Nam Cung Tuyệt, anh quả thật rất vô tình!” Nhớ tới chuyện này, cô liền tức giận đến phát run. Còn tốt là tay Vương phó tổng kia dễ doạ, bằng không cô thật không biết đêm nay sẽ biến thành cái dạng gì.

Phong Thiển Tịch đứng lên, đi ra khỏi hộp lễ vật: “ Tôi mệt rồi, đi ngủ.”

Dứt lời, cô hướng trên lầu đi đến.

“Đứng lại!” Nam Cung Tuyệt mệnh lệnh nói.

Thiển Tịch dừng bước, ngoái đầu nhìn lại phía anh, trong mắt tràn ngập nước mắt: “Như thế nào? Nam Cung tổng tài chẳng lẽ còn muốn đem tôi đưa đi bán đấu giá sao?”

Cô không muốn khóc, nhưng chính là ngăn không được chua xót kích động trong lòng.

“Hừ, đã có người mua một đêm của cô, lại đem cô đưa đến đây, một đêm này sao lại có thể lãng phí chứ?” Nam Cung Tuyệt bước nhanh đến gần Phong Thiển Tịch.

“Anh, anh muốn làm cái gì?” Cô lảo đảo lui về sau một bước.

“Đương nhiên là, làm chuyện buổi tối nên làm!” Nam Cung Tuyệt nắm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, người phụ nữ này sao lại có nhiều nước mắt giả dối đến vậy? Rốt cuộc cô ta còn muốn diễn kịch tới khi nào?!

Nắm lấy tóc Thiển Tịch, anh kéo cô đi như chạy lên lầu.

“A…… Đau, đau! Nam Cung Tuyệt anh là muốn đem tóc tôi lột xuống sao? Anh mau buông tay.” Da đầu như là sắp bị xé rách một lớp. Chỉ biết bước theo anh đi lên lầu, như vậy mới có thể giảm bớt một chút đau đớn.

‘ rầm! ’

Cửa phòng ngủ bị gắt gao đóng lại, Nam Cung Tuyệt nắm tóc cô, một tay đem cô vứt bỏ trên giường.

“ A……” Bị đau kêu lên một tiếng, cô xoa đầu mình, đối diện với đôi mắt của anh: “Nam Cung Tuyệt, anh đủ rồi! Anh còn muốn tôi thế nào?”

“Muốn cô ở trên giường sống mơ mơ màng màng!” Mắt lam mang theo căm hận cùng chán ghét, anh một tay đem cô từ trên giường túm lên rồi tự mình cởi y phục.

“ Tôi mệt, tôi muốn đi ngủ! Anh đừng đụng tôi!” Dùng chân đá anh, lại bị bắt lấy hai chân, ấn ở trên giường.

“Hừ! Nếu đã về nhà, phải để tôi hưởng thụ thật tốt!” Một bàn tay thuần thục cởi bỏ quần áo của cô.

“A…… Không được……”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.