Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 1646: Chương 1646: Chương 1645




Lâm Thủy Dao hấp tấp khai trương Phượng Vũ Cung, ngày mai sẽ là lễ khai trương, Phượng Vũ Cung chắc chắn sẽ hot rần rần.

Các giang hồ hảo hán, còn có quý tộc các quốc gia đến tới đặt hẹn, các khách sạn cao cấp ở gần Phượng Vũ Cung đều cháy phòng, có thể mở hồng quán thành như vậy, Lâm Thủy Dao nhận thứ hai, không người nào dám nhận thứ nhất.

Hạ Tịch Quán và Diệp Linh đã ở trong Phượng Vũ Cung, hai cô bạn thân tụ b b chung một chồ luôn luôn nói không hêt đề tài, Hạ Tịch Quán kéo Diệp Linh: “Linh Linh, cậu và Có tổng gần đây thế nào rồi?”

Diệp Linh giơ tay lên nâng lọn tóc dưới bên quai hàm, tiếng nói ung dung lười biếng: “Từ lần trước tạm biệt ở Hải Thành, anh ta không liên lạc đến tớ nữa, cũng không xuất hiện ở trước mặt tớ, tớ mỗi ngày đều chạy lịch trình, gần đây còn vào một đoàn phim, lịch trình kín mít, chúng tớ xem như là… đã cắt đút liên lạc rồi.”

Hạ Tịch Quán nhìn Diệp Linh, Diệp Linh trong khoảng thời gian này nhìn cũng không có thay đổi, thế nhưng, lại giống như thay đổi rất nhiều, trên mặt cô nhàn nhạt, không chút ý cười, trong khí chất mềm mị không xương lại lộ ra vài) phân lãnh đạm, nhìn hệt sức xa cách.

Hạ Tịch Quán biết cuộc nói chuyện của cô và Cố Dạ Cần lần trước, Có Dạ Cẩn đã buông tay Diệp Linh.

Còn có thể buông bao lâu, Hạ Tịch Quán không biết.

Bởi vì cô luôn cảm thấy Cố Dạ Cần mặt ngoài sạch sẽ tuấn nhã nhưng trong xương lộ ra tối tăm hắc ám, giống như là một quả bom hẹn giờ, anh ta khát khao Diệp Linh đã lâu, tựa như chính anh ta nói, anh ta xem Diệp Linh thành tư sủng của mình.

“Linh Linh, vậy nói một chút về cậu đi!

Nếu Cố tổng đã rời xa cậu, vậy cậu cũng phải sống cuộc sống của người bình thường, con của tớ cũng biết mua: xì dâu rồi, cậu chừng nào định yêu thương hả?”

Diệp Linh nhướng mày liễu, cô cũng không nhận ra con của Hạ Tịch Quán hiện tại đã biết mua xì dầu, đương nhiên, cô cũng sẽ không yêu đương.

“Quán Quán, tớ là đại minh tinh đấy, rất bận rộn, nhất cử nhất động đều bị bọn chó săn nhìn chằm chằm, cho nên tớ hông yêu đương, hơn nữa, con của cậu cũng là con của tớ, tớ có hai đứa con trai một đứa con gái nuôi đó!” Diệp Linh cười nói.

Hạ Tịch Quán đã biết, Diệp Linh đang rốn tránh đề tài này, hoặc có lẽ là, cô đang trốn tránh đề tài về đàn ông.

Lần trước ở Hải Thành, cô đã sinh ra âm lý cực đại bài xích với đàn ông, xem ra trong khoảng thời gian này cũng không giảm bớt, thậm chí ngày càng tăng lên.

Hạ Tịch Quán chữa cho rất nhiều người, thế nhưng lúc này đây cô không biết nên chữa cho Diệp Linh thế nào.

Có đôi khi, cô rất hy vọng Cố Dạ Gần cách xa Diệp Linh một chút, nhưng ở một số thời khắc, cô cảm thấy chỉ có Cố Dạ Cần mới có thể chữa cho Diệp Linh.

Đó là thế giới của Cố Dạ Cần và Diệp Linh, cô một người đứng xem, căn bản là không đi vào được.

“Linh Linh…”

Hạ Tịch Quán muốn nói chuyện, thế:: nhưng Diệp Linh trực tiệp cát lời cô, cô ấy cầm một cái chén trà, đi tới phía trước cửa sổ, nhìn ánh mặt trời rực nắng ngoài cửa sổ: “Quán Quán, ngoại trừ đàn ông, chúng ta còn rất nhiều thứ phải theo đuổi mà, hiếm khi tớ có được ngày nghỉ, đừng thảo luận đề tài của đàn ông nữa.”

Hạ Tịch Quán chỉ đành dừng lại, cô đi tới bên người Diệp Linh, vươn tay ôm lấy cánh tay mềm của Diệp Linh.

Rất nhanh, Hạ Tịch Quán liền mẫn cảm nhận thấy được Diệp Linh đột nhiên cứng đờ, cô ngắng đầu nhìn lại, chỉ thấy phía ngoài trên đường cái chạy nhanh đến một chiếc xe limo sang trọng.

Hiện tại quý tộc các quốc gia đều qua đây, trên đường cái chính là không bao giờ thiếu xe sang, thế nhưng chiếc xe xa hoa này vẫn nhanh chóng hấp dẫn mảng lớn ánh mắt, đặc biệt làm người khác chú ý.

Lúc này cửa sổ phía sau xe chậm rãi trượt xuống, một khuôn mặt quen thuộc nhảy vào ánh mắt, là… Cố Dạ Cần.

Có Dạ Cẩn tới!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.