Cưng Chiều Vợ Tối Cao: Cục Cưng Của Ác Ma, Em Dám Bỏ Trốn

Chương 33: Chương 33: Dấu hôn trên cổ




"À? Việc đó..."Lạc Tích Tuyết chớp chớp hàng mi như cánh bướm, tròng mắt trong suốt luống cuống, vốn đã cố hết sức để đè nén uất ức nhưng em trai cô lại hỏi như vậy làm cô thiếu chút nữa nước mắt lại trào ra."Tối hôm qua chị định nghe điện thoại của em không sẽ trở về, không ngờ lại..." Mặc dù cô rất kiên cường ngăn nước mắt không rơi xuống nhưng nói đến đây cô rốt cuộc không nói được nữa. Chẳng lẽ muốn cô nói cho em trai biết là tối hôm qua cô bị người ta bỏ thuốc rồi nảy sinh quan hệ với người đàn ông khác sao?"Sau đó thì sao?" Lạc Thiên Uy trên mặt có vẻ bí hiểm hỏi, hắn càng tiến lại gần cô, môi mỏng cách gương mặt của cô chỉ trong một cự ly ngắn, hắn có thể nghe được tiếng tim đập nhanh của cô.LẠc Tích Tuyết né tránh ánh mắt của em trai, đây là chuyện khó mở miệng lại bị em trai ép hỏi như vậy làm cô không biết phải làm sao, cô đưa tay chống lên lồng ngực của hắn noi:"Em... đừng đứng gần chị như vậy!""Lạc Tích Tuyết, rốt cuộc hôm qua cô đi nơi nào?" giọng nói lãnh khốc của Lạc Thiên Uy đột nhiên nâng lên một âm lượng, thấy cô ấp a ấp úng nửa ngày cũng không nói hết câu làm cho hắn mơ hồ đoán được nhất định có chuyện gì đó xảy ra."A, em đừng nói lớn tiếng như vậy có được không?" Lạc Tích Tuyết vội vàng che miệng của hắn lại, khẩn trương hướng bốn phía nhìn một chút, tùy tiện viện lý do tránh hắn:"Chị... chị tối hôm qua uống say nên cùng về nhà của đứa bạn thân ở qua đêm""Cô uống say sao?" Đôi mâu của Lạc Thiên Uy thâm thúy hỏi ngưng trọng nhìn cô, ánh mắt hiện lên một tia nghi ngờ hỏi cô:"Tại sao lại không nhận điện thoại của tôi?""Ngốc, chị say rồi làm sao có thể nhận điện thoại của em được chứ?" Lạc Tích Tuyết tức giận mắng hắn một câu, bỗng ngáp một cái, xoay người lên phòng.Cũng chính thời khắc cô xoay người kia làm Lạc Thiên Uy nhìn thấy dấu hôn trên cổ của cô."Lạc Tích Tuyết!!"Mấy chữ này cơ hồ là Lạc Thiên Uy nói ra từ khẽ răng, đáy mắt tĩnh mịch vọt lên sự tức giận, trong lồng ngực như có một ngọn lửa sắp bùng nổ, xen lẫn cơn ghen tức cuồn cuộn, quả thật hận không thể đem cô đốt cháy.Người con gái đáng chết này dấu hôn trên cổ cô là sao đây? Chẳng lẽ tối hôm qua...Lạc Thiên Uy quả thật không thể nghĩ thêm được gì nữa rồi,hắn bước bước lớn về phía Lạc Tích Tuyết, nắm chặt hai vai của cô ép sát cô vào trong tường."Thiên Uy, em làm sao vậy?" Lạc Tích Tuyết không hiểu tại sao em trai cô lại kích động như vậy, cô nâng chân mày lên, lo lắng muốn rời khỏi đây:"Em buông chị ra, chị phải về phòng""Tối hôm qua cô ở chung với người đàn ông nào?" Sắc mặt Lạc Thiên Uy xanh mét, hai hàng lông mày anh tuấn hiện đầy lo lắng, hắn cắn răng nói lên những lời này, hơi thở lạnh băng tỏa ra xung quanh."Hả? Chị..." Lạc Tích Tuyết khiếp sợ mở to mắt, ngực một hồi co rút, cô không nghĩ tới chuyện tối hôm qua lại bị em trai cô phát hiện, xem ra hắn thực sự rất tức giận, cô không hiểu lắm. Đây là hắn bất bình giùm cô sao? "Cô cư nhiên thừa dịp cha không có ở nhà len lén chạy ra ngoài quan hệ cùng người đàn ông khác"Trong mắt Lạc Thiên Uy hiện ra sự ẩn nhẫn của ngọn lửa muốn bùng nổ, thấy Lạc Tích Tuyết chỉ cúi đầu không nói, không có bộ dáng giải thích làm cho lòng của hắn một trận đau nhói.Thật đúng như hắn nghĩ sao? Tối hôm qua cô đi cùng với Tiếu Vũ Trạch còn cùng hắn...?"Chị không có." Lạc Tích Tuyết lắc đầu phủ nhận, trong lòng cảm thấy chua xót, cô cắn môi nói:" Chuyện tối hôm qua là ... chuyện ngoài ý muốn!"Trong mắt Lạc Thiên Uy lửa giận càng sâu, ghen tỵ mãnh liệt xé rách tim hắn, hai tay hung hăng nắm thành quyển:"Nói như vậy là cô thừa nhận hôm qua thật đã cùng người đàn ông khác phát sinh quan hệ?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.