Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 1820: Chương 1820: Chương 1819




Hoa tỷ tức giận nhìn về phía người kia: “Vị phu nhân này, bà là ai, sao có thể tùy tiện đánh người như thế, có tin tôi báo cảnh sát không?”

Người tới chính là Cố phu nhân Ôn Lam.

Ôn Lam tới, vừa rồi chính bà ta đã hung hăng tát Diệp Linh một bạt tai.

Ôn Lam trang điểm tinh xảo, búi cao tóc, dáng dấp bảo dưỡng tốt đẹp vô cùng cao quý, người hầu đẩy xe lăn ở phía sau, hai hộ vệ áo đen một trái một phải đỡ bà ta, như vậy bà ta mới có thê tát Diệp Linh.

Hiện tại Ôn Lam băng lãnh mà căm ghét nhìn Diệp Linh, lại nhìn sang Hoa tỷ: “Mày là thứ gì, chủ cũng chưa lên tiếng, mày dựa vào cái gì ở chỗ này la hét?”

Hoa tỷ nỗi trận lôi đình: “Bà!”

Lúc này Diệp Linh nhàn nhạt mở miệng: “Hoa tỷ, chị lui xuống đi, vị này chính là mẹ của Cố tổng Cố phu nhân.”

Cái gì?

Hoa tỷ khiếp sợ nhìn Ôn Lam trước mắt, Cố tổng sao có thể có một bà mẹ chanh chua lại ác độc như vậy?

Hoa tỷ lui đến phía sau.

Diệp Linh đi lên trước, cô nâng đôi mắt yêu mị lười biếng lại lãnh đạm nhìn về phía Ôn Lam: “Cố phu nhân, bà tìm tôi có việc?”

“Diệp Linh, tao tìm mày chính là muốn đánh mày, tao thật sự muốn xé rách cái mặt hồ ly tinh này của mày!” Ôn Lam căn răng nghiền lợi lộ ra vài phần dữ tợn.

Diệp Linh chậm rãi nhếch đôi môi đỏ mọng: “Cố phu nhân, bà bây giờ đánh tôi một bạt tai phải nhờ vào bảo vệ đỡ bà như vậy, còn muốn xé rách tôi thế nào, đối nhân xử thế phải làm đến mức này, chính bà không cảm thấy thật đáng buồn sao?”

Ôn Lam cứng đờ, hai chân của bà ta đã sớm phế đi, không đi được, ngày hôm nay vì đánh Diệp Linh, bà còn cố ý gọi hai tên bảo vệ tới hỗ trợ.

Thiên kim đại tiểu thư đã từng xuất thân danh môn của Ôn gia lại sống thành dáng vẻ cuồng loạn như vậy, vài ba lời của Diệp Linh đã vạch trần tất cả chật vật và khó chịu của bà ta.

Mấy năm nay, ai mà không một thân tổn thương?

Ôn Lam hít sâu một hơi, sau đó ra lệnh: “Đưa tôi ngồi trở về.”

Hai tên bảo vệ đặt bà trên xe lăn, người làm nữ đắp trên đùi bà ta một cái mèn, Ôn Lam ngắẳng đầu nhìn Diệp Linh: “Diệp Linh, con tao là vì ai mà bị bắt, lòng mày và tao biết rõ, con tao ở bên trong bị tội, mày lại sống yên lành, ăn ngủ như cũ, còn có tâm tình tới quay phim, tao hỏi mày, mày đi thăm con trai tao chưa?”

Diệp Linh giơ tay lên dịch lọn tóc bên quai hàm đến sau tai: “Tôi nhìn anh ấy có ích gì không, tôi cũng không phải luật sư.”

Lần này Ôn Lam tức đến bật cười: “Diệp Linh, Sử tổng kia bây giờ còn đang trong bệnh viện, vừa qua khỏi giai đoạn nguy hiểm, lão xem như đã thực SỰ phế đi, mặc dù lão gia tử tự mình đưa tới cửa, lão cũng không tha thứ, tuyên bố nhất định phải kiện cuối cùng, không cho A Cần ra ngoài.”

“A Cân vào đó, bên ngoài tiêng gió hạc lệ, mưa máu gió tanh, tập đoàn Có thị hỗn loạn, lão gia tử tức giận, tất cả đều là tại mày!”

Nói rồi Ôn Lam từ trên xuống dưới không gì sánh được khinh bỉ liếc Diệp Linh: “Mày là một cái con hát, sinh ra gương mặt hồ ly, còn biết thuật mị hoặc, trời sinh chính là thứ hàng hóa ngủ với đàn ông, mày ngủ với lão Sử tổng kia thì cớ gì phải liên lụy đến A Cần của tao?”

Phía sau Hoa tỷ nghe được những lời này cũng phải chau mày, vị Cố phu nhân này nói thực sự rất khó nghe, mà Diệp Linh từ nhỏ đã là ở trong tiếng chửi rủa như vậy lớn lên.

Diệp Linh quen rôi, cô nhìn On Lam, môi nhếch lên: “Cố phu nhân, miệng bà mở ra là mắng tôi là hồ ly, vậy bà có nghĩ tới hay không, con trai bà Cố Dạ Cần lại vừa vặn thích chính là kiểu hồ ly này?”

Sắc mặt Ôn Lam đại biến: “Mày!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.