Cưng Chiều Em Vô Hạn

Chương 24: Chương 24: Cô mê man tỉnh dậy từ trong lòng anh‍️ (2)




Cưng chiều em vô hạn – Mộ Thời Yên

“Mời rời đi.” Một người vệ sĩ khác lên tiếng, giọng điệu rất mạnh mẽ, cứng rắn.

“Anh Dung Cảnh,” Minh Lạc nhẹ nhàng nói, “Nếu bọn họ đã nói vậy thì chắc là Minh Lạc đã rời đi rồi ấy, mà chắc cô ấy không có báo cho em và mẹ biết, vậy thôi chúng ta về trước đi anh.”

Sự kiêu ngạo đang bừng lên từ trong xương cốt nhưng Hoắc Dung Cảnh biết chuyện đã đến nước này rồi, nếu mà còn dằng co thêm nữa thì chắc chắc người xấu hổ sẽ là bọn họ.

“Ừm.” Anh ta lạnh nhạt nói, dẫn đầu quay trở lại thang máy.

Minh Lạc đi theo sau anh ta, khẽ cắn chặt môi.

*

Im lặng suốt cả đường đi, hai người quay trở lại phòng bao.

Hoa Mẫn Quân vừa mới nói chuyện với ông cụ Hoắc xong, nâng mắt lên tùy ý liếc nhìn qua, giọng điệu vẫn như trước: “Minh Lê đâu?”

Các đường nét trên khuôn mặt của Minh Lạc rất trắng và mềm mại, cô ta trả lời: “Dạ không tìm được mẹ ơi, chắc là cô ấy đã đi rồi, lầu 3 thì đang được dọn dẹp nên không có ai trên đó cả.”

“Đi?”

“Dạ.”

Sau khi nghe xong sắc mặt Hoa Mẫn Quân vẫn không thay đổi gì, khiến người khác không biết được bà đang nghĩ gì.

Bà nhìn về phía ông cụ Hoắc, bày tỏ thành ý xin lỗi nhưng không hề không kiêu ngạo và cũng không nịnh nọt: “Thưa ông, tôi thật sự rất xin lỗi đã không dạy dỗ Minh Lê nghiêm khắc, con bé theo Minh Hành ra nước ngoài mấy năm, nay về nước tính tình càng ngày càng tùy hứng hơn, lần sau tôi sẽ dắt con bé đến mời trà và nhận lỗi xin lỗi ông.”

Ông cụ Hoắc dửng dưng xua tay: “Có gì đâu mà phải đến mức là nhận lỗi, chuyện không có nghiêm trọng đến vậy đâu mà, con gái mà, thi thoảng tùy hứng một tí cũng không sao, chưa kể Minh Lê đã được nuôi dạy rất tốt đấy chứ.”

Ông cười: “Chắc là Minh Lê có việc gấp nên rời đi trước nên không kịp chào hỏi ấy mà, cháu đó, đừng có mà nghiêm khắc với con bé quá đừng trách nó nữa. Thôi được rồi, chúng ta hãy nhập tiệc nào.”

Nghĩ đến gì đó, ông lại hỏi: “Lão Minh mấy ngày nữa mới về lại đây vậy? Khi nào ông già đó về chúng ta lại hẹn ngày khác để bàn chuyện hôn nhân giữa hai đứa nhỏ sau cũng được, còn bây giờ thì ăn cơm đi nào, Dung Cảnh ngồi xuống đi cháu.”

Ông vẫy tay với Hoắc Dung Cảnh.

Hoắc Dung Cảnh gật đầu, khóe miệng lại nhếch lên nụ cười dịu dàng giống thường ngày, rất chu đáo, lịch thiệp kéo ghế ra cho Minh Lạc.

“Cảm ơn anh Dung Cảnh.” Minh Lạc nhỏ giọng nói.

Khóe mắt Hoắc Dung Cảnh vẫn lộ ra nụ cười rất tươi, đậm vẻ dối trá: “Khách sáo làm gì nè, việc anh nên làm thôi.”

*

Không khí của bữa cơm cũng rất tốt.

Một tiếng sau, Hoa Mẫn Quân cùng Minh Lạc rời đi.

Ông cụ Hoắc nhàn nhã nâng tách trà lên, đầy ẩn ý hỏi: “Con có gặp Minh Lê chưa? Con bé không muốn gặp con hay sao?”

Hoắc Dung Cảnh mím môi không nói gì.

Ông cụ Hoắc lại thản nhiên nói tiếp: “Trong gia tộc chúng ta, hôn nhân là sự bắt buộc và không được phép lựa chọn, cho dù Minh Lê không phải máu mủ ruột thịt của nhà họ Minh nhưng chung quy lại thì con bé vẫn là đại tiểu thư của nhà họ Minh, nhà họ Minh đã nuôi nấng con bé lớn khôn nên người, nên nếu Hoa Mẫn Quân muốn con bé gả, thì nó cũng không có quyền từ chối.”

Hoắc Dung Cảnh vẫn không đáp lời, anh ta chỉ vươn tay cởi hai cúc áo ra để hô hấp được thông thuận hơn.

“Cô ấy chỉ có thể gả cho cháu.”

Một lúc lâu sau, anh ta mới nói ra một câu.

Ông cụ Hoắc nhìn anh ta, biết được anh ta đã có tính toán, nên không nói gì thêm nữa chỉ nhắc nhở: “Cháu đối với Minh Lê là thật lòng hay là diễn trò thì sao cũng được, nhưng cháu cũng phải mau mau cưới con bé nhanh chút, không thể để người khác hẫng tay trên được, nhánh thứ ba trong nhà đã bắt đầu động tay động chân rồi đấy.”

“Cháu đã biết.”

“Dự án ở Pháp nếu đã không nắm được thì bỏ qua đi, ngay sáng mai hãy đi đến công ty của nhà họ Thẩm, giành lấy sự hợp tác với họ có biết chưa?” Thấy cháu mình có vẻ như đang suy nghĩ đến chuyện khác, ông cụ Hoắc trầm giọng xuống.

Hoắc Dung Cảnh nghe được giọng của ông, ngẩng mặt lên nhìn ông: “Dạ cháu đã biết.”

“Vậy được rồi, ông phải về đây.” Ông cụ Hoắc chống gậy đứng lên, bước đi với sự dìu đỡ của quản gia đang đứng chờ ở một bên.

Hoắc Dung Cảnh hơi cúi đầu xuống, ánh mắt ôn nhu vào lúc này đã biến mất chỉ còn lại sự lạnh lùng, đôi môi mỏng khẽ cong lên, vẫn mang theo ý cười nhưng ý cười này lại rất lạnh lẽo không có sự ấm áp, rạng ngời như trước.

Anh ta gõ gõ ngón tay trên bàn, một lúc sau mới lấy điện thoại ra gọi một cuộc: “Tôi đây, anh có biết ai là ông chủ đứng sau biệt thự Linh Lộ không?”

“Hãy nghĩ cách giúp tôi điều tra ra người đó.”

Cuộc gọi kết thúc, ngón tay anh ta lướt nhẹ qua màn hình, mắt hơi nheo lại.

Anh ta chắc chắn rằng Minh Lê vẫn đang ở phòng nghỉ trên lầu 3.

Minh Lê……

Ngoài cái người vệ sĩ tên Lục Nghiên kia ra, lẽ nào bên cạnh cô ấy còn người đàn ông nào khác sao?

Hoắc Dung Cảnh rơi vào trầm tư.

Một lúc sau, điện thoại rung lên kéo suy nghĩ của anh ta trở lại.

Anh ta liếc nhìn, phát hiện ra đó là mẹ mình Hề Phỉ.

“Mẹ có chuyện gì vậy?” Anh ta bấm nghe.

Ở đầu bên kia điện thoại, Hề Phỉ mẹ anh ta đã nhẫn nhịn cả buổi tối, nên hiện tại tính tình đã bắt đầu bạo nổ: “Con cùng với ông nội đêm nay đi ăn cơm với người nhà họ Minh đúng không? Dung Cảnh con nếu muốn cưới thiên kim nhà họ Minh thì cũng nên là Minh Lạc, chứ không phải là con nhỏ Minh Lê hàng giả kia đâu nhé.”

Hoắc Dung Cảnh lấy ra một điếu thuốc, đôi chân dài tùy ý duỗi ra trên đất, thản nhiên nói: “Mẹ à con tưởng chúng ta đã thống nhất với nhau về chuyện này rồi, tuy Minh Lạc là thiên kim danh chính ngôn thuận nhưng cô ta không thể nào so sánh với Minh Lê được.”

Làn khói chầm chậm tản ra xung quanh, làm mờ cả khuôn mặt anh ta.

Lại nói tiếp, giọng điệu của anh ta nghe như ôn hòa hơn nhưng thực tế vẫn có thể nghe ra được sự mạnh mẽ và cường thế xen lẫn bên trong: “Con kết hôn với Minh Lê là có lý do.”

Hề Phỉ im lặng.

Khi sắp cúp điện thoại, bà ta nghiêm túc hỏi: “Dung Cảnh, con đã yêu Minh Lê đúng không?”

Yêu………

Động tác của Hoắc Dung Cảnh hơi khựng lại, trong đầu anh ta hiện lên một vài mảnh ký ức, cuối cùng anh ta vẫn bấm vào kết thúc cuộc gọi.

*

“Minh Lạc con có thấy rõ chưa?” Bên trong xe yên tĩnh, giọng nói lạnh lùng của Hoa Mẫn Quân đã phá vỡ đi bầu không khí yên tĩnh này.

Hô hấp của Minh Lạc bỗng chậm lại.

Ngừng một chút, cô ta bình tĩnh hỏi lại: “Mẹ?”

Đang xử lý tài liệu, Hoa Mẫn Quân vẫn không ngẩng đầu lên chỉ nói: “Sao, Hoắc Dung Cảnh, người con nhất kiến chung tình người con yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên đó, trong mắt cậu ta có con không?”

Minh Lạc siết chặt ngón tay lại.

“Con……”

“Hoa tổng, chúng ta đến nơi rồi.” Giọng của người tài xế bỗng vang lên.

Hoa Mẫn Quân cất tài liệu đi, không nói thêm lời nào cũng không nhìn Minh Lạc lấy một lần, bà đẩy cửa xe bước xuống.

Đã về đến nhà họ Minh.

Đèn điện sáng trưng trông rất ấm áp và đẹp mắt.

Nhưng Minh Lạc lại không cảm nhận được sự ấm áp này, cô ta ngồi một mình trong xe rất lâu, mãi đến khi người tài xế hỏi thăm lần thứ hai, thì cô ta mới định thần lại và quay qua nói xin lỗi, rồi sau đó nhấc lên làn váy và chậm rãi xuống xe.

Bước từng bước vào biệt thự của nhà họ Minh, cô ta đi về phòng mình.

Trong suốt quá trình, cô ta đều giữ thẳng lưng, cũng không có biểu cảm gì khác trên khuôn mặt, nhưng những lời nói ban nãy của Hoa Mẫn Quân vẫn cứ liên tục vang lên trong đầu cô ta, khiến cô ta thấy không cam lòng một xíu nào.

Khóa cửa phòng ngủ lại, Minh Lạc bấm vào một dãy số, sau khi có âm thanh báo đã kết nối, cô ta đi thẳng vào chủ đề, nói: “Chuyện tối nay là như thế nào? Tại sao lại đột nhiên có việc dọn dẹp ở tầng 3, còn Minh Lê thì đang ở đâu?”

Bên kia vẫn im lặng.

Ngực Minh Lạc nặng nề, khó chịu cả đêm nên giọng điệu cô ta rất tệ, bên kia nói “Không phải là không thể điều tra được nhưng mà chuyện xảy ra tối nay…..”

Đột nhiên cô ta cắn chặt môi.

“Được rồi.” Lông mi run lên, cô ta nhắm mắt lại, hơi không kiên nhẫn.

Người bên kia an ủi cô ta vài câu nhưng Minh Lạc không muốn nghe nữa nên đã nhanh chóng cúp điện thoại.

Cô ta ngồi xuống chiếc giường mềm mại, điện thoại đã bị cô ta ném sang một bên, hai tay ôm chặt lấy khuôn mặt, lồng ngực phập phồng liên tục.

Từ sâu bên trong nội tâm của cô ta, mặt tối âm u được che giấu đang bắt đầu ngo ngoe chuyển động.

Minh Lạc vẫn duy trì tư thế này rất lâu không nhúc nhích.

*

Ngày hôm sau.

Ánh nắng vàng nhạt xuyên qua màn cửa sổ mỏng và hắt lên nền đá cẩm thạch trơn láng, cũng ghé lại trên cánh tay trắng nõn của Minh Lê.

Khó chịu quá.

Cơ thể cô hình như hơi đau đau, cả người thì yếu ớt vô lực, Minh Lê nhíu mày, nửa tỉnh nửa mơ, hàng lông mi dài khẽ vỗ, cô chậm rãi mở mắt ra.

Đập vào mắt cô là một khung cảnh xa lạ.

Ngoại trừ……..

Một khuôn mặt anh tuấn đẹp trai đã quá đỗi quen thuộc đang kề sát vào cô.

Lục Nghiên.

Cô đang nằm trong vòng tay của anh ấy.

Lời editor:

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.