Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 1825: Chương 1825: Chương 1824




Đó là Cô Dạ Cân tặng cho cô.

Cô vẫn luôn mang.

Nhưng bây giờ không thấy đâu.

Sao lại không thấy chứ?

Lắc chân của cô đâu?

Diệp Linh nhanh chóng xoay người, cô chạy về con đường cũ, nhất định là đã rớt trên đường lúc nãy.

Cô cần thận ở trên đường tìm một lần, thế nhưng không tìm được.

Diệp Linh cảm thấy lạnh cả người, cô như không hít thở nữa, vì sao lắc chân lại mât?

Không được, cô nhất định phải tìm được.

Cô trở lại chỗ cũ, chạy tới chạy lui nhiều lần ở đồn cảnh sát và con đường này.

Đêm nay đặc biệt lạnh, ánh mắt những người qua đường kia “xoát” cái dán qua đây, bởi vì bọn họ thấy được cô gái cực kỳ xinh đẹp nhi, là bông hồng đã tháo ra gai nhọn, xinh đẹp giống như một con búp bê mềm mại vô hại, cô ở trên đường tới lui thật nhanh.

Không biết cô đang tìm cái gì, bộ dáng kia chuyên chú vừa lo lắng, như thể đêm nay nếu tìm không được đồ, cô sẽ một cứ chạy mãi như vậy.

Cô mặc vô cùng phong phanh, trên người chỉ có chiếc váy đen, dáng vẻ thất hồn lạc phách như là cánh diều lung lay sắp đứt trên bầu trời.

Lúc này Diệp Linh kinh hô lên một tiếng, cô lập tức ngã xuống đất.

Thì ra cô chạy quá gấp, trên chân lại mang giày cao gót, không cần thận đã trật mắt cá.

Đau quá.

Mắt cá chân trắng nõn tinh xảo đã sưng đỏ đứng lên, Diệp Linh không chịu nồi đau nhất, viền mắt lúc này đã hồng hồng.

Song cô không lo đến cơn đau, chật vật muốn đứng dậy, cô muốn đi tìm lắc chân.

Nhay lúc đó, tay duỗi tới, lắc chân của cô đã lặng lặng nằm trong lòng bàn tay cô.

Lắc chân của cô!

Đôi mắt Diệp Linh lúc này sáng, giống như vì sao tỏa sáng lấp lánh, cô cầm lắc chân, giữ thật chặt trong lòng bàn tay của mình.

Niềm vui mừng khi mất mà có lại vĩ trong nháy mắt bao phủ cô, đáy lòng lan tràn đên còn có mây phân… uât ức.

Có Dạ Cẩn…

Diệp Linh ngồi dưới đất, cuộn mình lại, trong mắt rất nóng, có nước mắt điên cuồng xông lên, cô vùi khuôn mặt nhỏ ẩm ướt vào đầu gối, nhỏ giọng nghẹn ngào: “Cố Dạ Cần, em… nhớ anh, rất nhớ rất nhớ…”

Người tới là Hoa tỷ.

Hoa tỷ phát hiện trong phòng không có ai cũng đã đoán được Diệp Linh là tới ìm Cố Dạ Cẩn rồi, chị lo lắng, nên lái xe đuổi tới.

Hiện tại Diệp Linh ngồi dưới đất, ôm lây mình nhỏ giọng nghẹn ngào, đầu vai gầy yếu run lên lộ ra vẻ bất lực, Hoa tỷ iền nhớ lại mấy năm trước lần đầu tiên chị ấy nhìn thấy Diệp Linh, khi đó Cố Dạ Cẩn tìm được chị, bảo chị mang Diệp Linh mới vừa đầy 18 tuổi xuất đạo.

Hoa tỷ là người đại diện kim bài, không đồng ý ngay, chị muốn gặp Diệp Linh rồi mới cho câu trả lời thuyết phục.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.