Cung Khuyết

Chương 124: Chương 124: Chương 118




Ta không ngờ A Nam lại kịch liệt phản kháng, ta cũng chỉ là ôm nàng một chút, muốn sờ mặt nàng mà thôi. Trước kia ta trêu chọc như vậy A Nam đều để cho ta tùy ý.

Tay của ta dính một ít thuốc mỡ. Hàm răng nhỏ sắc bén của nàng không hề chần chừ, cắn xuống cánh tay ta.

Ta kêu to một tiếng, sợ là tiếng thét chói tai đến mức có thể xốc cả mái nhà, khiến cả hoàng cung đều tỉnh giấc.

Cũng may, ta vừa kêu thì A Nam liền nhả ra, lùi về sau mấy bước, cảnh giác nhìn ta.

Như Ý và A Qua vọt vào.

Ta vẫy tay giậm chân: “Đưa cho ta chiếc khăn.” Ta hô to.

Như Ý nhanh nhẹn, lấy ra một chiếc khăn sạch sẽ, đi lên kéo tay ta, muốn nhìn xem tay ta rốt cuộc như thế nào. Ta dùng một tay vội vàng đoạt lấy khăn.

Đuổi hai đứa nhóc không rõ sự tình đi, ta kéo A Nam đang trốn trong góc tường ra ngoài.

“Đừng nhìn ta như vậy.” Ta nói: “Lại ôm A Nam vào trong ngực lần nữa, nàng trốn không thoát đâu!” Ta bất chấp A Nam giãy giụa trong ngực ta, vững vàng ôm chặt khuôn mặt nàng trong ngực ta: “Bây giờ để cho ta nhìn một chút, vết thương chảy nhiều máu như vậy rốt cuộc là có dạng gì.” Ta dùng khăn nhẹ nhàng lau thuốc mỡ trên mặt A Nam, thứ thuốc có mùi khó ngửi như vậy mà A Nam cũng có thể bôi lên mặt được.

A Nam vẫn giùng giằng, cọ rất nhiều thuốc mỡ lên vạt áo ta. Nhưng thân thể gầy teo của nàng làm sao có thể là đối thủ của ta. Tay của ta đi qua nơi nào đều lau sạch thuốc mỡ nơi đó, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của A Nam.

Ta vứt khăn đi, lui về phía sau mấy bước, nhìn kỹ mặt A Nam.

A Nam trừng to mắt nhìn ta chằm chằm.

Trên mặt A Nam không hề nhìn ra vết thương, vẫn trơn mịn hệt như trước kia. Thế nhưng ta vẫn không yên lòng, xoay người định đi đến đầu giường lấy đèn, nhìn kỹ mặt nàng một lần nữa.

A Nam ở phía sau lưng ta đột nhiên đẩy một cái, khiến ta ngã thẳng xuống giường: “Ta không bị thương!” Nàng lớn tiếng nói: “Ta lừa gạt ngươi!” Nói xong thì tức giận, xoay người muốn rời đi.

Ta dứt khoát nằm trên giường cười: “Đừng ra ngoài, đi ra ngoài thì mọi người liền đều biết nàng không hề bị thương.”

A Nam dừng lại, oán giận nhìn ta chằm chằm.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đỏ ửng, không biết do vừa rồi ta lau hay là do tức giận.

“Ta đã nói rồi, rõ ràng ta cảm thấy mũi kiếm vẫn còn cách khá xa mặt nàng.” Ta có chút đắc ý: “Võ công của ta mặc dù không phải là kiệt xuất trong thiên hạ, thế nhưng cũng không đến nỗi kém như vậy.” Ta suy nghĩ một chút: “Vậy máu khi đó là như thế nào?”

Ánh mắt A Nam phản chiếu lại ánh đèn: “Nước ép lựu.” Lừa gạt ta, hại ta ăn năn day dứt lâu như vậy, nàng cũng không hề ngượng ngùng chút nào mà hoàn toàn ngược lại, còn có chút đắc ý. Mỗi lần như thế này, A Nam luôn có dáng vẻ giảo hoạt lại đắc ý, ta vừa yêu vừa hận.

“Nàng lại có thể chuẩn bị thứ này đến gặp ta!” Ta đột nhiên nhớ tới, hỏi: “Nàng đã biết trước Phùng Yên Nhi muốn làm gì sao?”

A Nam nâng cằm, cười nhạt một tiếng: “Vị Thục phi kia của hoàng thượng cũng không phải là lần đầu tiên muốn hại ta. Đừng quên hiện tại ta chính là người quản lý mọi chuyện trong cung, Phùng gia phái người vào cung, làm sao ta có thể không biết. Bất kể họ Phùng kia muốn làm gì, ta đã sớm nghĩ xong, lần này không thấy máu thì sẽ không bỏ qua.” Sắc mặt A Nam ảm đạm: “Chỉ là ta không nghĩ tới, người ra tay với ta lại là hoàng thượng.” Giọng của nàng cũng nhỏ dần, sau đó lại thêm phần khổ sở, dần biến thành lẩm bẩm một mình: “Thật ra thì ta nên sớm nghĩ tới, hoàng thượng có thể ra tay một lần, sớm muộn cũng sẽ có lần thứ hai.”

“Không phải như thế!” Ta lập tức nhảy lên, liếc mắt nhìn cái trán của A Nam, lại rụt người trở lại: “A Nam nghĩ đi đâu vậy, ta chưa bao giờ nghĩ tới chuyện làm tổn thương nàng.”

Thật sự là cho tới bây giờ ta chưa từng muốn làm A Nam bị thương, đối với ta mà nói, chuyện đáng hối hận nhất ở kiếp trước chính là không đối xử tốt với A Nam, không nhận ra A Nam là một nữ nhân tốt. Đời này, có lẽ ta cũng không làm tốt được nhiều việc, nhưng ít nhất ta vẫn luôn nhắc nhở bản thân mình, cho dù mắc ngàn lỗi vạn lỗi thì có một việc ta cũng không được sai lầm lần nữa, đó chính là không thể có lỗi với A Nam. Ta không thể để cho nữ nhân đã đưa cánh tay gầy teo ra đẩy chiếc xe chở thi thể của ta trong bão tuyết phải thất vọng.

“A Nam?” Ta thử thăm dò gọi nàng: “Nàng sẽ không cho là ta thay lòng chứ?” Ta cẩn thận quan sát sắc mặt A Nam: “A Nam?”

Sắc mặt A Nam vẫn không hề thay đổi, nàng cũng đứng im nhìn ta.

“Hoàng thượng muốn lấy được cái gì từ chỗ Thục phi?” Nàng hỏi. Giọng điệu là bàn chính sự, ta không nghe ra cảm xúc của nàng.

Ta âm thầm thở ra một hơi: “Một người.” Ta nói: “Ta vẫn muốn truy tìm tung tích một người từ chỗ nàng ta.”

“Ta có biết không?”

Ta đầu tiên là lắc đầu, sau đó lại vội vàng gật đầu: “Nàng đã từng gặp.”

A Nam nghiêng đầu suy nghĩ một lúc lâu: “Vậy vị Lý phu nhân kia rốt cuộc là như thế nào? Tại sao hoàng thượng vẫn rất để ý đến nữ nhân kia? Hoàng thượng có vẻ rất hứng thú với nàng ta thì phải! Đặng Hương từng đi thăm dò tin tức của nữ nhân kia, nói rằng nàng ta vốn là người Lạc Kinh. Ít nhất thì hiện tại nàng ta nói với người khác như vậy. Trước kia lúc nàng ta còn ở bên cạnh phục dịch cho mẫu hậu ta, ta chỉ biết nàng ta là người phương bắc. Nữ nhân kia từng đắc tội với hoàng thượng sao?”

Ta cười, A Nam đã đoán sai: “Ta đối với một nữ nhân lấy sắc mê người thì có thể có hứng thú  gì.” Ta lắc đầu: “Thân là đế vương, thứ thật sự có thể khiến ta chú ý, ít nhất cũng phải  là giang sơn thiên hạ.”

A Nam đi tới, ngồi xuống mép giường cách ta một đoạn, nàng không nói lời nào, chỉ mở đôi mắt to nhìn ta, tỏ vẻ đang rửa tai lắng nghe.

Ta tiến tới bên cạnh nàng, ngồi bên cạnh nàng: “Đây không phải là chuyện nam nữ.” Ta nói: “Ta thật sự nói cho nàng biết vậy, vị Lý phu nhân kia là người do phụ hoàng phái đến Nam Sở, ở bên cạnh phụ thân nàng.”

A Nam nghiêng đầu, trong mắt đều là ngạc nhiên.

Ta kể lại những chuyện mà mẫu hậu từng nói cho ta biết, tất cả đều nói rõ ràng cho A Nam nghe, cuối cùng tổng kết lại: “Nữ nhân kia vốn là từ hoàng cung này đi ra.” Ta chỉ chỉ dưới chân: “Nàng ta từng là nữ nhân của phụ hoàng ta.”

A Nam nãy giờ vẫn trầm mặc lúc này lại kinh ngạc thốt lên.

“Không sai, nói cho cùng thì thật ra nàng ta đã hầu hạ qua ba vị hoàng đế.” Ta cười lên: “Nữ nhân này cũng coi như là hiếm thấy, từng trải qua ba đời hoàng đế cũng coi như thành công nhất thời. Chính là như vậy nhưng nàng ta vẫn chưa từ bỏ ý định, ta xem dáng vẻ kia của nàng ta hiện giờ, dường như còn có ý định hầu hạ vị hoàng đế thứ tư.”

Nàng ta từng hầu hạ qua ba hoàng đế là sự thật, nhưng nàng ta chưa từng lần nào có thể đến nơi đến chốn. Thật ra thì chính điều này cũng khiến nữ nhân kia bi ai.

A Nam đảo mắt nhìn ta vẻ oán trách.

Ta vội khoát tay: “Đừng nhìn ta, vị hoàng đế thứ tư đương nhiên không phải ta, nàng ta có mưu đồ khác. Đây mới chính là nguyên nhân ta để ý tới nàng ta.”

Con ngươi của A Nam bắt đầu xoay loạn, đảo tròn một lúc lâu: “Ngươi cảm thấy hài tử kia của Lý phu nhân có phải là Lão Cửu không?”

Ta cười một tiếng: “Lão Cửu là con của Thẩm Đức phi, Lý phu nhân là thị thiếp của Thẩm Đức phi. Chính nàng ta có một đứa con trai, không được tính là con cháu hoàng gia, chính là lần trước ta sai Đặng Hương giúp ta hỏi thăm.”

A Nam trầm mặc, dường như đang tính toán gì đó. Nàng nhíu chặt mày, nghiêng đầu rất đáng yêu.

Ta cười, dùng ngón cái lau lên chỗ thuốc mỡ trên mặt nàng mà lúc nãy ta chưa lau khô. Nàng không nhúc nhích, lần này không né tránh, dường như là đang ngẩn người.

Ngón tay của ta chạm nhẹ lên da thịt nàng, lại một lần nữa cảm thấy hài lòng, ta không cần áy náy hối hận nữa, ta đã không lần nữa phạm sai lầm. Tất cả những chuyện này đều thật tốt. Hôm nay mọi chuyện rất tốt!

A Nam không sao, đây là chuyện tốt hơn hết thảy.

Nhưng vào đúng lúc này thì bụng ta ọc ọc mấy tiếng.

Lúc này ta mới nhớ ra, hôm nay ta vẫn mất hồn mất vía, không nghĩ đến chuyện ăn cơm, giờ mới cảm thấy đói bụng. Bụng kêu thành tiếng to như vậy thật sự là rất mất mặt, chỉ là hiện giờ đang đứng trước mặt A Nam, cho nên cũng không sao cả. Đôi mắt ta ngó quanh quất khắp phòng, tìm cái lò đất nhỏ của nàng.

A Nam nhìn ta một cái, đứng dậy, bưng cái vạc đồng đặt ở trên bàn lên.

Vạc đồng khá nặng, ta vội vàng đi lên giúp nàng.

A Nam lại ngồi trở lại trên giường, lần này nàng định lên giường, dửng dưng ngồi xếp bằng.

“Đó là khách quý mà Phùng gia tiếp đãi sao?”

“A Nam thật thông minh!” Ta khen nàng, cũng ngồi xuống bên cạnh nàng, vạc đồng để trên đầu gối ta, ta mở nắp ra xem bên trong một chút xem có cái gì ăn được không.

Bên trong có mấy hộp gỗ nho nhỏ, ta mở ra một cái, bên trong có một ít trứng lòng đào mà ta thích ăn, đã cắt thành miếng. Ta vội vàng dùng tay bốc cho vào miệng: “Ta cũng đoán như vậy.” Miệng bị thức ăn lấp đầy, lời nói của ta liền có chút không rõ ràng: “Người kia hẳn là con trai của nàng ta.”

A Nam cười lạnh: “Lại còn có chuyện như vậy. Lần trước nghe hoàng thượng và Mính Hương tiên sinh nói đến, ta còn tưởng rằng các ngươi là đang nói đến một đôi tình nhân đấy.”

Ta cười khà khà hai tiếng.

“Cho nên, thật ra thì hoàng thượng là đang tìm một vị huynh đệ sao?” A Nam dường như có chút không tin, nàng biết huynh đệ của ta nhiều, đã đủ phiền toái, không thiếu một người như vậy.

Ta vội vàng nuốt thức ăn xuống: “Không, không phải là huynh đệ gì, cho tới bây giờ cũng chưa từng là huynh đệ.” Ta nghiêm túc phản bác lời nói của A Nan: “Thật ra thì người ta tìm là một đối thủ.” Suy nghĩ một chút lại nói: “A Nam còn nhớ thích khách trên thuyền hoa ở Giang Nam chứ?” Ta hỏi nàng: “Ta nghi ngờ con trai của Lý phu nhân chính là thích khách đó. Tên của hắn hình như là Lý Dật.” Lại suy nghĩ thêm chút nữa: “Hắn vẫn luôn muốn giết ta, chẳng qua là ta không biết làm sao để bắt hắn.”

Ở kiếp trước người nọ là nội ứng trong cung của Phùng Ký, là người mở cửa cung cho phản tặc, cắt đầu ta treo lên. Đối với người này, ta sao dám quên được. Có lúc ban đêm ta sẽ nằm mơ thấy hắn. Hắn và Phùng Yên Nhi đứng cùng một chỗ, hướng mắt nhìn xuống thi thể của ta, trên mặt không hề có nụ cười.

Nam nhân âm trầm không cảm xúc kia, đời này đối với ta mà nói vẫn là âm hồn bất tán, thỉnh thoảng hiện ra trong đầu ta. Mỗi lần như vậy ta đều không cách nào cảm thấy vui vẻ được.

Ta sờ sờ cổ của mình, chỗ kia lại bắt đầu có cảm giác đau đớn mơ hồ. Chỗ mà A Nam đã từng khâu lại cho ta, đến giờ ta vẫn còn nhớ rõ.

“Sao hoàng thượng lại không ăn nữa?” A Nam tò mò nhìn ta chằm chằm, có lẽ là dáng vẻ không chớp mắt của ta khiến nàng nghi ngờ: “Hoàng thượng có muốn uống một chút rượu không? Ta còn cất giấu một bình rượu ủ từ lựu được một năm rồi đấy.”

“Không, không uống!” Ta quả quyết nói: “Chờ ta tìm được người kia, cắt được đầu của hắn xuống rồi hẵng uống. Khi đó chính là ta uống rượu mừng thành công, đến lúc đó người đầu tiên nên được ban thưởng chính là A Nam.” Lúc này ta đã hạ quyết tâm, thứ ta nên cho A Nam tuyệt đối không thể tầm thường, A Nam trời sinh nên ngồi ở vị trí đó. Bắc đế Nam hậu, không chỉ là sẽ không có người lên án, mà còn sẽ nhận được sự đồng tình của toàn thiên hạ. Tương lai Đại Triệu muốn lâu dài bền vững thì phải nam bắc hai miền chung lòng sát cánh. Phụ hoàng từng nói, cưới A Nam chính là tương lai của Đại Triệu, hiện giờ ta đã hiểu được.

Nghĩ đến đây một chút, ta không uống rượu cũng cảm thấy trên mặt nóng lên, không nhịn được nắm chặt đôi tay của A Nam: “A Nam, đến lúc đó nàng đã chờ đợi được thứ nàng muốn rồi, ta sẽ không để nàng chịu thiệt thòi.”

Khác với ta đang kích động, A Nam lạnh nhạt liếc ta một cái, nàng vẫn đang suy nghĩ đến đề tài vừa rồi: “Ta vẫn không hiểu, hoàng thượng phải tìm là Lý Dật nào đó. Vậy Thục phi và Lý Dật có quan hệ gì? Hoàng thượng muốn thiếp diễn kịch với người, còn nói Thục phi sẽ dẫn người mà hoàng thượng tìm tới trước mặt hoàng thượng. Làm sao hoàng thượng lại có thể cho là như vậy, tại sao Thục phi lại phải dẫn Lý Dật kia đến bên cạnh hoàng thượng? Chẳng lẽ thiên kim của Phùng Đại Tư Mã này lại có thể có quan hệ gì đó với con riêng của hoàng thất sao?”

Ta ngây người, cũng quên cả nuốt thức ăn trong miệng. Rốt cuộc vẫn phải nói đến chuyện này, nhưng ta phải nói với A Nam như thế nào đây? Nếu không, hay là ta nói với A Nam rằng tất cả những chuyện này đều là ta nhìn thấy trong mộng? Cũng không thể nói với A Nam rằng ta chết mà hoàn hồn được. Mà cho dù ta nói, cũng chưa chắc nàng đã tin được chuyện này!

Ta lập tức bị rơi vào hoàn cảnh cưỡi lên lưng hổ thì khó xuống, không biết nên giải thích với A Nam như thế nào.

Cũng may A Nam không hỏi nữa, nàng đứng lên: “Thiếp hiểu, tóm lại là bọn họ có quan hệ gì đó.” Trong mắt của nàng tràn đầy giễu cợt: “Hoàng thượng rộng lượng, đối với chuyện của vài người, biết cũng có thể giả vờ như không biết, hơn nữa sẽ không nói với người khác.”

Trong giọng điệu này, ý châm chọc cũng quá rõ ràng! Mà lúc này ta lại hết sức vụng về.

“Như vậy thiếp cũng có một yêu cầu quá đáng, hoàng thượng đừng truy cứu chuyện khối ngọc bài kia nữa được không? Dù sao thì thiếp và Đặng Hương cũng không có quan hệ gì không bình thường, cùng lắm cũng chỉ là bạn cũ. Cùng lưu lạc ở xứ người thì cũng chỉ là vì tình nghĩa mà giúp đỡ nhau mà thôi. Nói thẳng ra, thiếp sợ rằng đánh mất phần tình nghĩa này, thiếp cũng mất luôn đường lui của mình. Tính tình của Sở Tư Nam ta vốn là như vậy, cho dù như thế nào thì cũng phải cố tìm đường tiếp tục sống. Không thể tự ép bản thân đến đường cùng.”

Vạc đồng dọc theo chân ta từ từ tuột xuống. Ta vội vàng vươn tay ra bắt trở lại.

Khối ngọc bài kia, cuối cùng vẫn là chướng ngại giữa ta và A Nam, cho dù ta cẩn thận tránh né, quay đầu lại vẫn là không thể tránh khỏi.

“Tại sao A Nam lại muốn lấy lại khối ngọc bài kia? Chẳng lẽ không có ngọc bài thì sẽ không có tình nghĩa gì nữa sao?” Rốt cuộc ta vẫn phải cất tiếng hỏi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.