Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 71: Chương 71: Khiến Cô Vĩnh Viễn Không Thể Chạy Thoát




Lục Hàn Đình nhìn cô chằm chằm, ngọn lửa

trong mắt như muốn đốt cháy cô, Hạ Tịch Quán

vùi khuôn mặt nhỏ đỏ bừng vào lòng anh.

Lục Hàn Đình cúi đầu, hướng về đôi môi đỏ

của cô.

Hạ Tịch Quán chu miệng né ra, vì môi cô tê lắm

rồi: “Lục tiên sinh, đến giờ đi ngủ rồi.”

Cô nhắc nhở.

Lục Hàn Đình nằm thẳng vào giữa giường,

nhìn đèn treo thủy tinh lấp lánh trên trần nhà,

anh đưa tay che khóe mắt đỏ bừng, sau đó đắp

chăn cho cô: “Em ngủ đi, ngủ ngon.”

Hạ Tịch Quán nằm trong lòng anh, nhanh

chóng chìm vào giấc ngủ.

Lục Đình Hàn hôn nhẹ trán cô, dần thả lỏng

trong mùi thơm thân thể trong veo của thiếu nữ,

lúc này, chuông điện thoại lại vang lên, Tô Hi lại

gọi tới.

Lục Hàn Đình nhìn qua khuôn mặt say ngủ của

Hạ Tịch Quán, nhận cuộc gọi.

Giọng nói sắp phát điên của Tô Hi vang lên

trong điện thoại: “Quán Quán, cuối cùng em

cũng nghe điện thoại của anh, anh…”

Lục Hàn Đình ngắt lời: “Em ấy ngủ rồi.”

Quả nhiên, Tô Hi sững lại, không nghe thấy cả

tiếng hít thở.

Lục Hàn Đình nhếch môi hờ hững, giọng nói

trầm thấp ung dung bình thản: “Tô thiếu, Quán

Quán rất mệt, đang ngủ trong lòng tôi rồi, lúc

nãy rất xin lỗi anh, chúng tôi đang sinh hoạt vợ

chồng, không nghe điện thoại của anh.”

Lục Hàn Đình nói xong thì cúp máy luôn.

Hạ Tịch Quán tới bệnh viện thăm thím Lâm,

vừa tới cổng bệnh viện thì thấy Hạ Tiểu Điệp.

Sắc mặt Hạ Tiểu Điệp trắng bệch, hai mắt sưng

đỏ, có thể thấy buổi tiệc đính hôn thất bại khiến

cô ta bị ảnh hưởng thế nào, dù sao cũng đã

bước một chân vào hào môn mà lại bị kéo tụt

lại xa. Con Dâu Của Nhà Giàu

“Hạ Tịch Quán, tôi hỏi chị, anh Tô Hi đâu, chị

quyến rũ anh Tô Hi đi đâu hả, vì sao tôi không

gọi được cho anh Tô Hi?”

Hạ Tiểu Điệp nhìn Hạ Tịch Quán cực kỳ oán

độc, cô ta không liên lạc được với Tô Hi, sắp

phát điên rồi.

Hạ Tịch Quán mỉm cười: “Hạ Tiểu Điệp, cô tìm

Tô Hi sao, nhưng tôi cũng không biết Tô Hi ở

đâu nha.”

“Hạ Tịch Quán, chị nói dối, chính chị mê hoặc

anh Tô Hi khiến anh ấy không để ý tới tôi.”

“Hạ Tiểu Điệp, tôi không lừa cô, phải rồi, đêm

qua Tô Hi gọi cho tôi rất nhiều lần nhưng tôi

không nghe máy.”

“Saøcø2.

Hạ Tiểu Điệp sững sờ, trong khi cô ta tìm Tô Hi

khắp mọi nơi thì Tô Hi lại gọi điện cho Hạ Tịch

Quán trắng đêm.

Hạ Tiểu Điệp siết chặt nắm tay, móng tay đâm

vào lòng bàn tay cũng không thấy đau.

“Tôi còn có việc, không rảnh tiếp cô.” Hạ Tịch

Quán vào bệnh viện.

Trong bệnh viện, Hạ Tịch Quán nhận được

wechat của Diệp Linh: “Quán Quán, cậu khiêu

khích Hạ Tiểu Điệp như vậy, không sợ bọn họ

chó cùng rứt giậu sao?”

Hạ Tịch Quán trả lời: “Tớ đã chờ ngày này rất

lâu rồi.”

Hạ Tiểu Điệp ngơ ngác về nhà, tìm Lý Ngọc

Lan: “Mẹ ơi, anh Tô Hi không cần con nữa, anh

ấy bị con hồ ly tinh Hạ Tịch Quán kia mê hoặc,

con thật sự không cam lòng, con muốn Hạ Tịch

Quán chết đi, chị ta chết thì tất cả sẽ kết thúc,

anh Tô Hi vẫn là của con!”

Sắc mặt Lý Ngọc Lan cũng rất khó coi, từ khi

Hạ Tịch Quán về thì lần nào giao đấu cũng kết

thúc trong thất bại của bọn họ.

Mơ ước lớn nhất của bà ta là gả cả hai đứa

con gái vào tức đại hào môn của Hải Thành,

ban đầu Hạ Tiểu Điệp sắp thành công rồi,

nhưng lại bị Hạ Tịch Quán phá hoại.

Bây giờ, rất có thể Tô Hi sẽ nối lại tình cũ với

Hạ Tịch Quán, chờ khi Hạ Tịch Quán trở thành

thiếu phu nhân của Tô gia, nếu vậy thì mọi cố

gắng của bọn họ sẽ trở nên vô ích.

Lý Ngọc Lan lấy khăn tay lau hết nước mắt trên

mặt Hạ Tiểu Điệp: “Tiểu Điệp, mẹ sẽ giải quyết

chuyện Hạ Tịch Quán, tin mẹ, lần này mẹ sẽ

cho cô ta vào địa ngục, khiến cô ta vĩnh viễn

không thể chạy thoát.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.