Cùng Múa Với Sói

Chương 27: Q.1 - Chương 27: Miệng lưỡi biện hộ




Tố Mai nghe nàng kéo mình ra, tranh thủ thời gian lớn tiếng biện bạch thay mình: “Nói hưu nói vượn, ta bảo ngươi đi nấu nước thì ngươi vì cái gì không nói không biết nấu nước? Hừ, ta xem ngươi là cố ý phóng hỏa, báo thù chuyện chủ tử cách chức ngươi làm nô tài.”

Trong nội tâm Sở Liên Nhi mắng to nữ nhân chết bầm này cũng không phải nhân vật đơn giản, nhưng ngoài miệng lại điềm đạm đáng yêu nói: “A, ta muốn trả thù chủ tử, còn kém điểm đem mệnh mình đánh mất.” Mặt của nàng bị hun đen sẫm, tóc bị thiêu hủy hơn phân nửa, quần áo cũng hủy triệt để, đầy người chật vật giống như khiếu hóa tử (gà ăn mày, dùng bùn đất đắp ở ngoài, giữa gói lá, chưa đập đất ra thì nhìn đen thui), so sánh với những nha hoàn mặc tươm tất thành đàn trước mắt, hoàn toàn không cách nào so sánh được.

Sở Liên Nhi gần đây nghiệp dư lại một lần nữa dùng ánh mắt phẫn hận lăng trì Đông Ly Thuần quần áo trắng thuần đứng trên bậc thang, trong nội tâm oán hận mắng, đồ yêu nhân chết tiệt, nợ hôm nay đều tính chung trên đầu ngươi.

Tố Mai hừ nhẹ: “Khổ nhục kế ai không biết? Chỉ là ngươi cũng quá vụng về ngốc ngếch, lại dùng trước mặt chủ tử, chủ tử anh minh thần võ, như thế nào bị một chút thủ đoạn này của ngươi hù đến?” Nàng vừa nói vừa mất tự nhiên lấy tay tóm lấy da thịt ở dưới áo tơ dày, đáng chết, sáng nay mới thoa thuộc lên, sao hiện tại lại ngứa rồi?

Nếu như đứng ở lập trường những người đứng xem, Sở Liên Nhi không khỏi bội phục phản ứng miệng lưỡi kinh người của Tố Mai, nhưng, giờ phút này nàng là người trong cuộc, hơi không chú ý, phải tiếp xúc thân mật với gậy, nàng vô luận như thế nào cũng phải đào thoát vận mệnh bị trách phạt.

Nhưng, nàng đốt phòng bếp là sự thật, công phu mồm mép của Tố Mai cũng quá độc rồi, dù là nàng thông minh tuyệt đỉnh cũng nghĩ không ra bất luận biện pháp giải thích gì, bộ não không khỏi nhanh chóng đổ mồ hôi.

Tố Mai thấy nàng không phản bác, không khỏi hừ lạnh: “Bị ta nói trúng a, ta đã nói rồi, ngươi tiện nhân kia chính là không có lòng tốt, Lâm má má, Sở Liên Nhi bụng dạ khó lường, vọng tưởng mưu hại chủ tử, tội danh này cũng không nhỏ a, chính ngài nhìn xema.” Nàng phát hiện gương mặt Sở Liên Nhi thời gian trước bị gió cạo nổi lên vết nứt, không ngờ mấy ngày không gặp, nứt ra không thấy, da thịt ngược lại biến thành căn mịn xinh đẹp, so với gương mặt nổi đỏ phải dùng phấn dày che lại của mình, nàng ghen ghét sắp nổi điên.

Lâm má má chăm chú nắm chặt Sở Liên Nhi, rước lấy nàng đau đớn kêu, Lâm má má mặt không biểu tình, nhìn về phía Đông Ly Thuần: “Chủ tử, tiện tỳ này đã nguy hại đến tánh mạng ngài, làm thế nào xử trí?”

Thần sắc Đông Ly Thuần hờ hững, nhìn Sở Liên Nhi cả người chật vật, mắt đen trong trẻo nhưng lạnh lùng không chút biểu tình, hai đầu lông mày một mảnh lạnh như băng, giống như ngăn cách.

Tất cả mọi người nhìn hắn, chờ một câu nói của hắn quyết định sống chết của Sở Liên Nhi.

Sở Liên Nhi cũng quên hắn, khóe miệng bỗng dưng giơ lên.

“Chết đã đến nơi, ngươi còn dám cười?” Đông Ly Thuần nhìn tươi cười khinh miệt ở khóe miệng nàng, tức giận trong lòng.

Sở Liên Nhi không sợ nhìn hắn, thanh âm khinh miệt: “Ta có thể nào không cười, cười ngươi không biết dùng người.”

Mọi người thở hốc vì kinh ngạc, đều nghĩ, Sở Liên Nhi này sống yên quá rồi, lại dám nói chuyện với chủ tử như thế.

Đông Ly Thuần không giận ngược lại cười, khóe môi hắn cong lên, nhàn rỗi đặt câu hỏi: “Ta như thế nào không biết dùng người?”

Sở Liên Nhi phẫn nộ, thanh âm trong trẻo, trung khí mười phần, “Ngươi vì ân oán cá nhân của mình, đại tài tiểu dụng (tài lớn dùng ít), chẳng lẽ đây không phải lãng phí nhân tài sao?”

“A, ta như thế nào đại tài tiểu dụng rồi? Nói nghe một chút.” Đông Ly Thuần nhíu mày, thần sắc giống như thợ săn đùa mèo con, lời nói thường mà khiếp người.

Sở Liên Nhi hừ nhẹ: “Nói ví dụ, ta! Tài năng của ta chắc hẳn ngươi rõ ràng, lại vì một ít việc riêng và một lý do nhỏ nhỏ liền xóa đi tất cả công lao trước kia của ta, cái này há là đại trượng phu làm nên?”

Nàng liếc Đông Ly Thuần, phát hiện hắn chưa mở miệng, tiếp tục nói: “Thân là người lãnh đạo vĩ đại, phải có tư cách, nhân tài rất quan trọng. Muốn trở thành người lãnh đạo có năng lực có quyết đoán được người tôn trọng, không cần làm việc phải cúi ngươi, nhưng mà nhất định phải có ánh mắt có thể chọn thiên lý mã, tuỳ người mà dùng, đem nhân tài khác nhau đặt ở cương vị khác nhau.”

Thần sắc Đông Ly Thuần dần dần ngưng trọng, hắn thu hồi thần sắc ngả ngớn vừa rồi, ánh mắt nhìn Sở Liên Nhi bắt đầu lập loè.

Sở Liên Nhi thấy hắn y nguyên không đáp lời, không rõ suy nghĩ trong lòng của hắn, trong nội tâm bất ổn, nhưng đã đâm lao phải theo lao, nàng khẽ cắn môi, lại tiếp tục nói: “Nói ví dụ, có hai người, một người võ nghệ cao cường, có thể dùng một đỡ mười, mà đổi thành một người, lại không biết võ công, chẳng lẽ ngươi sẽ cho người không biết võ công lên chiến trường giết địch sao?”

Đông Ly Thuần y nguyên không nói, chỉ là cặp con ngươi trong trẻo nhưng lạnh lùng hờ hững dần dần có sắc thái khác.

Sở Liên Nhi lại nói: “Nhưng, người biết võ công này, võ công ngược lại rất cao, trên chiến trường vô địch, ngươi sẽ để hắn làm thống soái, lĩnh quân giết địch sao?”

Sở Liên Nhi nhìn qua hắn, nói: “Không thể! Thân là thống soái tam quân, không nhất định phải có võ nghệ cao cường, nhưng nhất định phải có năng lực thống hợp đại quân, và tài năng quân sự nhìn chung toàn cục. Mà người biết võ công kia, nếu như không có mưu lược, như vậy, ngươi cũng chỉ có thể cho hắn một quan chức tiền phong hoặc là thiên kỵ trưởng (trưởng ngàn binh cưỡi ngựa). Mà ngay cả tư cách vạn kỵ trưởng (trưởng vạn binh cưỡi ngựa), phó tướng cũng không thể cho hắn.”

Hai con ngươi Đông Ly Thuần sáng ngời, chậm rãi nói ra: “Nói một tràng, có liên quan gì với việc ngươi thoát tội chết?”

Sở Liên Nhi thở ra, cuối cùng mở miệng, nàng còn tưởng rằng người này thâm trầm đến kiên trì.

“Ta nói nhiều như vậy mục đích là, nếu như cho một người chỉ biết giết người mà không có mưu lược đi làm tam quân thống soái, mà cho một người không có võ công lại có mưu lược làm một người sĩ tốt bình thường, như vậy, đây là lãng phí đối với người mới. Cũng là sai lầm của người lãnh đạo như ngươi.”

“Một người không thể dùng người làm lãnh đạo, là không thể thành công, cho dù may mắn thành công, hắn nhanh chóng cũng sẽ bị người khác thay thế.”

Sở Liên Nhi nhìn qua hắn, cười ngạo nghễ: “Mà ta, tuy chỉ là nữ tử yếu đuối, nhưng kiến thức của ta, mưu lược của ta, cũng sẽ không thua phụ tá ở dưới trướng ngươi. Tuy giải thích trên quân sự của ta không có lợi hại như bọn người Mã Văn Trọng Hoàng Duẫn Phong, nhưng ta tại phương diện kinh tế, dân sinh, chánh trị, tuyệt sẽ không bại bởi bất cứ người nào. Nhưng ngươi chỉ vì tí xíu sai lầm, giáng chức ta đi nấu nước sôi, quét dọn thư phòng loại việc tùy tiện người thường nào cũng có thể làm, thật sự là lãng phí đối với người mới.”

Bốn phía lặng ngắt như tờ, tất cả đều vừa khiếp sợ vừa khâm phục nhìn qua Sở Liên Nhi vẻ mặt ngạo nghễ.

Mặt Đông Ly Thuần hìm nchư nước, nhìn không ra hỉ nộ, bất quá, từ ánh mắt của hắn mà xem, hắn cũng không tức giận. Đông Ly Thuần bình tĩnh nhìn Sở Liên Nhi sau nửa ngày, bỗng dưng cười lên ha hả.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.