Cùng Lão Đàn Ông Nhà Giàu Kết Hôn Trước Yêu Sau

Chương 10: Chương 10: BOSS Cười




Buổi tối 7 giờ, Tần Tư Hoán cúp điện thoại, mặt không cảm xúc, trên người tỏa khí lạnh người sống chớ tới gần, hắn ngón tay để trên thái dương xoa xoa.

Cửa văn phòng bị gõ, Kiều Định đứng bên ngoài cửa, trên mũi là cặp kính đen nghiêm túc, cũ kĩ, hắn hỏi: “Boss, ngài có muốn cùng đi ăn không?”

“Không đi.” Tần Tư Hoán mở mắt ra, đứng lên, nhìn văn kiện đang đặt ngổn ngang trên bàn, nhàn nhạt dặn dò: “Giúp tôi thu dọn, tôi tan làm trước.”

Kiều Định: “???”

“Ngài không phải nói hôm nay tăng ca sao Boss?!” Kiều Định vẻ mặt đưa đám, đẩy đẩy kính trên mũi: “Boss, ngài xem ngài cũng tan làm rồi, chúng tôi đây……”

Trong khoảng thời gian này Tần Tư Hoán hầu như dều đặt toàn bộ thời gian lên công việc, thâm chí còn đưa đoàn trợ lý tăng ca nữa tháng.

Thật vất vả hôm nay là sinh nhật của Boss, Kiều Định vốn tưởng rằng bọn họ sẽ được thoải mái, nhưng không nghĩ tới Boss lại vẫn là —— lựa chọn tăng ca!

Tần Tư Hoán đã muốn đi tới cạnh cửa, nghe vậy xoay người, âu phục trên người được cắt may gọn gàng, lộ ra hình dáng vai rộng eo thon, mặt lạnh của hắn hiện ra một ý cười, giọng điệu ôn nhu như hung bạo: “Được rồi, hôm nay liền đến đây thôi.”

Kiều Định rất ít khi nhìn thấy Boss nhà mình cười, mãi đến khi Tần Tư Hoán bước vào thang máy dành riêng cho chủ tịch. Hắn ghé vào trên cửa, hỏi hai trợ lý đang làm công việc ở bên ngoài: “Ê!, vừa rồi có phải Boss cười không?”

Nhóm trợ lý đang thu dọn tài liệu ở trên bàn, gật đầu: “Đúng vậy.”

“Ngọa tào! Boss thật sự cười?” Kiều Định theo Tần Tư Hoán lâu như vậy, thấy nhiều lần Boss nhà mình cười như không cười, nhưng cười không có một điều giả dối như vừa rồi thật sự rất hiếm thấy. Kiều Định sờ sờ cằm, nói với hai trợ lý: “Thật kì quái, hôm nay Boss còn cùng nai con cải nhau, như thế nào hiện tại cười như thế?”

Nhóm trợ lý bị công tác quấn thân, xương cốt rã rời không còn tâm tư để bát quái, nói: “Ai biết được.”

——

Lộ Chỉ mang dép lê chạy xuống lầu, trong tay còn cầm theo chìa khóa xe bố cậu mua cho cậu hồi trước.

Lộ Dao cùng Lộ Mạnh Thịnh đang chuẩn bị ăn cơm, thấy cậu quần áo lộn xộn, Lộ Dao nhìn lén, liền vẫy tay, gọi: “Tiểu Chỉ, lại đây ăn cơm!”

Lộ Chỉ nghiến răng nghiến lợi liếc cô một cái: “Lộ Dao anh nhớ rõ!”

“Như thế nào nói chuyện cùng anh như thế?!” Lộ Mạnh Thịnh trừng mắt nhìn Lộ Dao.

Lộ Chỉ cuối cùng cũng cảm nhận được sự tồn tại, bày ra bộ dáng anh trai, xua xua tay: “Không có việc gì, bố, con biết, Lộ Dao từ nhỏ đã bị thiểu năng trí tuệ, con không cùng con nít so đo đâu?”

Lộ Mạnh Thịnh ở bên bàn ăn ngồi xuống, liếc mắt nhìn Lộ Chỉ “Ranh con, muốn đi quậy chỗ nào?”

Lộ Chỉ không rảnh phản ứng ông: “ Bố ăn cơm, con có chút việc.”

Lộ Mạnh Thịnh tay để trên bàn, khó chịu liếc mắt nhìn Lộ Chỉ: “ Thằng hỗn đản! Không còn mấy ngày nữa là thi đại học, còn muốn ra ngoài chơi? Mày xem lại mày là cái dạng gì đi, buổi tối mà còn mặc áo ngủ đi ra ngoài, muốn đi ăn xin hay gì! Nhìn móng vuốt mày xem như cái xác ướp.”

“Đây là chân con, không phải móng vuốt!”

Lộ Chỉ nói những lời này, lon ton chạy đi.

Lộ Mạnh Thịnh ngón trỏ dừng ở trên không trung, bị cậu chọc đến tức chửi ầm lên: “Lộ Chỉ, 10 giờ mày không về nhà, xem lão tử có đập gẫy chân chó của mày không!”

Lộ Chỉ không nghe thấy, chạy tới gara mở ra hoa sen vừa mới mua hồi nãy.*

Xe là màu đỏ, chạy trên đường rất oai nha.

Cậu ở tiệm bánh mua cái bánh kem tám tất, đặt chiếc bánh mắc nhất, cất bánh kem gọn gàng trên xe, liền gọi điện thoại cho Tần Tư Hoán.

Lần này bắt máy rất nhanh, liên tục có tiếng còi xe truyền vào điện thoại, Lộ Chỉ liếm liếm môi, “Chú, chú có ở nhà không?”

Tần Tư Hoán nhìn cảnh tắc đường trước mắt, hỏi: “Cháu đến rồi à?”

“Còn chưa có đến, còn không phải tại mua bánh kem cho chú sao.”

“Tôi bên này đang kẹt xe, chắc tầm hai mươi phút nữa.” Tần Tư Hoán, ngón tay bực bội gõ tay lái, một mặt cáu kỉnh, dưới ánh đèn âm u, giọng điệu khó có giải thích được: “Đã trễ thế này, cháu đừng tới đây, bánh kem mua về mang cho em gái ăn đi.”

“Chú ở đâu vậy?” Giọng điệu như cũ không để ý.

Tần Tư Hoán nói địa chỉ, đang ở Tuấn Thành cách nhà hai con phố.

Lộ Chỉ đáp một tiếng, bánh kem đã mua tốt, cậu cầm lấy cái nơ con bướm, bàn chân bị băng gạc quấn kính, nhìn tòa nhà cách đó không xa, cà lơ phất phơ mở miệng: “ Kia, vậy tôi về nhà trước, chú đi trên đường cẩn thận.”

Đường cái đối diện, Tập Đoàn Tuấn Thành phát quang.

Bên kia không nói chuyện, cũng không cắt đứt.

Lộ Chỉ nghe được tiếng xương ngón tay vang ken két, bấm kèn vội vàng.

Thật là muộn tao.***

“Này!.” Cậu mở miệng, “Tần Tư Hoán, chú xem qua phim điện ảnh không?”

“Đã xem.”

“A!.” Lộ Chỉ tiếc hận nói: “ Vậy sinh nhật chú có xem phim không?”

Một lát trầm mặc, tiếng hít thở không thông, qua một lát, Tần Tư Hoán trầm giọng nói: “Không có.”

Lộ Chỉ chạy qua cầu băng qua đường cái, thong thả theo dòng người phía trước, cầm trong tay là hôhp bánh kem lắc qua lắc lại, cậu mơ hồ không rõ nói: “Tôi ở rạp chiếu phim Đông Đô chờ chú.”

Đến 8 giờ, dòng người nhốn nháo, cửa rạp chiếu phim đầy những cặp tình nhân.

Lộ Chỉ mặc áo ngủ, lười nhác dựa vào ven tường, ngón trỏ cầm lấy dây buộc bánh kem, cánh tay tự nhiên rũ xuống, cúi đầu.

Ánh đèn tối tăm chiếu vào trên người thiếu niên, đem bóng cậu kéo dài trên tường.

Trong mắt xuất hiện một đôi giày da màu đen, có một lớp bụi mỏng bám lên trông không sạch sẽ cho lắm. Tầm mắt hướng lên trên, quần tây đen, áo sơ mi được bỏ gọn vào trong, vòng eo thon chắc, không cài cúc áo, nhưng áo sơ mi lại chỉnh chỉnh tề tề.

Nam nhân trên cằm có một tầng râu mỏng, nhìn rất đâm tay, bộ dáng sắc bén, một đôi mắt bình tĩnh nhìn Lộ Chỉ, ánh mắt nhu tình: “Chờ rất lâu?”

Lộ Chỉ nhìn đồng hồ.

Đợi ba phút.

Cậu nâng nâng cằm, đầu lưỡi liếm hàm răng, tùy ý nói: “Vâng, chờ chú chờ đến mệt mỏi.”

“Bờ vai chú cho cháu dựa môht lát.” Tần Tư Hoán vươn tay cánh tay ôm lấy vai cậu, một tay khác lấy bánh kem trong tay cậu, biết rõ còn hỏi, giọng điệu kéo dài: “Mua cho ai?”

Lộ Chỉ đầu dựa trên vai hắn, tiến sát lại bên tai: “Mua cho chú.”

Tần Tư Hoán tê rần, rũ mắt, lại hỏi: “Đứng lâu như vậy chân có đau hay không?”

Lộ Chỉ không trả lời, đẩy hắn ra, hai ngón tay lôi kéo cổ áo âu phục hắn, đến chỗ bán vé: “Tôi mời chú xem phim.”

Tần Tư Hoán đi theo cậu.

Thời gian này, các phim hot đều cháy vé rồi, chỉ còn lại vé của một bộ phim văn học bị đánh giá thấp.

Lộ Chỉ nhìn tên phim

——《 xuân thành thương 》.

“Chú, chú xem cái này không?”

Nhìn tên liền không muốn xem.

“Xem đi.”

“…… A.” Cậu rên một tiếng rất không tình nguyện.

Lộ Chỉ từ túi quần móc ra tiền còn dư, mua hai vé xem phim.

Phim còn 20 phút nữa mới chiếu, cậu cầm vé trong tay run run, đứng ở lối vào toàn phim bom tấn.

Hai người ngoại hình đều rất xuất sắc, Lộ Chỉ lớn lên đẹp trai như ánh mặt trời, khuôn mặt thanh tú, phù hợp với thẩm mỹ của con gái thời nay. Tần Tư Hoán người cao chân dài, mặt mày tuấn tú, vai rộng, đứng ở nơi đó hormone tỏa ra khắp nơi.

Không đến một lát, liền có hai cô gái đến xin phương thức liên lạc của bọn họ.

Tần Tư Hoán không để ý tới, khuôn mặt tuấn tú lạnh lẽo, bên người tỏa ra áp suất thấp.

Lộ Chỉ cười như gió mùa xuân, chọc cho các cô cười không ngừng, cuối cùng cũng không cho phương thức liên lạc.

Phim điện ảnh đến giờ chiếu, Tần Tư Hoán nắm cổ tay Lộ Chỉ kéo cậu vào.

Phim điện ảnh thật sự rất ít người xem, toàn bộ rạp chiếu chỉ có vài người, có thể nghe rõ tiếng bước chân của bọn họ.

Hai người mua vé phía sau, ngồi cạnh nhau.

Tần Tư Hoán trực tiếp đem Lộ Chỉ đặt trên chỗ ngồi, bánh kem để ở trên đùi, nhắc nhở cậu: “Bảo bối, em đã kết hôn.”

Lộ Chỉ:……

“A?” Lộ Chỉ nghi hoặc mà quay đầu, mở màng phim là một đoạn nhạc rất sôi động, nghe Tần Tư Hoán nói những lời này, khiến cậu cảm thấy buồn việc kết hôn sớm

Tần Tư Hoán cong cong môi, tâm tình rất tốt, nâng lên tay đem mấy sợi tóc dựng thẳng của cậu vuốt xuống: “Xem phim đi.”

Mấy sợi tóc vẫn kiên cường dựng thẳng.

Lộ Chỉ chỉ bánh kem trong tay hắn, giọng nhỏ như mèo kêu, còn mang vài phần thấp thỏm: “Không ăn sao?”

Cậu rất sợ Tần Tư Hoán sẽ sinh khí.

Nam nhân rũ mắt, ngón tay linh hoạt cởi bỏ nơ con bướm, bánh kem tám tất có chút lớn, ánh sáng trong rạp chiếu phim không tốt, thậm chí thấy không nhìn thấy rõ hình dáng bánh kem.

Mùi bơ tiến vào chớp mũi, thoang thoảng hương trái cây.

Tần Tư Hoán chưa bao giờ được cho phép ăn cái này.

Tần Minh đem hắn bồi dưỡng thành người thừa kế, từ nhỏ đã yêu cầu nghiêm khắc, không cho hắn ăn kẹo, cũng không cho phép hắn ăn mấy loại khác.

Một người nam nhân không nên ăn kẹo, cũng không được mềm yếu.

Lộ Chỉ cúi người qua, cầm lấy dao dĩa tặng kèm, cắt ra một khối bánh kem nhỏ, dùng nĩa cắm, mắt đào hoa cong cong, đút cho hắn: “Chú, chú ăn đi.”

Tần Tư Hoán há miệng ăn một ngụm, hắn ăn xong chớp chớp mắt, Lộ Chỉ liền hỏi hắn: “Ăn ngon sao?”

Rất ngọt và thơm, có vị sữa

Hắn gật đầu, đầu lưỡi liếm liêm môi bị dính bơ, giọng có chút chột dạ: “Ăn ngon.”

Lộ Chỉ lại đem đĩa đưa cho hắn: “Ăn ngon chú liền ăn nhiều một chút.”

Tần Tư Hoán nhướng một bên mi, tự nhiên mà đem chân bắt chéo, không màng hình tượng dựa vào ghế ngồi, không khỏi hỏi: “Cháu không ăn?”

Phim trên màn hình có điểm sáng, chiếu sáng thiếu niên mặt mày tinh xảo, cậu cười, môi hồng răng trắng, cằm nhẹ nâng, giọng thiếu đánh: “Con nít mới thích ăn cái này.”

Tần Tư Hoán cười nhẹ, ngón trỏ xoa xoa kem trên bánh, giơ tay, trực tiếp trét lên mặt thiếu niên.

Lộ Chỉ giơ tay lên sờ, sờ đến một tay đầy kem.

Giọng không lớn không nhỏ, chửi: “Tần Tư Hoán tôi thao mẹ chú a!”

Cậu đem toàn bộ cọ lên bộ âu phục của hắn, đầu cọ ở trước ngực nam nhân, cọ sạch bơ trên tráng, tức giận dẩu miệng quay đầu đi, không xem phim cũng không nhìn Tần Tư Hoán.

Tần Tư Hoán đem bánh kem một ngụm ăn xong, đem bánh kem còn dư cất kĩ, để trên mọit cái ghế không có ai ngồi.

Lộ Chỉ lúc này mới chịu cho hắn một ánh mắt, giọng ngọt ngào: “ Chú, sinh nhật vui vẻ!”

Đầu quả tim Tần Tư Hoán như bị thứ gì bắt lấy.

- ----------------*------------------

* nguyên văn [车子是骚包的红色,开出去格外威风] ai dịch được sát nghĩa cmt cho tui biết để tui sửa lại nha.

** Muộn tao: bề ngoài lạnh lùng xa cách nhưng nội tâm mãnh liệt như lửa

Truyện được dịch bởi Tiểu Miêu Miêu..

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.