Cưng Chiều Thứ Phi Âm Độc

Chương 45: Chương 45: Thần ý thần bí, Tiêu Cấp trợ giúp




Tin tức bệnh dịch trong hậu cung có thể trị khỏi từ Vĩnh Thọ cung được truyền đi, rất nhanh, cả hoàng cung đều biết vị thần y trong Tử Ngọc cung có biện pháp chữa trị ôn dịch.

Lúc Đế Quân Đại Tần Tiêu Chiến nghe được tin này liền thở phào nhẹ nhõm, rất nhanh hắn liền ra hịch văn chiếu cáo thiên hạ, hoàng mạnh Đại Tần được che chở, tất ngày sau sẽ thịnh vượng, ở dân gian chỉ lưu truyền tin đồn ôn dịch bình thường.

Như vậy, lòng dân an định, cả hoàng cung cũng vì tin tức này mà trở nên phục hồi, cùng lúc này, có một vấn đề được mọi người quan tâm hơn, vị thần y có thể cứu được mọi người trong hoàng cung, đi đến Tử Ngọc cung như thế nào!

Chuyện này vốn không có người biết,lqd nhưng Ngũ điện hạ Tiêu Lăng, hai ngày trước liền bắt đầu ngày ngày canh giữ trước cửa Tử Ngọc cung, hắn lợi dụng thân phận hoàng tử của mình, đưa dược liệu từ Lạc Hà cung vào đến bên trong Tử Ngọc cung, từ đó mọi người liền suy nghĩ, vị thần y này nhất định là di Ngũ điện hạ tìm đến giúp đỡ!

Loan giá của Thái hậu cũng đến trước Tử Ngọc cung, cửa lãnh cung lúc trước băng lạnh giờ đột nhiên trở nên náo nhiệt.

“Bái kiến Hoàng tổ mẫu.”

Lúc này Tiêu Lăng vẫn canh giữ ở đây như cũ, trên mặt hắn đầy ý cười, dĩ nhiên Thái hậu đã nghe nói biểu hiện mấy ngày nay của hắn, lúc này chợt mở miệng: “Lăng nhi, ngươi nói cho ai gia biết, thần y trong Tử Ngọc cung này là do ngươi tìm đến phải không!”

Đôi mắt Tiêu Lăng hơi chuyển động, “Hoàng tổ mẫu đừng nóng vội, danh hiệu thần y này rất khó nói, lúc này đừng quá khoa trương, nếu nàng không trị được hết ôn dịch này, vậy chẳng phải sẽ là chuyện cười sao!”

Như vậy Ngụy Trinh Nhiên liền khẳng định người bên trong Tử Ngọc cung này có quan hệ với Tiêu Lăng, thế mới yên lòng, “Người đâu, đưa Lục điện hạ vào, nếu thật sự có thể chữa trị khỏi cho Cấp nhi, ai gia tất sẽ trọng thưởng!”

Nhìn Tiêu Cấp đau đớn bị đưa vào trong Tử Ngọc cung, khóe mắt đuôi mày Tiêu Lăng đều nghĩ mà sợ, “Ai, nếu không trị được trận ôn dịch này, chỉ sợ Đại Tần ta nguy rồi!”

Ngụy Trinh Nhiên quát một tiếng, “Mau, đừng để cho tên khốn khiếp này nói!”

Tiêu Lăng vốn rất thân cận với Thái hậu, đương nhiên sẽ không cố kỵ, “Trước mắt Lục đệ đã bị lây bệnh này, không nói đến những cái khác, chỉ nói Lục đệ chính là hoàng mạch của Đại Tần ta, nếu bệnh này còn tiếp tục lan truyền, thậm chí Hoàng tổ mẫu ra cũng có thể bị nhiễm, đến lúc đó lời đồn trong dân gian sẽ thành hiện thực, vậy chẳng phải Đại Tần ta sẽ nguy rồi sao?”

Lông mày Thái hậu càng ngày càng nhíu chặt,lqd nàng nhìn cửa cung rỉ sắt loang lổ một cái, “Đây là bệnh dịch lớn nhất từ khi Đại Tần ta lập quốc đến này, cái khác ai gia đều không đau lòng, ta chỉ đau lòng huyết mạch Tiêu thị, tuyệt đối đừng để hao tổn cái gì!”

Tiêu Lăng thấy vẻ mặt Thái hậu đau thương không thôi, đôi mắt hắn nghiêm nghị, “Hoàng tổ mẫu yên tâm, có trời bảo hộ Đại Tần ta, lần này nhất định có thể bình yên vượt qua!”

Ngụy Trinh Nhiên bị dáng vẻ của hắn làm cho chấn động, “ngươi hãy nói cho ai gia biết, người bên trong là người nào, có thể khiến cho ngươi tín nhiệm như vậy?”

Tiêu Lăng lắc đầu, “Thiên cơ không thể tiết lộ, nếu ôn dịch này được diệt trừ, đến lúc đó Hoàng tổ mẫu sẽ biết.”

Ngụy Trinh Nhiên thấy dáng vẻ của Tiêu Lăng, bất đắc dĩ thở dài, nàng vốn tin vào Phật, lúc này bắt đầu se se chuỗi ngọc trong tay thì thào ra tiếng, “Mặc kệ là ai, chỉ cần có thể cứu được Tiêu thị ta, nàng sẽ là ân nhân của Đại Tần!”

Nghe nói Thái hậu cả ngày canh giữ trước cửa Tử Ngọc cung cầu phúc, tần phi trong hậu cung cũng đều tập trung tới đây, tuy nhiên trong lòng vẫn sợ hãi không dám xuất môn như cũ, nhưng lúc này không làm theo không được.

Vì vậy, từ Ngụy quý phi, đến một quý nhân nho nhỏ ngày ngày đều canh giữ trước cửa Tử Ngọc cung, các nàng cầu trời xanh phù hộ, đồng thời, lại đang chờ đợi, xem người ở sau cửa cung kia đến cùng có phải ân nhân của bọn hắn hay không!

Lúc này trong Tử Ngọc cung, tiền viện hỗn loạn không chịu nổi, dược liệu Tiêu Lăng đưa tới đều bị Sở Vân Khinh thêm vào phương thuốc của mình, số người tử vong mỗi ngày một ít, những hạ nhân mắc bệnh cũng bắt đầu có dấu hiệu chuyển biến tốt.

Người đưa tới đây hai ngày nay, thường là những cung nhân mà mọi người chưa từng gặp qua, diện mạo bình thường, thể trạng giống nhau, sau khi uống qua thuốc của Sở Vân Khinh đều có dấu hiệu chuyển biến tốt, rồi sau đó gia nhập hàng ngũ cứu chữa người bệnh của Sở Vân Khinh.

Theo đó số người chuyển biến tốt ngày càng nhiều, trong mắt mọi người ở Tử Ngọc cung, vị nữ tử mang trên mặt một vết sẹo không nói nhiều lắm này, nghiễm nhiên trở thành thần của bọn họ.

“Cô nương, Lục điện hạ!”

Nàng quay đầu nhìn lại,lqd quả nhiên thấy Tiêu Cấp bị mấy người nâng vào cửa cung, “Mau đưa đến phòng bệnh bên trái.”

Gian phòng này hai ngày nay đã được coi là phòng chuyên dụng của Sở Vân Khinh, ba hạ nhận đặt Tiêu Cấp lên một cái giường cũ, Sở Vân Khinh lập tức bước về phía trước bắt mạch, nhưng khi nàng đến gần Tiêu Cấp mới nhìn ra trên người hắn có chút không đúng.

Đáy mắt nàng hiện lên nghi vấn, “Bệnh tình của Lục điện hạ rất nặng, coi chừng các ngươi bị lây, đi xuống đi.”

Bọn hạ nhân lập tức tản ra ngoài, Sở Vân Khinh thở dài, “Bây người ngưởi ở đây tránh còn không kịp, Lục điện hạ cần gì phải vào đây?”

Lông mày Tiêu Cấp xoắn xít lại một chỗ lập tức giãn ra, hai mắt hắn mở to, không thấy vẻ thống khổ trong đó nữa, hai mắt sáng ngời, “Sở tỷ tỷ!”

Sở Vân Khinh nhìn thấy bộ dạng vô cùng tốt của hắn, bất đắc dĩ lắc đầu, “Nói đi, vì sao lại vào đây?”

Tiêu Cấp ngồi dậy, mở to đôi mắt đen láy nhìn Sở Vân Khinh, “’Sở tỷ tỷ, Tam ca nói ngươi không cho hắn ở lại đây, hắn còn nói không ai bồi ngươi, còn nói ai có thể vào đây chiếu cố ngươi, hắn sẽ đưa mã xa hoàng kim cho người đó.”

Khóe miệng Sở Vân Khinh rụt rụt, “Lục điện hạ, có phải người nhận sai người hay không?”

Tiêu Cấp lắc đầu, “Không phải, chính mồm Tử Mặc nói!”

Tử Mặc...

Sở Vân Khinh giật mình,lqd nghĩ đến ngày ấy Tiêu Triệt tính toán chuẩn bị ở lại nơi này trong lòng liền căng thẳng.

Tiêu Cấp vẫn rất vui vẻ lẩm bẩm như cũ, “Sở tỷ tỷ ngươi biết không, lâu như vậy ta vẫn chưa thấy qua mặt của Phụ hoàng, dĩ nhiên là không có cơ hội biểu hiện, ta đã nghĩ tới gặp ngươi, ngươi nhất định sẽ có biện pháp đúng không? Ta xem “Bách thảo tập” có nói ngải cứu có thể làm cho người ta phát sốt, ta liền ăn một chút, không nghĩ tới quả nhiên lại hữu hiệu!”

Sở Vân Khinh nhíu mày, chỉ cảm thấy vô cùng đau đầu, đứa nhỏ trước mặt này thật ngây thơ, nhưng khi hắn diễn trò lại có thể giấu diễm được cả Thái hậu và tất cả mọi người trong hậu cung, ánh mắt nàng ngưng lãnh, “Ngày mai Lục điện hạ sẽ khỏi hẳn, đến lúc đó tốt nhất là rời khỏi Tử Ngọc cung đi.”

Tiêu Cấp vốn không bệnh, lời nói vừa rồi của Sở Vân Khinh rõ ràng là muốn đuổi người, nhìn thấy Sở Vân Khinh hơi tức giận, lúc này Tiêu Cấp liền điều chỉnh lại thân thể cũng như sắc mặt, “Sở tỷ tỷ đừng giận, ta hiểu ý của Tam ca, ta vào đây là muốn giúp Sở tỷ tỷ lập công!”

Thấy sắc mặt của Sở Vân Khinh vẫn nặng nề như cũ, Tiêu Cấp lại trịnh trọng nói, “Chữa khỏi cho một trăm người không hữu hiệu bằng chữa khỏi cho một mình ta, Sở tỷ tỷ tin tưởng ta!”

Sở Vân Khinh cười khổ, dĩ nhiên nàng hiểu ý tứ của Tiêu Triệt, ngay sau đó khóe miệng nàng nhếch lên, “Nếu như vậy, không bằng Lục điện hạ bệnh nặng thêm một chút nữa đi --.”

Tiêu Cấp theo bản năng co rụt lại về phía sau, “Tỷ tỷ, ngươi định làm gì?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.