Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 345: Chương 345: Cố gắng trở thành dáng vẻ cô thích




Bức ảnh đó là ở phòng thuốc, là ảnh Hạ Tịch Quản vươn tay túm góc áo của Lục Tử Tiên. Ánh sáng dịu nhẹ chiếu xuống, tạo nên bức tranh của đôi nam nữ tài sắc vẹn toàn, hoàn toàn không có cảm giác bị bắt gian, mà chỉ cảm giác trời sinh một сар.

Lượt share và bình luận trên Weibo vô cùng nhiều,

"Hạ Tịch Quán thực sự quả đỉnh!"

"Viện sĩ Đế Đô Lục Tử Tiễn vậy mà lại dừng chân tại Hải Thành, cuộc giải phẫu oanh động hai năm trước vậy mà là Hạ Tịch Quán và Lục viện sĩ liên thủ, đây gọi là duyên phận.”

"Mặc dù Hạ Tịch Quản đã là Lục phu nhân, nhưng tôi sao lại cảm thấy... đôi nam tài nữ sắc này đẹp đôi thế nhỉ?”

"Tôi ship(*) trước đã!"

*Ship/ chèo thuyền: Từ ngữ dành cho fan, ghép đôi những thần tượng mình yêu thích, ủng hộ họ yêu đương.

Lục Hàn Đình đặt điện thoại xuống, trên khuôn mặt tuấn tú không có một tia cảm xúc nào, nhưng ai cũng có thể cảm giác được vị giám đốc này của mình không vui, bởi vì lông mày anh tràn ra mấy phần khí lạnh, khiến cho da đầu ai nấy đều tê dại.

Tất cả mọi người sợ tới mức không dám thở mạnh, sợ lửa giận vị giám đốc này dẫn đến mình.

Cuối cùng thì cuộc họp cũng kết thúc, mọi người thầm thở

phào nhẹ nhõm, giữa cuộc họp, vị giám đốc đại nhân này ngoài việc ngoài khẽ nhịp ngón tay rõ khớp xương lên bàn, cởi một chiếc cúc áo sơ mi cũng không làm gì khác, cuộc họp diễn ra suôn sẻ, cũng đến giờ tan làm.

Lục Hàn Đình lúc này mới đứng lên, lạnh lùng nói: "Nghỉ ngoi chút đi, mười phút nữa đến văn phòng của tôi họp tài chính."

Nói xong, Lục Hàn Đình nện từng bước vững vàng rời đi.

Tất cả mọi người: "..."

Xong rồi, tối nay phải tăng ca!

Mọi người đều than khóc, họ biết là mọi chuyện sẽ không suôn sẻ như vậy, lúc giám đốc đại nhân tâm tình không tốt, anh ấy sẽ trở thành một kẻ tham công tiếc việc, ngược đãi bọn họ!

"Thư ký Nghiêm, hôm nay giám đốc bị gì vậy? Nhìn có vẻ tâm trạng không tốt."

"Thư ký Nghiêm, là ai đã đắc tội giám đốc thế, người này cũng to gan quá đó, dám nhổ lông cọp.

Có người lén túm lấy thư ký riêng Nghiêm Kiên của Lục Hàn Đình, nhỏ giọng hỏi.

Nghiêm Kiên vô cùng chuyên nghiệp, lắc đầu nói: "Đây là chuyện riêng của giám đốc, tôi không rõ lắm, mọi người chuẩn bị chút đi, làm việc chăm chỉ, tranh thủ tối nay về sớm chút, nếu là sai gì thì đêm nay coi như bỏ, ở lại đây làm suốt đêm đấy."

Nghiêm Kiện ẩn ý là hiện tại giám đốc đang rất tức giận, mọi người tự cầu phúc cho mình đi.

Mọi người: "..

Trong văn phòng giám đốc, Nghiêm Kiên cầm một tách cà phê bước vào, cung kính nói: "Giám đốc, cà phê của anh đây."

Dáng người thon dài của Lục Hàn Đình đứng lặng bên khung cửa sổ sát đất, anh cởi áo khoác âu màu đen ra, hiện tại trên người mặc áo sơ mi trắng cùng quần tây đen, là cách phối đồ cổ điển của nam thần. Dáng người anh trời sinh hệt như chiếc móc áo, mang thứ gì lên cũng vô cùng đẹp trai, ánh đèn neon thành thị bên ngoài soi vào ảnh lên gương mặt tuấn tú ấy, toát ra hơi thở đàn ông trưởng thành.

Lục Hàn Đình đút một tay vào trong túi quần, một tay cầm điện thoại, mí mắt tuấn tú ru xuống, chăm chú nhìn xuống điện thoại, nhếch môi mỏng nói: "Để đó trước đi."

Nghiêm Kiên đặt cà phê lên bàn, ngập ngừng nói: "Giám đốc, nếu anh muốn gọi điện thoại cho phu nhân thì gọi đi, hiện tại đã khuya rồi, phu nhân chắc cũng về nhà rồi."

Nghiêm Kiên thấy giám đốc nhà mình mở WeChat, tìm tới tìm lui, nhưng mãi vẫn không gửi được một chữ, WeChat của giám đốc chỉ có một mình phu nhân.

Trong cuộc họp vừa rồi, giám đốc vẫn đang quét Weibo, Nghiêm Kiên đã theo bên người đàn ông này sáu năm rồi, giám đốc trước kia chưa từng đụng vào những thứ này lại chậm rãi đụng tới, sử dụng WeChat, luớt Weibo, vào phòng livestream gửi quà... Anh ta cũng cảm giác được giám đốc là vì phu nhân mà thay đổi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.