Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 389: Chương 389: Hạ tịch quán, chúng ta ly hôn đi




Hạ Tịch Quán không biết tại sao anh lại đột nhiên nói về chủ đề này, nhưng cô không ngốc, hôm nay Lục Tử Tiễn đã vén khăn che mặt của côlên, nhất định là thích cô rồi.

Ngón tay mảnh khảnh của cô cong lên, Hạ Tịch Quán lắc đầu: “Em không biết…”

Lục Hàn Đình ngắt lời cô: “Vậy bây giờ anh sẽ nói cho em biết, Lục Tử Tiễn thích em, ở Đề Đô hai năm trước nó đã yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên, nó vì em đuổi đến tận Hải Thành, tìm kiếm em suốt một năm ròng, vậy nên bây giờ, em biết rồi đấy.



Hạ Tịch Quán quay đầu nhìn anh: “Anh nói cho em biết mấy thứ này làm gì, em không thích anh ta!”

Lục Hàn Đình nhìn phía trước, Rolls-Royce Phantom dưới tay lái của anh đi rất vững vàng, anh không nói thêm lời nào, đêm nay anh đặc biệt im lặng.

Hai người trở lại U Lan Uyễển, vào phòng ngủ, Lục Hàn Bình thấp giọng nói: “Em vào tắm trước đi.



“Lục tiên sinh, em…”

Lục Hàn Đình liếc cô một cái: “Em tắm xong đi rồi nói chuyện.



Thái độ của anh vẫn cưỡng ép độc đoán như thế.

Hạ Tịch Quán cầm bộ đồ ngủ bước vào phòng tắm, cô tắm nhanh nhát có thể rồi bước ra ngoài.

Dáng người cao lớn của Lục Hàn Đình đứng cửa số sát đất, anh mặc một chiếc áo sơ mi đen và quần tây đen được may thủ công, anh tuấn trưởng thành, lúc này anh đang đút một tay vào túi quần, tay thon dài còn lại kẹp điếu thuốc lá, khói mù lượn lờ làm mờ hồ đi vẻ tuần tú của anh, chỉ thấy xương hàm sắc sảo và ấn đường nhíu chặt.

Hạ Tịch Quán từ phía sau đi tới, ôm chặt lấy anh: “Lục tiên sinh, em và Lục Tử Tiễn không có gì cả, em có thể giải thích…”

“Em mệt không?”

Lục Hàn Đình đột nhiên ngắt lời cô.

“GI CO1 Lục Hàn Đình không quay đầu lại, anh hút sâu một hơi thuốc rồi lại phả ra một làn khói mờ: “Anh hỏi em, em ở cùng anh có mệt không? Ngày nào cũng phải nghĩ cách dỗ dành anh, không biết một giây ké tiếp có thể đạp trúng mìn không, anh có thể lại nổi giận nữa không, trong đầu lúc nào cũng muốn chữa khỏi anh, để anh trở nên tốt hơn, hai chữ giải thích này chắc em cũng nói mệt rồi nhỉ?”

Hạ Tịch Quán lắc đầu: “Em không mệt chút nào…”

“Ò, hai chữ giải thích này em nói không chán, nhưng anh nghe chán rồi, Hạ Tịch Quán, chúng ta ly hôn đi.



Hạ Tịch Quán, chúng ta ly hôn đi! Câu nói này như sắm nổ bên tai Hạ Tịch Quán, cô buông tay ra, sững người tại chỗ.

Lục Hàn Đình quay người lại, đôi mắt sâu thẳm rơi xuống trên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của cô: “Lần này anh không đùa đâu, chúng ta ly hôn đi, anh sẽ để luật sư soạn đơn ly hôn, mấy phương diện tài sản sẽ không bạc đãi em, em mau chóng ký tên, chúng ta ly hôn.

Hạ Tịch Quán ngây người nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh, mắt máy giây mới nhận ra anh đang rất nghiêm túc, thực sự muốn ly hôn với cô.

Nhưng… “Tại sao? Tại sao chúng ta lại ly hôn?”

Cô hoàn toàn không hiểu, tại sao anh lại ly hôn với cô.

Lục Hàn Đình cong đôi môi mỏng lên thành vòng cung mỉa mai: “Tại sao ly hôn trong lòng cô không rõ sao, từ lúc cưới cô, mỗi ngày đến mỗi nơi khác nhau bắt gian đã biến thành việc thường ngày của tôi rồi, đừng nói với tôi là cô không làm gì với Tử Tiễn, hai người ôm nhau, nó còn tháo khăn che mặt của cô ra, có phải muốn tôi tận mắt thấy các người cởi quần áo lăn lộn trên giường cô mới chịu thừa nhận, hôm nay là Lục Tử Tiễn, ngày mai lại là ai…”

“Đủ rồi, đừng nói nữa!”

Hai bàn tay nhỏ bé đang buông thõng bên cạnh của Hạ Tịch Quán nắm chặt thành nắm đấm, đôi mắt đỏ hoe nhìn anh chằm chằm: “Em không có, đừng vu khống em, nếu anh thực sự không tin em, vậy anh kiểm tra cơ thể của em đi, xem em có còn màng trinh hay không?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.