Cưng Chiều Thê Tử Bảo Bối

Chương 24: Chương 24: Ý Trung Nhân




Giang Diệu cảm thấy bản thân mình chẳng khác gì con gà con mới sinh, cứ thể để mặc Lục Lưu ôm đến trên yên ngựa.

Có lẽ đã có một vài lần tiếp xúc với nhau nên nàng hiểu được Lục Lưu mặc dù lạnh lùng nhưng đối với nàng không có ác ý nên theo bản năng liền không sinh ra sự phản kháng. Cho đến khi Lục Lưu thúc ngựa chạy đi thì Giang Diệu mới có ý thức, nàng mở đôi mắt to tròn trong veo nhìn chằm chằm gương mặt góc cạnh của hắn. Nàng vẫn không thể đoán được ý đồ của Lục Lưu là gì, chỉ có thể trầm ngâm dựa vào lồng ngực vững chắc của hắn, lại quay đầu nhìn về phía sau thì thấy tam ca của nàng đang bị Lục Hà giữ lại.

Đôi mắt Giang Thừa Ngạn rực lửa, nhìn muội muội bị tên hỗn đãn bắt đi nhưng không thể làm gì được.

Giang Diệu có ba vị ca ca, trong số đó, Giang Thừa Ngạn là người có tuổi nhỏ nhất, lại là người có suy nghĩ đơn giản và dễ bị kích động nhất, với tính tình như vậy thì làm sao có thể đấu lại được một Lục Lưu vừa gian manh vừa xảo trá? Giang Diệu nhìn tam ca của mình đang gấp đến độ nhảy choai choai thì cảm thấy rất tức giận, nàng quay đầu nhìn Lục Lưu đang yên lặng phi ngựa, gằn từng tiếng: “ Ta muốn ta ca”. Nàng cố gắng dùng một thái độ cứng rắn để tỏ rõ sự bất mãn của mình nhưng thanh âm của một tiểu nữ oa sáu tuổi vang lên lại chẳng khác gì đang nũng nịu, lại thêm gương mặt bé con trắng nõn phấn nộn, lời nói ra đến nửa điểm uy hiếp cũng đều không có.

Lục Lưu chỉ lặng lẽ nhìn bé gái trong lồng ngực của mình một cái.

Giang Diệu hơi mím môi hồng, tay nhỏ nắm chặt lấy mép áo, đôi lông mày thanh tú cũng cau chặt lại. Hắn nhìn nàng, nàng cũng thẳng thừng trừng mắt nhìn lại hắn, một chút sợ hãi cũng không có.

Lục Lưu ngắm tiểu cô nương sáu tuổi đang ngước mắt nhìn mình, hơi khép mi mắt, sau đó hắn dừng ngựa lại, hai tay đem cả thân hình mũm mĩm của Giang Diệu xoay ngược lại để nàng có thể đối diện với hắn. Lục Lưu vươn bàn tay thon dài lên xoa nhẹ gò má của Giang Diệu, lại cúi đầu tỉ mỉ đánh giá nàng. Giang Diệu có một khuôn mặt nhỏ nhắn hơi nhiều thịt, sờ vào mềm mềm rất thoải mái, khi đôi má bánh bao bị Lục Lưu chạm vào thì thịt trên má liền bị lún xuống, trông rất đáng yêu.

Giang Diệu bị động tác của Lục Lưu làm cho sững sờ, nàng mở to miệng ngạc nhiên nhìn lại hắn, sau một lúc lâu mới phát hiện rằng, khi mình mở miệng như thế thì cái răng cửa bị gãy đã hở một miếng trên hàm. Dù cho chỉ mới có sáu tuổi nhưng cũng rất là sĩ diện, huống hồ gì linh hồn thật sự của nàng cũng đã là mười sáu tuổi, Giang Diệu nhanh chóng giơ tay lên che miệng, lại mạnh mẽ trừng mắt nhìn Lục Lưu.

Nhìn Giang Diệu tức giận, Lục Lưu cũng không thèm để ý so đo, một tay kéo lây dây cương thúc ngựa chạy đi, một tay lại đem nàng ôm chặt vào lòng, lạnh nhạt nói: “ Ngoan nào!”.

Giang Diệu làm sao có thể ngoan ngoãn cho được? Nàng kéo lấy ống tay áo của hắn, thét lên: “ Ngươi mang ta đi như vậy, tam ca của ta sẽ rất lo lắng. Hôm nay vốn là ta cũng ca ca đi thăm ngoại tổ phụ và ngọai tổ mẫu, không phải đến để chơi với ngươi!”.

Lục Lưu vẫn không nói gì, chỉ yên lặng ra roi thúc ngựa. Giang Diệu nghĩ hắn không thích cứng nên đành đổi một giọng điệu mềm mỏng, ngữ khí có chút đáng thương, cố gắng thuyết phục: “ Tam ca của ta rất yêu thương ta, nghĩ rằng ngươi hại ta bị gãy răng cửa nên mới đến tìm ngươi gây phiền toái. Nhưng huynh ấy đường đường chính chính đến thách đấu với ngươi, cũng không phải làm những chuyện trả thù lén lút, ngươi không thể...”. Giang Diệu đang muốn nói tiếp lại bị ánh mắt sắc lạnh của hắn làm cho im bặt.

Giang Diệu không tự chủ được mà nuốt một ngụm nước bọt.

“ Lục ca ca”. Thanh âm mềm mại ngọt ngào vang lên, tiếng kêu ca ca nhẹ nhàng khiến ai nghe được cũng đều phải tan chảy.

Lục Lưu lại nghe được tiếng gọi của tiểu cô nương phát ra từ trong lồng ngực của mình, khóe môi không tự chủ được mà cong lên một chút. Rõ ràng chỉ là một thiếu niên mới mười bốn tuổi nhưng nhất cử nhất động lại chẳng khác gì một ông cụ đã trải qua biết bao nhiêu chuyện đời.

“ Không sao đâu. Ta muốn chuyện này không xảy ra nữa”. Lục Lưu lạnh nhạt nói.

Ồ?

Giang Diệu nghe Lục Lưu nói vậy thì liền hiểu được nguyên nhân vì sao hắn mang nàng đi trước mặt ca ca. Lục Lưu đã từng cứu nàng, cũng cùng nàng gặp gỡ trò chuyện vài lần, tuy hắn không phải là một người đơn giản nhưng xác thực rằng thái độ đối với nàng không hề có một tia ác ý. Hôm nay tam ca của nàng hồ đồ muốn tìm hắn tính sổ, nên Lục Lưu mang nàng đi cũng không phải là có ý đồ xấu gì, mà chỉ muốn dạy cho tam ca một bài học, để hắn nhớ rõ giáo huấn này mà đừng làm ra những chuyện lỗ mãng như vậy nữa. Hôm nay, người mà tam ca muốn gây sự là Lục Lưu nên nàng sẽ không có gì nguy hiểm nhưng đổi lại là một người khác, nếu nàng lại bị bắt đi thì tam ca làm cách nào để bảo vệ được nàng? Tam ca tuy rằng đối với nàng là yêu thương vô tận nhưng cái tính tình quá mức kích động này thì cần phải được sửa chửa.

Giang Diệu suy nghĩ như vậy thì cảm thấy trong lòng rất thoải mái, ngoan ngoãn ngồi yên trong lòng của Lục Lưu.

Ước chừng sau hai khắc thời gian, Lục Lưu cùng ghìm dây cương để dừng ngựa.

Giang Diệu lắc lắc đầu nhỏ, trốn ra khỏi ngực của Lục Lưu ngắm nhìn khung cảnh xung quanh, thấy một tòa điếm mang tên “ Bạch Nhật lâu” thì liền biết mình đã đến địa phương nào. Bạch Nhật lâu được trang trí rất mỹ lệ và tinh xảo, là điếm khách lớn nhất Vọng thành, những người đến nơi đây hầu hết đều là các thành viên của gia đình quý tộc hoặc những thương nhân có tiền có của. Tuy rằng Giang Diệu ít khi xuất môn nhưng cũng đã đến nơi này một vài lần. Nhưng nếu như Lục Lưu có hẹn ở đây, vậy thì mang theo nàng đến để làm gì? Khoàng thời gian từ đây cho đến lúc Thập Nhất hoàng tử đăng cơ vẫn còn đến tận hai năm nữa, Lục Lưu sau này quyền khuynh thiên hạ, bây giờ tuổi còn nhỏ nhưng có lẽ đã bắt tay vào chuẩn bị cho mọi thứ. Hắn muốn gặp người để bàn chuyện cơ mật cũng không nên mang nàng tới, chẳng lẽ hắn nghĩ rằng một tiểu nữ oa sáu tuổi thì không biết nghe lén là gì hay sao?

Lục Lưu phi người nhảy xuống ngựa, sau đó vươn tay muốn bế Giang Diệu nhưng đã bị nàng khoát tay cự tuyệt.

Lục Lưu nghe theo ý Giang Diệu nên lui ra một bên, nhưng vẫn chăm chú nhìn theo thân mình tiểu cô nương đang xuống ngựa, đề phòng có gì không hay xảy ra.

Giang Diệu do dự vươn đôi chân ngắn ngủn định đứng lên bàn đạp để nhảy xuống, nhưng nàng dường như đã quên mất cỗ thân thể này chỉ mới sáu tuổi, làm sao có thể dài chân mà vươn đến bàn đạp được. Giang Diệu loay hoay nhích tới nhích lui tìm đường để xuống còn Lục Lưu vẫn nhàn nhạt đứng bên cạnh, khóe môi như có như không hiện lên một nụ cười thích thú.

Ngựa quá cao mà chân nàng lại quá ngắn, không có cách nào nhảy xuống được. Giang Diệu vẫn còn đang giằng co với ngựa thì bỗng nhiên có một đôi tay vững chắc từ phía sau vững vàng đặt dưới nách nàng, đem nàng nhấc xuống.

Lục Lưu đặt Giang Diệu xuống mặt đất, sau đó đem bàn tay to lớn của mình bao bọc lấy bàn tay mập mạp trắng nõn của Giang Diệu, nhẹ nhàng dắt nàng bước vào khách điếm, cả hai người một lớn một bé song song đi với nhau kéo theo không biết bao nhiêu ánh mắt hâm mộ của những vị khách. Giang Diệu theo chân Lục Lưu đi đến căn phòng ở phía cuối hành lang, căn nhã gian này dường như tách biệt hoàn toàn so với những căn phòng khác, không khí có phần yên lặng hơn hẳn so với sự ầm ĩ bên ngoài.

Gian phòng được bày trí rất thanh nhã, hai bên vách tường còn trồng thêm những bụi trúc xanh tươi, uốn lượn dưới gốc trúc là con suối nhỏ, nước xanh mát mơ hồ còn thấy được những chú cá với cái đuôi rực rỡ đang tung tăng bơi lượn. Bước vào căn phòng, Giang Diệu nhìn thấy đã có hai vị tiểu thiếu niên khoảng chừng chín mười tuổi, trong đó có một người mặc bộ áo màu xanh biếc, đầu đội ngọc quan, gương mặt tuấn tú nhu hòa; còn một người khác mặc một bộ cẩm bào màu tím đậm, dung mạo có đến bảy tám phần giống với vị thiếu niên áo xanh nhưng có thêm vài phần thanh tú cùng uyển chuyển hơn một chút đang ngồi ở đó. Giang Diệu nhìn hai người thì liền biết đó là ai, vị “ thiếu niên” mặc áo bào tím chính xác là Cửu công chúa Lục Dục Tú còn người áo xanh chính là đệ đệ song sinh của nàng ấy – Thập Nhất hoàng tử Lục Tử Hằng.

Người còn trẻ thường không có tính kiên nhẫn, Thập Nhất hoàng tử cũng như vậy, hắn đã đợi Lục Lưu hơn nửa giờ đồng hồ nên đã có chút nóng vội. Nghe được tiếng động đẩy cửa, sau đó thấy Lục Lưu bước vào, Thập Nhất hoàng tử dù có bất mãn nhưng vẫn đứng lên khom người, chắp tay thành quyền chào vị biểu ca, trong ngữ điệu vẫn không thiếu được sự hưng phấn: “ Biểu ca đã đến!”. Cho dù đợi chờ khiến hắn khó chịu, nhưng chung quy khi nhìn thấy Lục Lưu thì Thập Nhất hoàng tử vẫn không thể giấu được sự cung kính với vị biểu ca thông mình và tài giỏi này.

Thập Nhất hoàng tử cười cười, sau đó lại vô cùng bất ngờ khi nhìn thấy trong tay Lục Lưu vẫn còn nắm thêm một bàn tay bé nhỏ nữa. Hắn dời mắt nhìn sang vật nhỏ đang đứng bên cạnh biểu ca của mình thì trông thấy một tiểu nữ oa thấp bé trắng trẻo, dung mạo tuy còn nhỏ nhưng đã cực kì tinh xảo.

Thập Nhất hoàng tử cười cợt: “ Hôm nay biểu ca còn mang theo cả ý trung nhân sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.